Hôm nay,  

Chuyện Mỗi Tuần: Tôi Làm "security Guard"

3/25/200800:00:00(View: 4148)

Vài năm trước đây tôi mua căn nhà mới chưa đầy mười hai tháng thì bị mất việc bởi công ty họ "downsize" mà không may cái khúc cắt đó có tôi. Tính lãnh tiền thất nghiệp nghỉ xả hơi một thời gian nhưng coi bộ không ổn vì nhu cầu chi nhiều hơn thu vì vậy tôi phải kiếm và chấp nhận bất cứ việc gì làm tạm thời để ổn định ngân qũy còn việc mình vừa ý thì kiếm sau.
Đọc báo thấy quảng cáo học khóa "security" chỉ tốn có năm chục đồng là có giấy phép hành nghề tôi liền thử coi ra làm sao. Tuy công việc không phải khuân vác gì nhưng thời biểu bất thường, có bữa làm ngày có khi làm đêm thức lòi con mắt nhưng tôi cố bấm bụng tự an ủi: làm tạm mà. Tôi khoe với Yến, vợ tôi, cái "bằng hành nghề". Yến cắc cớ hỏi: "anh làm cái gì", nếu nói là gác dan thì xệ qúa mà nói là làm "an ninh" thì nghe hơi qúa, nên tôi nói tiếng Anh là "Security Guard" cho nó oai một chút. Nhưng tôi phải thêm vào là "Unarmed Security Guard".
Khi xin được việc làm rồi tôi mới biết rằng khi một nhân viên mới vào nghề , công ty này họ thường chỉ định người đó luân phiên gác ở những địa điểm khác nhau để thử cựa nhân viên đó thích hợp ở địa điểm nào nhất. Trong thời gian hướng nghệ này may mắn thì được kèm bởi một con "ma cũ" tử tế thì lên tinh thần. Còn gặp thứ hay lòe hay hiếp đáp "ma mới" thì phải ráng mà chịu cho qua ngày tháng hay là "quit".
Đêm đầu tiên tôi được phái đến gác cổng của một chung cư kèm bởi con ma cũ tên là Dan mập như con bò mộng và có bước đi rất là dềnh dàng. Nhìn Dan thì có lẽ ai cũng đồng ý làm "security guard" rất hợp với vóc dáng của nó nhưng được cái nó tỏ ra rất tử tế hướng dẫn cho tôi công việc và trách nhiệm địa điểm này ra sao. Tôi đưa cho Dan coi thời khoả biểu bẩy ngày, tại bẩy điạ điểm của tôi. Nó đọc rồi mách cho tôi biết địa điểm nào tốt địa điểm nào ít người thích nhưng riêng địa điểm của ngày thứ năm, đó là một nghĩa địa , thì Dan lắc đầu noí: "tao không thích chỗ này nhất".
Dan bò mộng giải thích lý do người ta mướn gác ở nghĩa địa vì có những người lén đến đó ban đêm ăn cắp hoa và có kẻ còn tiện tay vặn mẹ nó cái bình hoa bằng đồng ở mộ bia nữa mới là tệ. Nó cho biết thêm căn nhà trên cái đồi cao của nghĩa địa đó là lò hoả thiêu mà thằng con của lão chủ lò đó thuộc loại vừa khùng vừa mát. Có nhân viên gác đã thấy thằng đó lái xe ra cổng với một xác chết để ngồi ở băng trước với hắn. Đó là lý do những anh yếu bóng vía được phái đến địa điểm này thường xuyên đều bỏ việc.
Nghe thằng bò mộng kể tới đó tôi nghĩ nhanh trong đầu: "Mẹ, bữa đó ông cáo ốm không đi làm được thì họ phải kiếm thằng khác trám vào là xong chứ gì". Nhưng thằng Dan lại nói thêm rằng vì vậy công ty luôn phái hai thằng đến cùng một ca để cho họ có bạn. Nhờ vậy tôi cũng cảm thấy bớt nôn nao rồi làm ra vẻ hiền lành hỏi thằng Dan:
- Sao lại có hạng người tệ qúa vậy" Ăn cắp hoa ở nghĩa địa làm gì ghê thấy mẹ.
