Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Viết Về Anh: Trường-kỳ

22/08/200900:00:00(Xem: 4905)

VIẾT VỀ ANH: TRƯỜNG-KỲ                                                                         
MBQ (Em Bé Quê)


Ban-Nhạc Trẻ: “Ngân-Hà” -1981. Từ trái qua phải: Dung (Las Vegas), Thúy-Anh (LS.Radio), MBQ (Guitar), bé Lì (Trống), Duyên (Họa-Sĩ-“Viễn- Đông Newspaper”).
Khoảng cuối thập-niên 60 (thế-kỷ 20) tôi chỉ là một cô bé theo học Đệ Thất (lớp 6) trường Nữ Trung-Học Trưng-Vương.  Vì Thân-Phụ tôi làm việc ở Bộ-Nội-Vụ, số 164 đường Tự-Do.  Quận I.  Saigon – (Bây giờ đổi tên là đường “Đồng-Khởi”), Bố lại cho tôi theo học Dương-Cầm của các Frère trường Lasan Taberd ngay bên cạnh (góc đường Nguyễn-Du và Hai-Bà-Trưng).  Học gần hết cuốn “Method Rose” vỡ lòng, một hôm nghe lớp bên cạnh chơi nhạc sôi nổi nhờ có tiếng Guitar, tiếng Trống.  Thế là, liền bữa sau, tôi bỏ học Piano, xin phép Thầy cho được chuyển sang học Trống rồi đến Guitar. Cũng kể từ đó tôi bước vào làng âm-nhạc Việt-Nam. 
Vì còn quá bé nên tôi không bao giờ đuợc tham dự các buổi trình-diễn.  Nhưng tôi nghe Bố, Mẹ và các chị thường nhắc đến tên anh: “Trường-Kỳ”, người từng làm mưa làm gió, “đứng mũi chịu xào”, tổ chức các buổi Đại-Hội-Nhạc-Trẻ thời ấy. 
Thành-phố Saigon khoảng năm 1969 thật nên thơ, rất ít người chứ không bị “Nạn Nhân-Mãn” như ngày nay.  Lúc bấy giờ làm gì có “You Tube”, MP3 hoặc Iphone để có thể xem và nghe nhạc bất cứ lúc nào.  Người dân ở các tỉnh làng hẻo lánh suốt ngày lo chạy giặc, còn dân ở Saigon thì sợ bị Việt-Cộng pháo-kích (như Tết Mậu-Thân 1968).  Do đó “Âm-Nhạc” là những liều thuốc cực bổ cho tinh-thần, là cơn gió mát sinh-động khơi lên niềm hy-vọng của sự “Sống” trong giới thanh-thiếu-niên Việt-Nam khắp nơi nơi. 
Thời ấy lính Mỹ qua nước mình như đi chợ.  Họ mang nhạc trẻ vào, tạo nên luồng sinh-khí mới năng động, vui tươi và hồn nhiên.  Tiếng trống, đàn và câu hát reo rắc đến mọi nhà trên băng-tần của những làn sóng phát thanh hoặc truyền hình đen trắng, làm tan đi những nỗi lo sợ của người dân, lúc mà họ đang phải sống trong một giai-đoạn khốc liệt nhất của lịch-sử chiến-tranh Việt-Nam.  Và anh: nhạc-sĩ Trường-Kỳ, một dáng người nhỏ bé nhưng tấm lòng nghệ-sĩ bao la, vô tận,  anh đã bắt nguồn, reo giắc và dàn trải nền nhạc trẻ Việt-Nam đi suốt dòng lịch-sử âm-nhạc qua bao thế-hệ từ trong nước đến hải-ngoại ngày nay. (Trong đó có chúng tôi).
 Khoảng tháng 10, 1991.  Khi ban nhạc nữ “The Misses” của tôi lưu-diễn tại Montréal (Canada), do ông bầu: Tề-Nhơn tổ-chức (đây là một Kiến-Trúc-Gia “Architecher” nhưng  vô-cùng đam-mê âm-nhạc).  Lúc ấy, anh Trường-Kỳ có liên-lạc bằng điện-thoại với tôi và tỏ ý  nuối-tiếc vì không là người đứng ra tổ-chức show nhạc trẻ này. 


