Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Văn Tế Tử Sĩ Và Tù Nhân VNCH Bỏ Mình Trong Trại Tù CS

21/09/200800:00:00(Xem: 6569)

(viết cho NGÀY TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ VIỆT NAM 2008 tại Dallas Ft. Worth).

Trước linh vị các anh linh liệt sĩ, vị quốc vong thân 

Trong khung cảnh trang nghiêm, hương trầm phảng phất

Quần tụ nơi đây các chiến hữu, cán chính quân dân

Xin kính cẩn cúi đầu tưởng niệm đến người đã khuất

1.

Nhớ ngày xưa, miền Nam thanh bình, bốn phương đất nước, thịnh trị yên vui

Nghĩ thuở trước, giặc Bắc xâm lăng, trăm họ dân tình lầm than vì giặc

Xếp bút nghiên lên đường, cung kiếm xông pha, chí lớn vẫy vùng, sao cho yên nước yên nhà

Rời học đường vào trận, chiến trường dọc ngang, thân trai thời loạn, một lòng an dân bảo quốc.

Trên chiến tuyến xông pha, vào ra đất địch, coi nhẹ tử sinh,

Trong đất địch lăn mình, quen đời trận mạc, chưa hề lui bước.

Này Trị Thiên Vùng Dậy, Kontum Kiêu Hùng,

Nọ Hoàng Sa Can Trường, Bình Long Anh Dũng

Với danh dự, vì dân xin giữ lấy miền Nam

Dù hy sinh, bảo quốc quyết ngăn ngừa giặc Bắc

Biết bao nhiêu chiến sĩ đã hy sinh

Đất thấm máu anh hùng bất khuất

Kẻ bỏ xác lao tù, nêu cao chính nghĩa của người chiến sĩ đời đời

Người ngã ngoài mặt trận, tỏ rõ chí khí đời trai hàng hàng lớp lớp

2.

Ba mươi năm, miền Nam vững vàng, no ấm, tiền đồn của thế giới tự do

Bốn chục ngày, giặc Bắc xâm lăng, nghèo khó bạo tàn bỗng nhiên về reo rắc

Mới đó, lúc quốc gia hưởng cảnh thanh bình,

Thoảng chốc, đến hồi suy vi vận nước

Kẻ thù chủ trương bần cùng nhân dân, nông thôn xác xơ, thành phố cửa đóng then gài

Cộng Sản quyết tâm giam cầm đối thủ, bộ đội truy lùng, công an bủa vây săn bắt

Tù tội vẫn hiên ngang, người lính Cộng Hòa

Gian truân chịu đọa đày, đền ơn Tổ Quốc.

Nhiều Tướng Lãnh mang dũng khí Võ Tánh, Ngô Tùng Châu lúc mất thành

Lắm Quân Binh còn nhớ gương Nguyễn Biểu, Trần Bình Trọng ngày sa tay giặc

Hỡi chí khí, những anh hùng đã nằm xuống, đem máu đào nhuộm thắm giang sơn

Ôi vinh quang, bao tử sĩ quyết xả thân, chiến công nay còn ghi sử sách.

3.

Than ôi! Hàng vạn đồng bào liều chết bỏ nước ra đi

Thảm thay! Biết bao nạn nhân phải vào tay hải tặc

Xót xa! Cha thất lạc trong rừng xanh, anh bỏ mình trong bàn tay cướp biển bạo tàn

Bi thảm! Mẹ chìm thây trên biển đen, em tan thân ôi giọt lệ cho niềm hiếp chóc

Oán thán ngất trời, đại dương nghìn cơn sóng dữ, thương ai ngọc nát châu chìm

Khổ đau ngập đất, quê hương bao ngày đày đọa, xót người cửa tan nhà mất

4.

Trại “cải tạo” được dựng lên, với chính sách bắt bớ, nợ máu trả thù

Vùng tập trung chết dần mòn, nơi chốn rừng xanh, xương tàn cốt mục.

