Những Giải Pháp Cứu Nguy

28/11/200800:00:00(Xem: 7154)

Những Giải Pháp Cứu Nguy
Nguyễn Xuân Nghĩa & RFA

...khai thông nạn đông lạnh tín dụng hầu sinh hoạt kinh tế không bị tắc nghẽn...
Liệu kinh tế Hoa Kỳ có sớm ra khỏi giai đoạn suy trầm này không" Câu hỏi trên được thế giới nêu lên sau khi Mỹ đã tung ra kế hoạch cứu nguy tài chính trị giá 700 tỷ vào tháng trước và hôm Thứ Hai 25, Ngân hàng Trung ương Mỹ quyết định sẵn sàng tung ra 800 tỷ cứu nguy thị trường tín dụng và trước đó, Tổng thống tân cử Barack Obama thông báo kế hoạch kích cầu kinh tế để tạo thêm hai triệu rưởi việc làm trong hai năm tới. Cuộc trao đổi với nhà tư vấn kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa về các giải pháp cứu nguy kinh tế sẽ do Việt Long thực hiện sau đây.
Hỏi: Xin kính chào ông Nguyễn Xuân Nghĩa. Cả bốn khối kinh tế mạnh nhất thế giới là Hoa Kỳ, Nhật Bản, Trung Quốc và Âu Châu đều bị nguy cơ suy trầm, và đầu máy kinh tế mạnh nhất là Hoa Kỳ chưa có dấu hiệu đẩy lui khủng hoảng tài chính. Vì vậy, thế giới theo dõi vụ cứu nguy kinh tế Mỹ mà chưa rõ là các giải pháp đó có thành công không. Chương trình chuyên đề tuần này sẽ tìm hiểu về các giải pháp ấy. Câu hỏi đầu tiên là vì sao thế giới theo dõi tình hình kinh tế Mỹ, và các giải pháp cấp cứu đang được áp dụng hay thảo luận sẽ có công hiệu như thế nào"
- Dù Hoa Kỳ chỉ đạt có 22% tổng sản lượng toàn cầu, kinh tế Mỹ vẫn có sức kéo mạnh nhất vì đóng góp tới 60% vào đà tăng trưởng của kinh tế thế giới, chủ yếu nhờ sức tiêu thụ rất cao, tới 70% tổng sản lượng nội địa GDP của Mỹ. Khi vụ khủng hoảng tài chính bùng nổ vào thời điểm mà kinh tế Mỹ có thể bị suy trầm sau sáu năm tăng trưởng thì thế giới rất lo ngại vì cùng lúc đó, các đầu máy kinh tế khác đều cũng bị đình đọng, là trường hợp rất hiếm hoi, nửa thế kỷ mới thấy một lần. Đó là vì sao thế giới cứ trông đợi vào sự phục hồi của kinh tế Hoa Kỳ.
- Từ chuyện đó qua câu hỏi thứ hai của ông, giới tiêu thụ Hoa Kỳ đang tiết giảm chi tiêu vì vụ khủng hoảng tài chính và kinh tế Mỹ vẫn bị ách tắc tín dụng, nghĩa là không ai dám cho vay nên giới hữu trách liên tục đưa ra nhiều biện pháp cấp cứu và cuộc tranh luận về các biện pháp này càng gây phân vân cho thị trường. Đây là điều bất thường mà mình sẽ cố trình bày cho rõ ràng.
