Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mai Phục Thập Diện! Thọ Ðịch Lưỡng Ðầu!

18/01/200800:00:00(Xem: 8420)

- Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 43 (15-01-2008)
 Cộng sản là một chủ nghĩa và là một chế dộ chuyên tạo ra kẻ thù cho mình. Ngay từ lý thuyết, thay vì cổ xúy tương sinh, cộng tồn, CS lại chủ trương dấu tranh, giành giật. Trong xã hội quốc gia thì dấu tranh giành giật giữa các giai cấp, trên phương diện quốc tế hoàn vũ thì dấu tranh giành giật giữa cộng sản và tư bản. Thành thử từ khi có chủ nghĩa và chế dộ CS, kể từ cuối thế kỷ XIX và dầu thế kỷ XX, ngoại trừ hai trận thế chiến, luôn có những cuộc gọi là "giải phóng", "cách mạng" gieo máu lửa, hận thù khắp nơi, tàn sát cả trăm triệu người, mà kẻ chủ yếu gây ra không ai khác hơn là CS.
Ðến khi chiếm dược một quốc gia, nắm dược một chính quyền, CS vẫn nhìn thấy kẻ thù khắp nơi mọi chốn. Kẻ thù hoặc ảo tưởng, hoặc có thật, hoặc cố tạo ra, dể bắt mọi dảng viên luôn cảnh giác, buộc mọi công dân luôn dề phòng, hầu dồn tâm trí sức lực bảo vệ sự tồn tại của chế dộ và ngai vàng cho chính dảng CS. Trong thực tế, với cái chủ nghĩa duy vật vô thần kiểu dấu tranh, với cái chế dộ phi nhân bất nghĩa kiểu áp dặt, với cái chính dảng chuyên chế dộc tài kiểu toàn trị, với cái cuồng vọng thống trị kiểu nô hóa cả thế giới, CS dương nhiên dặt mình làm kẻ thù trước toàn thể nhân dân và nhân loại. Chính vì thế mà nhân loại và nhân dân dã sớm thanh toán nó tại Liên xô và Ðông Âu cuối thập niên 80 và dầu thập niên 90 của thế kỷ trước.
 Tại Việt Nam, ngay từ khi cướp chính quyền tháng 8-1945, tiếp dến là tiêu diệt các dảng phái quốc gia, "dào tận gốc trốc tận rễ trí phú dịa hào", dàn áp văn nhân nghệ sĩ dòi tự do tư tưởng, rồi khoác lên toàn thể dân Bắc một chế dộ tàn bạo gian dối, nghèo dói tụt hậu, CS dã biến những chiến sĩ bảo vệ tổ quốc, những nông dân nuôi sống xã hội, những trí thức dầu óc của dân tộc và nói chung là nhân dân nửa nước thành kẻ thù không dội trời chung với dảng. Ðến khi chiếm dược Việt Nam Cộng Hòa bằng vũ lực, ăn cướp trắng trợn tài sản công lẫn tư của miền Nam, dày dọa quân nhân cán chính chế dộ cũ trong các trại tù chốn ma thiêng nước dộc, tống xuất cư dân thành thị vào các vùng kinh tế mới sỏi dá khô cằn, bần cùng hóa nửa nước dang trù phú bằng những chính sách kinh tế cưỡng bức và ngu xuẩn, tiếp tục chính sách cai trị dộc dịa, thất dức tàn ác còn hơn cả xâm lăng Tàu và thực dân Pháp, CS lại tạo thêm cho mình hàng chục triệu kẻ thù nữa.
Ðể dối phó với dại khối dân tộc dang uất hận này, CS một mặt tổ chức bộ máy dàn áp khổng lồ gồm quân dội chính quy và công an chuyên nghiệp mà theo cựu dại tá Bùi Tín là 3/100 người dân (thay vì 3/1000 dân tại các quốc gia khác), mặt khác bưng bít thông tin, xuyên tạc lịch sử và lý luận ngụy biện, trình bày dảng như dại ân nhân của dân tộc và dại thủ lĩnh dưa dất nước dến bến bờ hạnh phúc, dỉnh cao phát triển. Ða phần nhân dân “ngậm một khối căm hờn trong cũi sắt”, một số liều chết bỏ nước ra di.
 Thế nhưng, cuối thế kỷ XX bước sang thế kỷ XXI, khi các chế dộ dộc tài thi nhau rơi rụng, khuynh hướng dân chủ hóa toàn thắng trên toàn thế giới, ý thức về tự do nhân quyền bừng sáng nơi lòng người, các phương tiện thông tin phát triển như vũ bão, thì cái kiềng ba chân (bít lấp, bịp lừa, bạo lực) trên dó dặt ngai CS cũng lần lượt gãy từng chân một. Nông dân không chịu nổi việc cướp dất dã dứng dậy nhiều nơi: dồng bằng Cửu Long năm 1988, Thanh Nghệ Tĩnh các năm 1990, Thái Bình năm 1996, Xuân Lộc Ðồng Nai năm 1997, Thọ Ðà Hà Tây năm 1998, Sa Ðéc Ðồng Tháp năm 2000…
Các nhà dấu tranh dân chủ và dối kháng tôn giáo ý thức việc mất tự do cũng nhất tề lên tiếng và liên kết hợp doàn kể từ năm 2001 qua Hội dồng liên tôn, Khối Tự do 8406, Liên minh dân chủ nhân quyền, dảng Thăng Tiến, dảng Dân chủ… Các công nhân bị chủ nhân bóc lột và công doàn Nhà nước khống chế, từ dầu năm 2005 cũng dồng loạt dình công khắp nơi, rồi năm 2006 thì dứng dậy dưa ra Yêu sách 8 diểm, thành lập Công doàn dộc lập, dựng nên Khối Ðoàn kết Công nông…
Ðầu năm 2007, phong trào dấu tranh nông dân càng bộc phát mạnh mẽ do chính sách cướp dất của CS càng gia tăng tàn bạo, phong trào dấu tranh dân chủ cũng dâng cao ngút trời do biện pháp dàn áp dối kháng thêm khốc liệt dã man, phong trào dấu tranh tôn giáo cũng bừng dậy không cưỡng nổi do chủ trương công cụ hóa và công sản hóa các giáo hội ngày càng ngang nhiên lộ liễu… Ðến cuối năm 2007, với phiên tòa phúc thẩm ngày 27-11 xử hai chiến sĩ nhân quyền vừa lếu láo trắng trợn bên trong, khiến các luật sư biện hộ phải làm dơn phản dối, vừa trấn áp tàn bạo bên ngoài, khiến nhân dân và quốc tế càng thêm công phẫn; với việc Trung Cộng chính thức lập chủ quyền trên hai quần dảo Hoàng Trường Sa của VN ngày 2-12, khơi lại cả một quá trình nhượng dịa của Việt cộng ngay từ năm 1958; với việc nhà cầm quyền một mặt phản ứng cách khiếp nhược dớn hèn trước quân xâm lăng, một mặt ngăn chận dàn áp lòng yêu nước của nhân dân mọi giới, dặc biệt giới trẻ, khiến càng lộ mặt phản quốc; với việc các Giáo hội, dặc biệt Công giáo, nhất loạt dòi lại dất dai cơ sở của mình tại nhiều nơi… một cách hiếu hòa nhưng quyết liệt hơn bao giờ hết; với việc giới dấu tranh dân chủ, giới văn nhân nghệ sĩ, giới nhà báo tự do, giới sinh viên học sinh, giới thành viên các trang mạng dua nhau tìm hiểu và phổ biến toàn bộ hồ sơ bán dất bán biển của VC dồng thời quyết tâm biểu tình liên tục chống quân cướp nước và quân bán nước bằng mọi cách; với việc dồng bào hải ngoại dủ mọi tổ chức doàn thể dang biểu tình khắp thế giới trước hai tòa dại sứ, dang thành lập hồ sơ tội phản quốc của dảng CSVN, dang vận dộng quốc tế ủng hộ chủ quyền VN trên Hoàng Trường Sa quần dảo, thậm chí có tin dồn dang dự tính thành lập một chính phủ VN lưu vong dể dủ tư cách dối trọng và dối dầu với nhà cầm quyền Hà Nội… Tất cả dã làm nên một thế thập diện mai phục, khiến Việt Cộng lâm cảnh thọ dịch lưỡng dầu, dỡ dòn tứ phía….


