Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Dấu Vết Kỷ Niệm

30/08/201000:00:00(Xem: 5459)

Dấu Vết Kỷ Niệm

Uyên – Phương
…..Mùa Thu đối với những người sống yên vui, là mùa hạnh phúc. Không khí nắng hạ oi bức ngày một loãng tan. Trời trở mát và trong sáng. Cái se lạnh của buổi sớm chiều mùa Thu mang tới lòng người một niềm bâng khuâng và nhớ nhung man mác. Mùa Thu đang tràn ngập bên lề cuộc sống. Cảnh vật, mây trời và phố phường  mang một màu sắc dịu dàng như có hiệu lực xóa tan đi những buồn thương còn dấu ấn ở đâu đây.
Sáng nay thức dậy, Thi cảm thấy tâm trí tuy chưa hẳn thư thái nhưng cũng đỡ nặng nề hơn mấy hôm trước. Thời gian qua nàng đã mệt mỏi. Bao nổi phiền muộn, khổ đau đã đến với Thi.
Thi trang điểm sơ lại cho làn da hồng hào tự nhiên hơn. Để mong che dấu đi sự ưu tư còn vương trên khuôn mặt của nàng. Thì nhớ đến Thuận. Không thể ngờ Thuận có thể chết một cách đột ngột đến như thế được. Thi cảm thấy một nổi tê dại. Cảm thấy sinh lực mình cạn kiệt. Lòng buồn mênh mông rã rời, buồn chán.
Lời báo tin về cái chết của Thuận ở chiến trường trong thư Đản khác nào mũi tên bén nhọn đâm vào tim nàng. Nỗi đau thương đến bất ngờ. Ban đầu nàng nghi ngờ. Sự nghi ngờ thoáng qua như muốn chối bỏ, như không muốn chấp nhận sự thật. Nhưng còn gì nữa.  Thuận đã chết thật rồi. Hết được chờ mong những cánh thư tình tuyệt vời. Ước chi Thuận còn sống nàng sẽ vượt qua mọi thử thách để có Thuận. Thuận có buồn giận gia đình nàng không chấp nhận vì Thuận không cùng tôn giáo với Thi không" Tôn giáo là một khó khăn trước mắt cho bước tiến tới hôn nhân của Thuận và Thi. Nhưng bây giờ thì hết thật rồi. Hết rồi những suy tư đắn đo, hết những ngăn cách mà Thi đang cố vượt qua để đối diện với cuộc hôn nhân này. Giờ đây  Thi mới thấy thật cô đơn và lạc lõng.
Dấu vết đau thương tưởng như có thể đã mờ nhạt. Bỗng chốc trở lại dày vò tâm tư nàng.
Ánh đèn xa xa chập chờn trong buổi hoàng hôn đầy bóng tối. Bóng tối ghê rợn như phủ lấp tâm hồn nàng. Nàng có cảm tưởng cảnh diễn chung quanh như một cơn ác mộng. Nước mắt nàng lúc này có xoa dịu được cơn đau quằn quại này không"
Sau những ngày dài lê thê, tâm tư dằn vặt. Thật sự nàng muốn thoát cảnh đau đớn, mỉm cười với mình trong gương tự nhủ thầm với mình, như một thách đố với mình phải can đảm lên, hãy chấp nhận sự thật và hãy đứng lên nhìn đời bằng cảm nhận tươi mới hơn.
Hôm qua, hôm nay, nàng phải là con người khác. Đâu cứ phải ôm ấp hoài một ảo tưởng không còn nữa trên đời. Ngày xưa khác với ngày nay. Nàng phải nghĩ đến như vậy để cố tìm cho mình được cảm giác thanh bình hơn.
Trên con đường mòn quen thuộc cũ, những dãy cửa hàng, những người qua lại vẫn như hôm qua. Nhưng hôm nay đối với nàng như mới mẻ, có một năng lực giúp nàng tạo dựng cuộc sống mới.
Sắm chút đồ mà từ lâu lắm rồi nàng không ra ngoài. Trong cửa hàng, nhiều người khách hàng lượn qua lại. Bất chợt nàng cảm nhận như có ngưòi nhìn nàng chăm chú và theo dõi. Như phản ứng tự nhiên nàng quay lại. Chạm trán với một người đàn ông. Vóc dáng ưa nhìn. Đôi mắt một mí nhưng trầm lặng. Có đủ tầm nhìn cho một mẫu người đàn ông Thi nghĩ vậy.
Người đàn ông đó quay đi rồi. Để lại cho Thi một phút giây bâng khuâng nhẹ nhàng của cảm giác thích thú.
Quay về, nghe tiếng gọi quen thuộc. Bất chợt Thi ngỡ như tiếng gọi của Thuận. Lầm lũi bước thì tiếng gọi tên nàng lần thứ hai. Hiếu gọi nàng từ lúc thấy nàng bước ra khỏi tiệm.