Vạn vạn nhân dân ra nông trường, nhà nhà hóa nông thôn, chính sách bần cùng

Nghìn nghìn quân binh vào nhà tù, người người thành vô sản, chủ trương tàn độc

Đất nước khốn khổ lầm than

Xóm làng tiêu điều tang tóc.

Ngày lên núi xuống đồi, chém tre đẵn gỗ, thân lưu đày dưới báng súng lưỡi lê

Đêm về tập họp ngồi đồng, phê bình kiểm thảo, hầm hè nhau moi gan móc ruột.

Lúc đất Bắc giá rét căm căm, áo mỏng chăn đơn bốn lớp. không che nỗi thân gầy

Khi miền Nam nắng cháy, chỉ tiêu hoàn thành nửa năm, kéo cày như súc vật.

Một gô lá tàu bay, đôi giây khoai giải muống, không dằn qua nỗi cơn đói triền miên

Nửa chén khoai khô, cọng rau xanh nước muối, chế độ nuôi tù bất nhân tàn độc

Chết vì sức tàn lực kiệt, cây đè đá đổ, rừng thẳm núi cao

Sống chỉ còn chút xương da, lết lê ốm đau, không thang không thuốc

Chính sách tập trung bất nhân, miệng lưỡi ngọt ngào, lấy luật rừng làm câu hòa giải khoan hồng

Đường lối khoét xoáy hận thù, phương sách độc ác, dùng mũi súng tạo điều bạo tàn ác độc.

5.

Hôm nay hội ngộ, những người cựu tù chiến sĩ của quốc gia, xót kiếp lưu vong, khắp nơi tụ tập về đây.

Ngày mai ly biệt, rồi ngày tàn bóng xế tuổi già, thương đời lưu lạc, bốn cõi kẻ còn người mất.

Đây nén nhang thơm, tưởng niệm đến chiến hữu, anh em

Này chén rượu giải oan, chiêu hồn những bạn bè vướng vất

Giờ đây, kẻ ra đi lưu lạc đất khách, không quên những người ở lại trên rừng sâu

Mai sau, người hẹn trở về nơi quê hương, còn nhớ nấm mồ người bạn tù lưu lạc

Một hồi chiêng khua chạnh hồn người lưu xứ, nghĩ tới tử sĩ anh hùng

Ba nhịp trống buồn đau lòng kẻ ly hương, cúi lạy bạn tù oan khuất

Sống đã khôn thác vẫn thiêng, anh em còn thương nỗi quê hương

Sinh vi Tướng tử vi Thần, chư linh vẫn đau niềm tổ quốc

Hội ngộ nơi đây, nhớ chiến hữu đã bỏ xác ngục tù

Gặp gỡ chốn này, khóc tử sĩ nơi chiến trường ngã gục.

Xin Liệt Sĩ hiển linh, phù hộ tổ quốc, qua nỗi bi thương,

Lạy Chư Thần thiêng liêng, độ trì quê hương, sạch loài quỷ ác

Xin anh em, chân cứng đá mềm,

Vững niềm tin cùng với triệu người dân lòng bừng bừng lửa đốt

Mong chiến hữu chặt dạ bền gan,

Còn sống, còn đấu tranh cho một ngày mai tươi vui đất nước.

Giờ đây trong ngày họp mặt cuối đời

Xin cầu nguyện linh hồn anh em siêu thoát

Nén hương thơm khóc tử sĩ, bạn tù

Chén rượu nhạt tưới hồn oan khuất.

Phúc Duy Cẩn Cáo

(9-2008)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Báo chí tự phong “cách mạng” của Cộng sản ở Việt Nam đã hiện nguyên hình là cái loa tuyên truyền cho đảng để phủ nhận quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của dân. Việc này đã, một lần nữa, được chứng minh vào dịp kỷ niệm 96 năm của điều gọi là “ngày báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/-1925 – 21/6/2021). Ngày 21/6 được chọn để đánh dấu việc ông Hồ Chí Minh đã một mình thành lập và biên tập Báo Thanh niên - cơ quan của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh Niên - tại Quảng Châu (Trung Quốc) để truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam.
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.