Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tạp Ghi: Bà Già Lượm Lon

12/04/200900:00:00(Xem: 5054)

Tạp ghi: Bà Già Lượm Lon – Huy Phương

Trong khu chung cư tôi đang ở, hằng ngày vào lúc trời chập chạng tối, tôi thường thấy một người đàn bà Việt Nam đi vào chỗ đựng thùng rác, moi tìm những chiếc lon nhôm hay những chai nước bằng nhựa cho vào một chiếc bao lớn bà mang trên vai. Có hôm tôi bất chợt trông thấy bà thì bà vội vã quay mặt đi, kéo cái nón rộng vành xuống che mặt. Những lúc khác, bà đứng tránh khuất vào chỗ tối hay vội vàng bước ra khỏi nơi đó. Lúc đầu, cử chỉ của bà làm tôi hơi ngạc nhiên, vì trong khu vực này, thỉnh thoảng tôi cũng gặp một người đàn ông Mễ cũng làm một công việc như bà, nhưng khi gặp tôi y vẫn tươi cười và nói “Hi!” với tôi cũng như những lần gặp nhau ở chỗ khác, nhận ra tôi, y vẫn chào hỏi một cách thân thiện.
Tôi cho rằng việc đi lục thùng rác để lượm lon nhôm hay một vài vật dụng gì còn dùng được, để đem bán lấy tiền, có thể để dành dụm hay gởi tiền giúp cho thân nhân hoặc cho một hội thiện nguyện nào đó, thì có gì phải hổ thẹn hay tránh né như người đàn bà cùng một quê hương với tôi mà tôi đã gặp trong buổi chiều hôm nay. Chắc chắn bà già lượm lon sợ bị coi thường hay khinh rẻ, đối với người ngoại quốc thì bà không sợ, nhưng đối với đồng bào, đồng hương, đồng hội thì phải tránh né cho yên thân. Người ta sẽ xem bà “bằng nửa con mắt”, nếu như người ta nhận diện ra bà trong một tiệc cưới hay trong một đám đông nào đó. Thói đời, người ta vẫn ganh ghét với những người hơn mình, nhưng coi thường ra mặt đối với những người nghèo khó hay thấp kém hơn mình.
Thực sự, nếu trong xã hội Việt Nam này, người ta xem chuyện lượm lon của bà già bình thường như trăm nghìn hoạt động lương thiện hay bình thường khác, nghĩa là người ta không đánh giá công việc của bà dưới con mắt coi thường hay khinh miệt, thì người đàn bà này đã không mang mặc cảm để phải tránh né đồng loại như tránh loài thú dữ có thể làm tổn thương đến tinh thần của bà. Tôi biết nhiều bậc cha mẹ sang đây vất vả trong “shop” may, đi bỏ báo, lượm ve chai, thùng “carton”, lem lấm trong chợ cá để nuôi bầy con học thành tài, xây dựng cuộc đời mới, điều đó đáng cho chúng ta xem trọng hay coi thường"
Người Việt chúng ta thường vẫn nói chuyện đạo đức, những câu “trọng nghĩa khinh tài”,“chỉ có người xấu chứ không có  nghề xấu”,“giàu bên cửa ngõ không màng, khó mà có nghĩa băng ngàn tìm đi”,“khó mà biết lẽ biết lời, biết ăn biết ở hơn người giàu sang”... cha mẹ vẫn thường nói chúng ta nghe, nhưng nếu con gái yêu một chàng trai nghèo kiết xác hay nghề nghiệp, bằng cấp kém cỏi thì mẹ ra tay cản ngăn, lý do “sợ đời con gái khổ”, nếu con trai lấy vợ ở giai cấp thấp hèn, thì mẹ sợ rằng không “môn đăng hộ đối”.