“ Ủa, anh Hiếu đi đâu vậy. Không hẹn mà gặp, hay quá”
Hiếu là nguời bạn cũ, Hiếu thương Thi từ lúc còn trung học. Nhưng Thi luôn xem Hiếu là người bạn thân thiết không mảy may tình cảm.
Ở bên Hiếu, nhưng mỗi người có ý nghĩ riêng. Hiếu biết nàng đang buồn vì cái chết của Thuận. Hiếu cảm thông và tôn trọng hành động của nàng mặc dầu Hiếu ao ước một cơ hội được tỏ bày tình cảm của mình.
Đối với Thi, những hứa hẹn với Thuận như còn vang vọng đâu đây. Với Hiếu những tình cảm trân quý của Hiếu nàng đều cất dấu không muốn Hiếu trải bày. Nàng biết khó có thể chấp nhận một tình yêu không tự nguyện như với Hiếu. Nên nàng luôn tìm cách tránh né lời tỏ tình của Hiếu.
Mùa Hạ vừa qua để lại trong Thi những dấu ấn khó nhòa. Nàng im lặng đi bên Hiếu. Tâm hồn lắng xuống tự lúc nào. Hai người đeo đuổi hai ý nghĩ trong niềm riêng của mình mà Thi nghĩ lát nữa đây khi chia tay nàng sẽ không muốn gặp lại Hiếu. Nàng không muốn Hiếu khổ đau giống như nàng đang sống dập dìu của sự mất mát trong tình cảm. Bỗng nàng khựng lại ngạc nhiên. Người đàn ông vừa gặp hồi nãy đây đang ngược chiều với nàng và Hiếu.
Đôi mắt người đàn ông đó khác lạ. Biểu hiện một sự khác biệt thân mến. Nàng nhìn Hiếu với phản ứng tự nhiên. Hiếu hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Qua đi giây phút ngạc nhiên. Bất chơt Hiếu buông lời nói pha vẻ tủi hờn trong đó:
“Hạnh phúc một đời không thể hời hợt để vương mắc một sự kiện đã qua hay đã mất. Đừng uổng phí thời gian cho ai hay cho một kỷ niệm. Trưóc hết phải nghĩ cho chính mình. Sống cho sự thật, không nên chuốt lấy phiền não. Đó là những lời tự đáy lòng anh. Không ép em, không van xin em. Nhưng xin em hãy nghĩ rằng thuỷ chung anh vẫn yêu em bằng tất cả tấm chân tình của mình.”
Hiếu nói một hơi nàng chẳng biết nên phản ứng thế nào. Nàng cảm động thật sự với tấm chân tình của Hiếu lúc này. Nàng chết lặng. Nàng như xa rời sự vật chung quanh, quên luôn cả gío se lạnh. Nàng muốn tỏ một sự cảm thông cho Hiếu nhưng không có một xúc động nào thấm được hồn nàng. Nàng như từ cõi u minh nào chợt tỉnh để rồi chỉ thấy một niềm bâng khâng không duyên cớ. Bởi vì nàng không thật sự yêu thương Hiếu.
Chia tay Hiếu nàng về. Ngồi trên xe nàng bâng khâng suy nghĩ. Con đường ngập nắng Thu vàng uá. Nắng chảy dài trên đường. Một chút bâng khuâng nàng nghĩ đến khuôn mặt người đàn ông sáng nay bắt bặp. Đôi mắt u uẩn buồn nét vẻ xa vắng. Đôi mắt biểu lộ một tâm hồn diệu vợi như cánh cửa sổ của tâm hồn nhân ái mở rộng.
Nhưng chỉ là thoáng chốc giữa dòng đời, rồi lạc mất hút đâu đó trong cuộc đời. Lúc này nàng mới cảm thấy đời là những chuỗi ngày dài mâu thuẩn. Có lúc  lời nói của  Hiếu bén như sắc dao, đã có lần như gần chiếm cả tâm hồn của nàng.
Rồi đôi mắt người đàn ông lạ mặt cũng muốn chiếm cả trái tim khao khát được yêu của nàng. Những cánh thư tình tuyệt vời của Thuận là cả một thông điệp ban phát, bao che tình cảm của nàng. Những dòng chữ  của Thuận là một ghi khắc cho một kỷ niệm đẹp đầu đời mà nàng đang ấp ủ.
Mây trời vẫn trôi. Gió vẫn bay. Nắng ban mai mùa Thu trải dài êm đềm như cánh gió. Nắng đã soi lối cho nàng đi tìm lại bóng dáng dấu chân của người tri kỷ. Ở trên con đường quen thuộc và ở cuối con đường mòn xa kia, vẫn còn in rõ dấu chân, vẫn còn vương lại một chút kỷ niệm êm ái....

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
Như vậy, từ hiện tượng đảng viên “quay lưng” lại với đảng đến chuyện dân bỏ mặc mọi việc cho nhà nước lo cho tới chuyện thanh niên, rường cột của Tổ quốc, cũng “khô đoàn” và “nhạt đảng” thì điều được gọi là “nền tảng Tư tưởng đảng” có còn gốc rễ gì không, hay trốc hết rồi?
Niềm vui trong Ngày Hội Ngộ, với đặc san được quý nương “khen” còn mấy ông già chồng chỉ gật gù “mầy giữ gìn sức khỏe để tiếp tục”. Tháng 5 năm 2020 và tháng 5 năm nay vì cái dịch Covod-19, không có cơ hội gặp nhau. Dù “ghét cay ghét đắng” mấy ông già chồng hành hạ “con dâu” nầy nhưng không được dịp hội ngộ với nhau, nhớ nhiều.
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
Có lẽ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều không mong muốn việc khơi mào cho một cuộc xung đột vũ trang, nhưng trước thái độ xác quyết của tổng thống Joe Biden, Trung Cộng hiểu rằng họ đang đối đầu với một đối thủ nguy hiểm gấp bội lần so với những năm qua.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.