Hỏi: Đầu tháng này, ông có nói về bốn hướng giải quyết cơ bản theo mức công hiệu từ nhanh đến chậm, gồm có biện pháp tiền tệ của Ngân hàng Trung ương là bơm thêm tiền, thứ hai là biện pháp ngân sách bằng cách lấy tiền từ công khố đưa cho dân xài, thứ ba là biện pháp thuế khóa là giảm thuế và thứ tư là gia tăng công chi cho một số dự án của khu vực nhà nước. Cho tới nay, các biện pháp ấy đã được áp dụng ra sao"
- Ta sẽ phải trở về một vấn đề mình có đề cập tới trước đây là khủng hoảng chính trị ở trên đã tác động đến hệ thống tài chính và nay đang thấm xuống sinh hoạt kinh tế ở dưới. Hôm 18 vừa qua, ông Tổng trưởng Ngân khố Hank Paulson trình bày trước Quốc hội rằng khi được Quốc hội cho phép thi hành kế hoạch cấp cứu trị giá 700 tỷ vào đầu tháng 10, thì bộ Ngân khố đã thực tế dời đổi mục tiêu, từ mua lại các khoản nợ bất trắc để khai thông ách tắc tín dụng qua việc bơm thẳng tiền vào các doanh nghiệp. Lý do là từ khi dự án cấp cứu - vốn đã được thảo luận với lãnh đạo tài chính và ngân hàng của Quốc hội trong các ngày từ 15 đến 19 và đệ nạp hôm 19 tháng Chín - lại bị Quốc hội bác và đòi nghiên cứu lại. Biến cố ấy khiến thị trường chứng khoán Mỹ hốt hoảng và tuột giá mất 9% trong 10 ngày, tức là mất luôn khoảng 2.000 tỷ đô la. Vì vậy, bộ Ngân khố phải đổi mục tiêu từ bơm tiền mua giấy nợ qua mục tiêu châm thẳng tiền vào doanh nghiệp.
- Đây là điều đáng tiếc và cho thấy trách nhiệm rất nặng của chính trường ngay trong mùa bầu cử khi gây hoang mang cho thị trường vào lúc dầu sôi lửa bỏng và không giải tỏa được ách tắc tín dụng và nạn cạn kiệt thanh khoản. Bây giờ, cả bộ Ngân khố và Ngân hàng Trung ương đang ra sức bơm thẳng tiền vào doanh nghiệp và vừa tung ra biện pháp bất thường là châm tiền vào ngân hàng thương mại CitiGroup, sẽ bảo lãnh khác khoản nợ của ngân hàng này với con số dự báo là 306 tỷ đô la và đặc biệt Ngân hàng Trung ương bỏ ra 800 tỷ đô la mua lại các loại nợ an toàn trên thị trường tín dụng. Nói vắn tắt giới chức hữu trách đang khai thông nạn đông lạnh tín dụng hầu sinh hoạt kinh tế không bị tắc nghẽn vì dân chúng và doanh nghiệp vay tiền không được.
Hỏi: Bây giờ ta bước qua loại biện pháp ngân sách để kích cầu thì giới hữu trách Mỹ có những dự tính gì"
- Hồi đầu năm, để chặn trước nguy cơ suy trầm, Chính quyền Bush đã xin Quốc hội cho phép bơm tiền, nôm na là trả lại tiền thuế cho dân xài, mà kết quả không được công hiệu, như diễn đàn này cũng đã trình bày và giải thích vì sao. Dân chúng được trả lại tiền thì lại không xài mà ghim lại, có khi để trả nợ, cho nên không gây tác dụng kích thích tiêu thụ. Trong giai đoạn tranh cử và sau đó, đảng Dân Chủ cũng đề nghị một dự án kích cầu khác, khoảng 175 tỷ Mỹ kim như Nghị sĩ Barack Oabma đã nói tới. Nhưng chưa chắc biện pháp ấy đã thành công và tuần qua, Tổng thống tân cử Obama còn nói đến một dự án lơn hơn gấp bội về mục tiêu và ngạch số.