Dan cười:
- Mày biết không, ở xã hội này chuyện gì cũng có thể xẩy ra hết. Họ ăn cắp về mang tới tiệm hoa bán lại kiếm chút bạc lẻ chứ ăn cắp làm gì. Cũng có kẻ hà tiện ra đó chôm hoa để khỏi phải đi mua. Tao kể mày nghe... Ở chung cư tao có thằng Joe vừa đi học đại học vừa đi làm bán thời gian nên tiền bạc thì nó rất eo hẹp. May mắn nó chốp được em Lisa "move in" với nó sống như vợ chồng, chia tiền thuê nhà, ăn uống nhưng tiền tiêu riêng thì của đứa nào đứa nấy lo. Khổ cái thằng Joe này nó yêu em Lisa lắm nên chỉ mong có dịp tạo mỹ cảm trong lòng người yêu nhưng túi nó thì lại hơi rỗng mới khổ.
Bữa đó Lisa đi làm về thấy trên bàn có một bình hoa đồ sộ sặc sỡ và một bịch kẹo "Súc-cù-là" hiệu "Hershey's Kisses" cùng với tấm thiệp nhỏ đề: "To my lover, Lisa". Sau này Lisa cho biết rằng Lisa rất cảm động nhưng nghĩ Joe rất eo hẹp tiền bạc mà bình hoa này cả hơn trăm đô chứ ít đâu nên Lisa có ý định "return" bình hoa để lấy tiền lại chỉ giữ lại bịch kẹo, "only the thought count" mà. Vì vậy khi ngồi ăn cơm tối Lisa hỏi Joe:
- Cưng mua bình hoa ở tiệm nào mà đẹp vậy"
Joe nhà ta ấm ớ vài giây rồi nói tên một tiệm hoa nào đó mà Lisa không hiểu. Im lăng vài phút Lisa lại hỏi:
- Cưng à, cưng mua bình hoa này ở tiệm nào nói cho em biết đi không thì em không lấy đâu và em giận à... nghe.
Ấm ớ mãi rồi loanh quanh câu nọ bá ngọ câu kia sau cùng Joe đành thú nhận:
- Anh ăn cắp ở nghĩa địa rồi về cắm lại. Coi cũng đẹp đấy chứ.
Lisa nổi giận đùng đùng, la Joe là thằng điên thằng tồi tệ đi ăn cắp cả hoa của người chết v.v. Rồi bữa sau Lisa dọn đi "good bye" Joe ngay tức khắc. Thằng khốn nạn dở khóc dở cười lạy lục em cũng không tha.
Kể xong Dan lắc đầu bảo tôi:
- Đấy mày thấy không. Đó là một lý do trong nhiều lý do mất hoa ở nghĩa địa.
Tới phiên tôi ở nghĩa địa thì tôi dùng dằng giữa ở và đi. Yến có hỏi, tôi chỉ nói nghĩa địa nghe ghê quá chứ không nói lý do khác. Nhưng Yến lại tác động tinh thần tôi rằng mới nhận việc mà tôi tạo ấn tượng không tốt với người ta thì làm việc lâu dài làm sao được. Nàng tấn thêm, ngày xưa anh ở quân đội đi đêm đi hôm, ngủ bờ ngủ bụi, cũng từng nằm ở bãi tha ma thì anh có sợ đâu. Nghe vậy tôi đành nhắm mắt đi đại.