Xưa tôi có một ông bác họ, con một vị Tuần Vũ, khi con trai ông đem lòng yêu một người con gái nọ, ông hết lòng cản ngăn chỉ vì thân phụ thiếu nữ này đang làm nghề thu thuế ở một ngôi chợ trong thành phố. Con người thích nói chuyện đạo đức, hay chữ thánh hiền này đã phát biểu: “Không lẽ tôi lại làm thông gia với một thằng thu thuế chợ hay sao"” Tôi biết ông may mắn sinh ra trong một gia đình quyền quý, nhưng nếu xuất thân từ gia đình tầm thường thì số phận ông lại bị người ta khinh rẻ. Và ngay thời bấy giờ dù địa vị ông, một công chức chánh ngạch của Pháp, thì những viên chức người Pháp trong cái tòa Khâm Sứ này cũng chẳng xem ông ra gì, mặc dù ông đã tỏ lòng tôn kính, khúm núm đối với họ. Ông cũng quên rằng tiền thu thuế chợ sẽ sung vào ngân khố, từ ngân khố đó, người Pháp mới có tiền trả lương cho ông.
Có khi người ta khinh người khác vì giai cấp: cha ông họ không bằng mình, họ nguyên gốc dân đánh cá có cơ hội vượt biển sang đây, ông nội tôi ngày xưa là điền chủ. Thời trước tôi là Đại tá còn hắn xuất thân từ hạ sĩ quan mà lên. Có khi người ta khinh nhau vì giàu nghèo: nhà tôi ở trên đồi cao, nhà nó ở trong khu chung cư đầy nhóc người Mễ. Có khi người ta khinh nhau vì bằng cấp, khoa bảng: con tôi là bác sĩ, con hắn làm “neo”. Cũng như ông bác họ tôi lãnh lương từ tiền thu thuế chợ, ông Đại tá có ngày nay là sống trên máu xương của lính tráng, thuộc cấp; ông bác sĩ đông khách nhờ khách hàng dễ tính như cô thợ “neo”. Thói đời, người cao lớn hay coi thường người lùn thấp, người có dung nhan đẹp đẽ lại khinh người xấu xí, người lành mạnh nguyên vẹn hình hài không coi trọng người khuyết tật.
Người hiểu luân hồi, tiền kiếp mà không có lòng nhân hậu lúc thấy người tàn tật, xấu xí, nghèo hèn thì cho đó là nhân quả, mà không có lòng thương xót. Đối với người bị bệnh phong cùi, thì thành ngữ Việt Nam đã mang giọng khinh miệt “đừng dây với hủi” vừa nghĩa bóng vừa nghĩa đen, trong khi đó, trong gia đình hay ngoài đời vẫn thường nói câu đạo đức “thương người như thể thương thân”.
Nếu có Thượng Đế sinh ra muôn loài thì Thượng Đế quả là bất công. Thượng Đế tạo ra 6, 7 tỷ người sống trên trái đất này, mà để cho 800 triệu người tối nay đi ngủ với cái dạ dày lép kẹp. Tôi không đồng ý với ý kiến cho “rượu vang là món quà của Thượng Đế” mà cho rằng, lúa mì, củ khoai, củ sắn mới là món quà của Thượng Đế dành cho nhân loại vì nhân loại là đám đông, mà cũng không đủ cung cấp... Vì Thượng Đế bất công nên ngày này giai cấp uống rượu vang vẫn coi khinh giai cấp ăn bánh mì đen và khoai sắn trên trái đất này. Nếu chúng ta được may mắn hơn người, và nhân loại “bình đẳng dưới ánh mặt trời”, vì sao chúng ta lại có quyền khinh rẻ đồng loại. Cái quan niệm khinh kẻ nghèo hèn đã có từ trong máu chúng ta qua bao nhiêu thời kỳ bị nô lệ, đối với kẻ cai trị thì tâng bốc, sợ hãi, đối với đồng loại hèn kém thì khinh khi, đến con chó trong nhân gian cũng có thói quen “cắn áo rách”: “Chó nào chó sủa lỗ không. Không thằng ăn trộm cũng ông ăn mày”.
Cũng từ trong chỗ để thùng rác đi ra, một bà già Việt Nam đi lượm lon lại phải che mặt, trong khi một người đàn ông Mễ lại không hề mang mặc cảm, đứng lại tươi cười chào hỏi tôi. Chúng ta tự hào về cái gọi là “bốn nghìn năm văn hiến”, không có lẽ thua một dân tộc như Mexico cũng chịu 300 năm nô lệ và 100 năm chịu dưới ách độc tài, xâu xé nhau hơn cả như chúng ta hay sao"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.