- Cũng trong hướng ấy, ông Obama hứa hẹn việc hạ thuế cho 95% dân Mỹ đang lao động trong khi bên đảng Cộng Hoà thì đề nghị giảm thuế cho doanh nghiệp. Sự khác biệt nằm trong triết lý kinh tế chính trị của hai đảng. Bên đảng Dân Chủ thì chú ý đến việc kích thích tiêu thụ và châm tiền cho dân xài để nâng số cầu, bên đảng Cộng Hòa thì chủ trương yểm trợ vế cung, là giảm thuế để nâng sức sản xuất. Bây giờ, cả hai chủ trương đó đều đang bị thực tế thách đố và cuộc tranh luận càng làm dư luận hoang mang bất định cho nên Ngân hàng Trung ương bước ra giải quyết luôn, bằng biện pháp bơm tiền mua lại nợ qua hai ngả, một ngả là 600 tỷ tín dụng gia cư và ngả kia là 200 tỷ tín dụng tiêu thụ hay của tiểu doanh.
Hỏi: Cuối tuần trước và hôm Thứ Hai vừa qua, Tổng thống tân cử Obama có loan báo kế hoạch đại quy mô nhằm kích cầu và tạo thêm hai triệu rưởi việc làm cho dân Mỹ trong hai năm sau khi ông nhậm chức. Liệu kế hoạch này có công hiệu hay không"
- Khi thông báo kế hoạch gọi là cấp bách này, ông Obama không cho biết là sẽ trị giá bao nhiêu và thực tế tiến hành ra sao. Các giới chức bên đảng Dân Chủ đưa ra con số từ 500 đến 700 tỷ mà cũng không giải thích thêm. Điều đáng chú ý là sự xoay chuyển lập trường của ông Obama.
- Khi tranh cử, theo chủ trương tái phân lợi tức, ông hứa giảm thuế cho dân nghèo nhưng tăng thuế nhà giầu. Cụ thể là ông lập tức thu hồi đạo luật giảm thuế của Chính quyền Bush từ thời 2003, chứ không đợi tới khi đạo luật này mãn hạn vào cuối năm 2010, nghĩa là nhiều loại thuế sẽ tăng mạnh. Bây giờ, trong hai cuộc họp báo tại Chicago cách nhau hai tuần, ông Obama hàm ý là có lẽ ông sẽ không thu hổi quyết định giảm thuế ấy, tức là sẽ không tăng thuế khi mà sinh hoạt kinh tế đang bị đình đọng. Đây là điều đáng mừng cho thị trường và cho thấy ông Obama có biết nghe lời khuyên thực tiễn của ban tham mưu kinh tế, mà đa số đã từng làm việc cho Chính quyền ông Bill Clinton ngày xưa.
Hỏi: Thế còn kế hoạch tạo ra hai triệu rưởi việc làm trong hai năm tới, liệu kế hoạch ấy có công hiệu hay không"
- Đây là hướng giải quyết thứ tư trong bốn loại biện pháp cứu vãn chúng ta đã nói tới, nghĩa là lập ra các dự án đầu tư trong khu vực công, như xây dựng cầu đường, tu bổ xa lộ hay lập nông trại hay cơ sở hoạt động có lợi cho môi sinh. Người ta nói là kế hoạch này cũng tương tự như Tổng thống Franklin Roosevelt đã làm sau vụ Tổng khủng hoảng 1929-1933, nhưng tôi thú thật là không hiểu ông Obama sẽ thực hiện việc đó ra sao và nhất là vì sao lại nói đến con số hai triệu rưởi việc làm. Vì đó là khó hiểu, trừ phi là để ban phát quyền lợi cho một số địa phương.
Hỏi: Ông có thể giải thích được cho rõ hơn vì sao đó ông lại thấy điều kế hoạch ấy khó hiểu"
- Thưa ông, mọi lãnh đạo đều bị chi phối bởi thực tế kinh tế xã hội chứ không thể chủ quan duy ý chí được. Một trong nhiều thực tế ấy là sự chuyển dịch dân số và cơ cấu sản xuất. Thí dụ như khi tranh cử năm 1988, ông Bush cha hứa hẹn tạo thêm 15 triệu việc làm. Khi tranh cử năm 1992, ông Bill Clinton hứa hẹn tạo thêm 10 triệu việc. Năm 2000, ông Al Gore hứa tạo thêm 10 triệu việc trong khu vực siêu kỹ thuật, và năm đó, ông Bush con, tức là đương kim tổng thống thì nói rằng việc hạ thuế sẽ tạo thêm năm triệu công việc làm. Năm 2004, Nghị sĩ John Kerry cũng hứa hẹn tạo thêm 10 triệu việc. Năm nay, khi tranh cử ở vòng sơ bộ, Nghị sĩ Hillary Clinton cũng hứa hẹn tạo thêm ba triệu việc trong khu vực xây dựng hạ tầng...