Sáu giờ chiều khi đến chòi canh tại nghĩa địa thấy đèn đuốc sáng chưng tôi cũng hơi yên tâm mà lại có hai thằng thì cũng không đáng lo ngại. Nhưng khi vào trong chòi canh thì cái thằng ca trước bàn giao lại cho biết cái thằng cùng ca với tôi cáo bệnh không đến được nên tối nay tôi phải gác một mình. Tôi giận ứa gan nhưng làm mặt tỉnh vì không muốn lộ ra, để cho thằng này biết là tôi đang... run trong bụng thì xệ quá đi. Trong khi nó tóm lược nhiệm vụ tại đây cho tôi nghe thì mắt nó cứ nhìn tôi đăm đăm như muốn nhìn cho thấu tim óc tôi đang nghĩ gì... Nó cho biết thêm rằng: Tối nay chỉ còn một người duy nhất đi ra khỏi đây vào khoảng chín giờ tới mười giờ là thằng con lão chủ lò thiêu, vì vậy tôi sực nhớ đến lời thằng Dan nói về thằng khùng này và hơi nôn nao trong lòng vì không biết tối nay nó có chơi trò gì không và tôi phải đợi nó đi rồi thì mới an tâm...
Tôi ngồi xuống bàn nhìn ra cửa vặn radio nhè nhẹ cho bớt lạnh... lẽo rồi nghĩ ngợi và tự an ủi mình: Chuyện đâu có đó, lo cái gì. Công việc này cũng giản dị, mình chỉ chờ cho thằng khốn về rồi thì đóng cổng vì đâu còn ai ra vô cho tới sáng mai.
Khoảng hơn chín giờ, nghe tiếng xe rồ từ lò thiêu nên tôi vội bước ra cửa chòi canh. Ngay lúc đó, chiếc xe lao tới cổng, tôi đứng sát lề cổng để cho nó nhìn thấy và tôi ráng giữ vẻ bình thường để cho nó thấy là tôi không có nôn nao gì cả. Khi xe đó tới gần cổng nó lái chậm lại rồi thật chậm khi qua chỗ tôi đứng. Tôi tưởng nó muốn nói "good night" hay gì gì đó nhưng khi chiếc xe tới ngay trước mặt tôi, tôi căng mắt nhìn vào trong xe thì thấy một bàn tay đàn bà nhếch nhác máu chĩa ra khỏi cửa sổ xe rung lên rung xuống.


Tôi khiếp đảm thét lên một tiếng rồi ù té chạy ra cổng và cứ thế tôi cắm đầu vắt chân lên cổ chạy và chạy... nhưng tiếng xe và ánh đèn vẫn rề rề theo tôi. Con đường vắng lặng hun hút nếu muốn cho chiếc xe này không bắt kịp tôi thì chỉ còn một cách là nhẩy qua hàng rào trở vào nghĩa địa... nhưng điều này thì tôi không dám rồi nên tôi giở hết vận tốc và tim tôi muốn nhẩy thót ra ngoài.
Chạy được hơn một dặm coi bộ tôi khó thoát khỏi chiếc xe này nên tôi lao đến một thân cây bên lề đường để hãm "phanh" lại và tôi cố cúi xuống lượm một cục đá đứng chờ. Khi nó thấy tôi đứng lại chiếc xe đó cũng chậm lại rề tời gần, nhưng không gần lắm. Tới khoảng cách tôi có thể ném cục đá thì nó dừng lại. Tôi thấy thằng đó mở cửa xe bước ra tôi liền dơ cục đá lên thủ thế thì có tiếng gọi tên tôi. Nghe giọng quen thuộc tôi nheo mắt cố nhìn thì thấy thằng con lão chủ lò thiêu có vóc dáng quen thuộc trong khi nó lại tiếp tục gọi tên tôi. Tôi bước chậm chậm lại gần nó nhìn kỹ thì té ngửa và tôi văng tục:
- Đ.M. Có phải mày không Dan"
Thì ra thằng khốn nạn đó không phải là thằng con lão chủ lò thiêu mà là thằng Dan. Nó ôm bụng cười rồi cười lăn lộn xuống mặt đường, cười tới khi nước mắt nó ràn rụa cũng chưa thôi. Còn tôi thì giận cành hông muốn cho nó bị chấn tim chết cha nó cho rồi, hoặc nếu đủ can đảm, tôi đã táng cục đá một phát vào cái mặt mẹt của thằng khốn nạn. Chuyện này đồn ra thì còn gì phong độ "security guard" của tôi và làm thế nào để khoá cái mồm thằng khốn nạn này.