Ngày 3, tháng 7, năm 1996, khi tôi đang điều-hành một văn-phòng Luật-Sư ở thành-phố Fountain Valley, California thì Trần-Thị-Diễm-Phúc (chủ báo Diễm) đưa Trường-Kỳ đến văn-phòng tôi xin bảo-trợ cho buổi ra mắt sách lần đầu “Tuyển Tập Nghệ-Sĩ 96” của anh.  Tôi đã vui vẻ nhận lời và bảo trợ phân nửa số vé của vũ-trường Majestic (khoảng gần 300 vé).  Nhưng rất tiếc hôm ấy tôi lại không tham-dự được vì quá bận với công-việc trong ngành Luật-Sư.  Tôi nghe khách hàng (Clients của tôi) và bạn bè nói rằng buổi tối khi vào vũ-trường họ thấy bàn nào cũng đề “Reserved” tên “DBN” mà không thấy mặt mũi tôi đâu hết.  Tôi đã phải hết lời xin-lỗi anh Trường-Kỳ và chị Diễm-Phúc về việc ấy.
Những “Tuyển Tập Nghệ-Sĩ” sau, anh đã phỏng-vấn và viết về tôi, như một thế-hệ nhạc trẻ tiếp nối gót chân anh.  Tôi cũng bảo trợ trang bìa màu mặt sau cho phần quảng-cáo văn-phòng Luật-Sư của tôi trong những sách này.
Hai anh em chúng tôi thỉnh thoảng điện thoại và “email” cho nhau.  Đến khoảng đầu năm 2006, Trường-Kỳ điện thoại cho tôi biết anh phụ-trách mục “Nghệ-Sĩ và Đời Sống” cho đài VOA bấy lâu nay.  Anh muốn trải tâm-sự của tôi với thính-giả khắp nơi trên thế-giới.  Thế là tôi cũng được góp mặt trong chương-trình này. Trích dẫn từ web-site: www.diamondbichngoc.com:
Người mà chương trình Nghệ Sĩ Và Đời Sống do Trường Kỳ thực hiện giới thiệu đến quí vị trong kỳ phát thanh này không phải là một ca sĩ chuyên nghiệp. Cô cũng chẳng phải là một nhạc sĩ trình diễn kiếm tiền, tức là một người sinh sống bằng nghề ca hát hay sử dụng đàn, trống, vv.... Diamond Bích Ngọc  hội đủ những khả năng như vậy. Nhưng cô chỉ coi đó như một sở thích với nhiều đam mê hoặc dùng khả năng của mình để cùng với các bạn mang lại niềm vui cho những người già cả, đơn chiếc hay những người thiếu may mắn trong xã hội.  Điển hình như qua những lần sinh hoạt của cô và nhóm Chân Quê từ vài năm nay với các vị cao niên trong những viện dưỡng lão, những trung tâm điều dưỡng, vv.... Hoặc với những người vô gia cư ở Orange County, nam California là nơi cô cư ngụ.  Nghệ Sĩ Và Đời Sống sẽ cùng quí vị tìm hiểu thêm về Diamond Bích Ngọc trong chương trình này qua những hoạt động trong những lãnh vực văn nghệ, truyền thông và những công tác thiện nguyện của cô... (Ngưng trích).
Lần cuối cùng chúng tôi gặp anh là ngày 4, tháng 2, năm 2007 khi Trường-Kỳ cùng với anh Xuân-Hồng (BBC-London) và anh chị Tú đến sinh-hoạt cùng ban-nhạc “Chân-Quê” tại một Nursing-Home ở thành-phố Garden Grove.  Nơi mà các bệnh-nhân trông chờ từng ngày, từng giờ được nghe tiếng đàn, tiếng hát của “Chân-Quê”. 
Tuần sau đó tôi mời Trường-Kỳ, anh Xuân-Hồng, anh-chị Tú và các anh khác như Phạm-Long, Kỳ-Phát đi ăn trưa ở nhà hàng Thailand.  Không ngờ hôm đó lại là bữa “Tiệc Ly” với Trường-Kỳ.
Ngày 22, tháng 3, năm 2009, nghe tin anh nằm xuống, khi đang ở Trang-Trại của tôi thuộc thành-phố Brisbane, Queensland, Australia.  Xem điện-thư “email” từ bạn bè, tôi bàng hoàng đến rụng rời tay chân.  Không về Canada được để dự tang-lễ Trường-Kỳ.  Theo hướng-dẫn trong “email” anh Nam-Lộc, tôi đã gọi điện thoại cho tiệm hoa, thay mặt cho toàn nhóm “Chân-Quê”, gửi đến anh vòng hoa phúng-điếu như một lời chia tay:
03/31/09 CHECK CRD PURCHASE 03/27 ARTIFLORA ROSEMONT MONTREAL CD (tòa soạn VB cắt bỏ mã số của check).
Trường-Kỳ ơi! Vĩnh-biệt một người anh Văn-Nghệ vô cùng yêu quý của chúng em. 
Em Bé Quê (Chân-Quê), California August 21, 2009.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
Như vậy, từ hiện tượng đảng viên “quay lưng” lại với đảng đến chuyện dân bỏ mặc mọi việc cho nhà nước lo cho tới chuyện thanh niên, rường cột của Tổ quốc, cũng “khô đoàn” và “nhạt đảng” thì điều được gọi là “nền tảng Tư tưởng đảng” có còn gốc rễ gì không, hay trốc hết rồi?
Niềm vui trong Ngày Hội Ngộ, với đặc san được quý nương “khen” còn mấy ông già chồng chỉ gật gù “mầy giữ gìn sức khỏe để tiếp tục”. Tháng 5 năm 2020 và tháng 5 năm nay vì cái dịch Covod-19, không có cơ hội gặp nhau. Dù “ghét cay ghét đắng” mấy ông già chồng hành hạ “con dâu” nầy nhưng không được dịp hội ngộ với nhau, nhớ nhiều.
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.