Hỏi: Ông muốn nói đến những đề nghị khi tranh cử là sẽ tạo thêm từ ba triệu tới 10, 15 triệu việc làm mới của các ứng cử viên, như vậy, kế hoạch tạo thêm hai triệu rưởi việc làm trong hai năm của ông Obama đâu có gì là quá đáng"
- Đúng vậy, thưa ông. Khi Tổng thống Eisenhower nhậm chức năm 1957, hàng năm kinh tế Mỹ tạo thêm được triệu rưởi việc mới. Khi ông Reagan làm Tổng thống năm 1981, số việc làm tăng bình quân là hai triệu rưởi mỗi năm, và trong bốn năm đầu của ông Reagan thì kinh tế đã tạo thêm hơn sáu triệu việc. Nhìn về dài thì do dân số gia tăng, lực lượng tham gia thị trường lao động Mỹ vẫn tăng đều hơn một triệu rưởi mỗi năm và theo thống kê bộ Lao động Mỹ thì từ nay đến năm 2011, sẽ có thêm hai triệu 600 ngàn người đến tuổi kiếm việc.
- Nếu từ nay đến đó ông Obama chỉ tạo thêm có hai triệu rưởi việc làm thì chả hoá ra số thất nghiệp khi ấy còn cao hơn bây giờ" Vì vậy, tôi không hiểu ra giá trị cứu nguy của kế hoạch này. Thứ nữa, để tạo ra hai triệu rưởi việc làm mà công quỹ phải tốn thêm đến 700 tỷ Mỹ kim thì đâm ra mỗi việc làm mới sẽ tốn 280.000 tiền đầu tư do dân thọ thuế phải trả hay sao"
- Sau cùng, về cơ cấu sản xuất của Hoa Kỳ thì tình hình ngày nay đã khác xa thời Tổng thống Roosevelt tung ra kế hoạch cấp cứu bằng các dự án xây dựng hạ tầng như xa lộ hay đập nước. Thành phần có thể mất việc và cần tìm việc làm mới là nhân viên văn phòng, chuyên viên có tay nghề chuyên môn. Họ không dễ gì làm việc mới là lái xe ủi, máy cầy, đẩy búa điện để tu bổ xa lộ. Vì vậy kế hoạch tạo ra hai triệu rưởi việc làm của ông Obama có thể có lợi cho di dân thiếu chuyên môn mà chưa chắc đã có tác dụng kích cầu mau chóng như kinh tế đang cần.
- Cho nên, tôi thiền nghĩ rằng mình nên chờ đợi sự công hiệu của biện pháp tiền tệ để khai thông ách tắc tín dụng và quyết định hạ lãi suất hoặc giảm thuế để kích cầu. Một chi tiết cũng cần nói tới là nhờ dầu thô sụt giá gần hai phần ba, kề từ tháng Bảy, giới tiêu thụ tại Mỹ tương đối có vẻ lạc quan hơn một chút trong tháng 11, là điều khá bất ngờ. Và nếu giới chính trị không gây thêm vấn đề kinh tế Mỹ có hy vọng khởi sắc kể từ quý ba của năm tới, tức là sớm hồi phục hơn các đầu máy kinh tế kia.