Té ra không có thằng con nào của lão chủ lò thiêu cả. Còn cái cánh tay đầy máu me là cánh tay giả của cái hình trưng bầy quần áo mẫu của mấy tiệm như Sears hay Burdine mà thôi. Dan giải thích rằng chú nó điều hành nghĩa địa này còn nó thì làm "janitor", dọn dẹp ba tối một tuần cho chú nó.
Đi trở lại chòi canh, thì thấy thằng ca trước đã bàn giao cho tôi không biết ở đâu lù lù hiện ra và khi thấy tôi nó cũng ôm bụng cười lăn lộn . Dan bò mộng cho tôi biết rằng đây là chính sách của công ty mỗi khi có nhân viên mới đều được đem thử cựa coi "bóng vía" của người đó "cứng" như thế nào và Dan bò mộng là người thi hành cái "test" đó. Sau khi hiểu chuyện tôi cảm thấy dễ chịu hơn và không còn sợ ma sợ qủy gì cả nên quyết định giữ cái việc này chứ không bỏ.
Năm mười ngày sau lại tới phiên tôi gác nghĩa địa nữa nhưng ca khá hơn từ hai giờ chiều đến nửa đêm. Không may bữa đó xe tôi bị hư phải bỏ tiệm sửa nên Yến phải chở tôi đi làm nhưng tôi không muốn Yến phải đến nghĩa địa nửa đêm đón nên tôi bảo để tôi đi xe búyt về cũng được.
Mãn ca tôi nhờ thằng cùng ca chở tôi ra phố chính để đón xe buýt. Khi tới trạm nó ngó đường phố vắng lặng xung quanh rồi hỏi tôi:
- Mày thấy thế nào" Có điều gì lo ngại không"
Tôi bình thản trả lời:
- Không sao. Chờ một chút xe buýt đến thì về chứ có gì đâu. Cám ơn mày.
Nó rồ máy đi rồi, tôi thục hay tay vào túi áo khoác ngồi xuống băng ghế rồi ngó con đường vắng toe dưới ánh đèn vàng khe thưa thớt chợt rùng mình. Trời lại không có trăng sao và những căn phố hầu hết tắt đèn đóng cửa tối thui. Tôi nhìn lên bảng thời biểu xe đến và đi thì chuyến chót còn nửa tiếng nữa tức là một giờ khuya nên tôi ráng tự trấn an bấm bụng chờ. Chờ cho đến một giờ rồi gần một rưỡi cũng không thấy bóng dáng xe buýt đâu, tôi bước ra sát lề đường ngó trái ngó phải thì con đường vẫn hun hút im lặng không có một cái gì di động. Tôi lẩm bẩm: "Con mẹ nó. Thế này là thế nào" Không lẽ xe buýt mà cũng bị "ban" nữa hay sao""
Bỗng tôi thấy có hai đốm sáng xuất hiện từ xa rồi từ từ gần lại chỗ tôi đứng khiến tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi chiếc xe đó đến gần thì không phải xe búyt mà là một xe nhà và khi đến ngang chỗ tôi đứng thì ngừng lại và một bà tóc đã hoa râm thò đầu ra cửa sổ hỏi:
- Có phải ông đang đợi xe buýt không"
- Dạ, phải.
- Nếu vậy thì có lẽ ông phải đợi tới sáng quá vì cách đây ba bốn dặm có một tai nạn xẩy ra, xe bị chặn lại cả hàng dặm không biết đến khi nào mới giải tỏa.
