Hôm nay,  

Ăn Tết Miền Xa!

30/01/200900:00:00(Xem: 7190)
ĂN TẾT MIỀN XA!
Giác Ngọc
Với quan niệm phương đông, nói chung, và người Việt Nam, nói riêng, thì ngày đầu năm mang ý nghĩa của sự xum họp, đoàn tụ. Dù suốt năm con cháu tha phương cầu thực nơi đâu nhưng Tết đến cũng cố tìm về nơi có ban thờ Tổ Tiên, họp mặt cùng thân bằng quyến thuộc, dâng lễ vật lên ban thờ tỏ lòng ghi nhớ công ơn người xưa đã vun bồi, gìn giữ cả tinh thần lẫn vật chất để con cháu còn sinh tồn tới ngày nay.
Từ ý nghĩa thiêng liêng này mà không khí đón Tết luôn rộn rã, ấm áp, chẳng kể giầu sang hay nghèo khó; khác chăng là phẩm vật sắm sửa hào nhoáng hay đơn sơ, mâm cao cỗ đầy hay thanh lương đạm bạc. Cũng khác chăng là tấm lòng thành kính của người dâng cúng. Xưa, một củ khoai sùng của bà lão nghèo khổ cúng dường ngài Xá Lợi Phất đã được ấn chứng công đức hơn việc xây dựng chùa to tượng lớn của vua Lương Võ Đế, chính là từ sự chân thành vậy.
Thương thay! Giữa không khí tưng bừng nhộn nhịp sắm sửa đón xuân suốt ba miền, thì vào những giây phút cuối năm, một con thuyền gỗ mong manh chở những người dân quê nghèo khổ đã gặp thảm nạn! Con thuyền được cấp giấp phép chỉ chở 12 người nhưng trong ngày giờ định mệnh đó đã có tới 78 người cùng cố trèo lên thuyền, tới phiên chợ cuối để tìm mua chút phẩm vật dâng lên ban thờ Tổ Tiên và chờ đón giao thừa. Khi chỉ còn cách bờ khoảng 20 mét thì sự nôn nóng mong mau về nhà đã khiến đám đồng lao xao đứng dậy. Tình trạng này, với số người quá tải đã khiến con thuyền nhỏ chòng chành, ngả nghiêng rồi oằn mình lật úp!
Mấy phút trước, nước sông Gianh tuy chảy xiết nhưng vẫn bình an. Mấy phút sau, con sông thân thiết với người dân Quảng Bình đã trở thành ngôi mồ lạnh lẽo, oan nghiệt, lấy đi sự sống của hơn 40 nhân mạng, đa số là phụ nữ và trẻ em!
Không hẹn mà hơn 40 người cùng về ăn Tết ở miền xa, thật xa, nơi không còn những bất công, những đói nghèo, nghiệt ngã!
Đón giao thừa trở thành tang tóc cho những người còn lại!

Trên bờ sông lộng gió, thân nhân gào khóc trong tuyệt vọng khi chờ những thuyền câu đi vớt xác nạn nhân.
Trong thành phố, đâu đây đã lưa thưa tiếng pháo.
Xa hơn, vượt quốc lộ, dẫn tới những đô thị náo nhiệt tưng bừng, những biệt thự lộng lẫy, những hàng quán, những cơ sở kinh doanh bề thế đã sẵn sàng những tràng đại pháo, những hoa tươi, những đèn sáng, và nhạc xuân vang động khắp các ngả đường chờ đón phút giao mùa thiêng liêng đang tới
 Từ phương xa, trong nỗi đau thấm thía của kiếp nhân sinh, của tình đồng bào, xin thắp nén trầm hương đầu năm hướng về những người dân xã Quảng Hải, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình, xin Chư Phật mười phương tiếp dẫn hương linh những người ra đi, và gia trì, phò trợ những người còn lại.
Với những người ra đi, nếu đây là phần cộng-nghiệp cuối cùng phải trả, nguyện xin họ thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử, an vui cảnh tịch tĩnh Niết Bàn.
Với những người còn lại, xin soi sáng thiện-căn để họ can đảm đi tiếp chặng ta-bà bằng tâm nguyện vun bồi, tích tụ công đức cho mùa xuân-miên-viễn của giải thoát, giác ngộ.
Cuối cùng, nguyện cho những ai trực tiếp chịu trách nhiệm trong chương trình thực hiện cây cầu mang tên "cầu Quảng Hải", bắc ngang sông Gianh, hãy xả bỏ lòng gian tham để những người dân nghèo khổ tránh được thảm họa trên thuyền đò mong manh!    
Cây cầu trên giòng sông nhiều hiểm nguy, thường xảy ra nguy cơ chìm đò, lại là mạch lộ chính đi về trung tâm huyện, xã, nên sau nhiều năm bàn thảo, đã được chấp thuận ngân khoản và khởi công từ 2004, đáng lẽ phải hoàn tất trong năm 2006, đến nay dự án vẫn còn dang dở!
Thiết tưởng, những ai trực tiếp chịu trách nhiệm việc này có đón xuân vui vẻ khi nhìn về hình ảnh hàng trăm người vật vã khóc than bên bờ sông lộng gió, chờ xác người thân yêu bầm tím được vớt lên"""
Và trong tiếng pháo ròn rã đón xuân, liệu có tiếng nói nào từ lương tâm vọng tới: "Bao giờ thì hoàn tất chiếc cầu cứu khổ cứu nạn"""""
Giác Ngọc   
(Ngày đầu năm Kỷ Sửu)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.