Xin cám ơn ông Nguyễn Xuân Nghĩa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đầu năm mới Qúy Mão không ai muốn nghe chuyện xui, nhưng dân gian và báo chí của đảng CSVN lại chỉ nói đến những nguy cơ tiềm ẩn đang đe dọa sự sống còn của chế độ...
✱ HĐ Tham Mưu Trưởng LQ/JCS: Tổng thống Kennedy và Johnson đều không tin tưởng vào các cố vấn quân sự của họ, vì cho rằng các tướng lĩnh và đô đốc thiếu sự tinh tế về mặt chính trị - Giới quân sự bất bình vì "coi lực lượng quân sự là công cụ để thương lượng về mặt ngoại giao". ✱ McNamara: Một khi bổ sung quân số sẽ tăng thêm chi phí về nhân sự, về chính trị và kinh tế do cuộc chiến gây ra, làm suy giảm khả năng của quốc gia một khi cuộc chiến kéo dài. ✱ JCS: McNamara chủ trương tìm kiếm một giải pháp hòa đàm về cuộc chiến - thúc giục Hà Nội đi đến bàn đàm phán hòa bình...
Cái thời bao cấp (thổ tả) ấy, may quá, đã xa như dĩ vãng. Sau khi Đảng dũng cảm nhìn vào sự thực, quyết tâm đổi mới toàn diện, và cương quyết bẻ lái con tầu tổ quốc (theo hướng kinh tế thị trường) thì bộ mặt của xã hội đã hoàn toàn thay đổi ...
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Tại sao rất ít người Việt đọc sách Việt? Tôi muốn nói đến sách văn chương, sách triết học, sách khoa học. Đây là ba nguồn kiến thức, tư tưởng lớn của nhân loại. Nếu lấy ra hết ba loại hiểu biết này, con người chỉ là đàn bò nhai lại và tranh cãi. Nếu một người không có hiểu biết nào từ ba nguồn cung cấp trên, người đó không thể khác hơn con bò. Tuy nhiên, việc này không bao giờ xảy ra.
Hôm thứ Sáu 13/1/2023 vừa qua, Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden tiếp Thủ tướng Kishida Fumio của Nhật Bản tại phòng Bầu Dục Tòa Bạch Ốc. Chương trình nghị sự của hai nguyên thủ quốc gia hẳn phải đề cập đến hiểm họa an ninh từ Trung quốc, mà cả hai quốc gia trong thời gian những năm gần đây đều đặt lên trọng tâm hàng đầu
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
✱ Lê Đức Thọ: Bây giờ về phần thỏa thuận chúng tôi đã đồng ý, chúng ta sẽ tiến hành như thế nào? ✱ Kissinger: Để tránh nhầm lẫn, chúng tôi sẽ đánh máy lại từ tiếng Anh của chúng tôi và ông có một bản sao của bản văn. Chúng tôi sẽ nỗ lực tận tâm nhất để đảm bảo rằng mọi thứ chúng ta đã đồng ý đều được hợp nhất. ✱ TT Thiệu: Nếu chúng tôi không thể ký thỏa hiệp này trước cuộc bầu cử, thời liệu Hoa Kỳ có cần phải công bố cho người dân biết rằng họ vẫn có ý định ký kết thỏa hiệp này không? ✱ TT Nixon: Tôi phải có câu trả lời của ông (TT Thiệu) trước 1200 giờ Washington, ngày 21 tháng 1 năm 1973...
Sau 13 năm, cuối cùng thì Bác sĩ David Sinclair và các đồng nghiệp đã tìm được câu trả lời cho câu hỏi: Điều gì thúc đẩy quá trình lão hóa? Trong một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Cell vào ngày 12 tháng 1 năm 2023, Sinclair, giáo sư di truyền học và đồng giám đốc của Paul F. Glenn Center for Biology of Aging Research tại Trường Y Harvard (Harvard Medical School), đã phác họa ra một chiếc đồng hồ lão hóa, khi ta vặn chiều kim là có thể đẩy nhanh hoặc đảo ngược quá trình lão hóa của các tế bào.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.