Tôi ngán ngẩm nhưng cũng vẫn lịch sự:
- Cảm ơn bà đã cho biết.
Bà ta nói "good luck" rồi rồ xe đi còn lại mình tôi trơ trọi không biết tôi sẽ phải làm gì bây giờ. Nhìn quanh không thấy có cái bục điện thoại trả tiền nào cả nên tôi quyết định đi bộ về nhà nhưng để ý nếu thấy bục điện thoại thì gọi cho Yến.
Tôi đi được khoảng gần một dặm thì tự nhiên tôi nghe thấy cứ mỗi bước tôi bước hình như có tiếng chân ai bước theo tôi. Tôi ngừng thì thấy tứ bề im lặng; tôi ngoái cổ nhìn lại thì không thấy ai nên tôi lại cất bước thì cái tiếng bước đó lại vang lên khiến tôi nôn nao rảo bước cho nhanh, kệ mẹ nó cái gì ở đằng sau thì cái, còn tôi cứ cắm đầu bước.
Bỗng dưng tôi thấy lạnh ở gáy như có ai vừa thở phà ở sau ót tôi khiến tóc gáy tôi dựng lên nhưng tôi cứ dảo bước tới như chạy. Được vài phút thì tôi lại bỗng nghe thấy tiếng hầm hừ rồi nghiến răng chèo chẹo ở đâu đó gần tôi nên tôi ngoảnh lại ngó thì eo ơi, một bóng dáng khổng lồ dềng dàng đồ sộ như mấy thằng Mỹ đen ở đô vật tôi thường thấy trên TV. Nó mặc quần áo màu đen xậm, chân nó đi đôi ủng trông như chân voi, cái áo khoác ngoài của nó có cái chùm đầu che kín tới trán chỉ còn để lộ ra hai đốm sáng như hai mắt con chó mình thấy ban đêm và nó nhe hàm răng trắng ởn không biết đang giận dữ hay đang cười nhưng nó cứ gừ gừ như con chó sói sắp vồ mồi.
Tôi phóng chạy thật nhanh không dám ngoảnh lại đằng sau ngó, chạy vắt giò lên cổ, chạy không cần biết sẽ đụng phải cái gì đằng trước. Tôi chạy miết tới một ngã tư có đèn sáng tôi mới dừng lại ôm một gốc cây thở dốc ngó lại thì không thấy bóng dáng qủy quái đó đâu. Tôi mệt muốn đứt hơi nên gục đầu vào thân cây để thở và nhắm mắt dưỡng thần một hai phút xong rồi tôi ngó lại hướng cũ coi có thấy "nó"... theo nữa không.
Tôi nghĩ bây giờ thì chỉ có một cách tìm điện thoại để gọi Yến chứ có đi bộ thì cũng đến sáng mới về tới nhà. Mà sáng mới về tới nhà thì sẽ nói làm sao cho Yến tin là xe buýt bị kẹt đường, là tôi bị qủy đuổi, là không phải tôi đi vào động đĩ nên về trễ... Tôi than thầm trong bụng: Em Yến ơi! Em mà chứng kiến cảnh này thì em sẽ không bao giờ la lối đay nghiến anh nữa, nhưng làm sao gọi Yến bây giờ"
Tôi mệt mỏi lết cặp giò trên đường phố để tìm cái bục điện thoại mà mắt còn nhìn ngang nhìn dọc xem có con ma con qủy nào xuất hiện không và tôi tự rủa mình: Tại sao bây giờ mình lại sợ mà sợ qủy" Chẳng lẽ cái "khí phách can trường" ngày xưa tiêu mẹ nó rồi à" Nghĩ vây nhưng nhìn đường phố bụng tôi lại đánh lô tô và tôi cầu nguyện: Xin Trời Phật giúp cho tôi đi đúng hướng kiếm thấy điện thoại... Rồi tôi chửi thề: Mẹ, mai ông không làm "security guard" nữa. Khổ qúa đi.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.