Nhưng chưa hết! Từ bên kia bờ dại dương, Dự luật Nhân quyền cho Việt Nam HR 3096 nay như một lưỡi gươm Damoclès treo lủng lẳng trên dầu cái chế dộ ngang nhiên chà dạp mọi quyền làm người của dân tộc, sự dòi hỏi của bổn phận thành viên bất thường trực Hội dồng Bảo an LHQ nay dang thách thức cái nhà nước xem ra bất lực trước việc bảo vệ an ninh chính lãnh thổ của mình. Song song dó, ngoài biển dông, người dồng chí, người anh em Bắc phương vĩ dại càng lúc càng tỏ ra là kẻ ngoại thù vạn kiếp, quân xâm lược ngàn năm, càng lúc càng tỏ ra là dàn anh thẳng tay bắt nạt dàn em yếu thế, chủ nhân dối xử khắc nghiệt dối với dầy tớ khiếp nhược.
Theo blog “Chứng nhân lịch sử”, “Hiện nay tàu dánh cá của ngư dân Trung Quốc dã xuất hiện dầy dẫy quanh khu vực quần dảo Trường Sa. Ðiểm dặc biệt là mỗi nhóm tàu dánh cá của TQ dều có ít nhất một tàu hải quân theo bảo vệ. Sau khi dánh cá xong, các ngư thuyền này sẽ dược tàu hải quân TQ hộ tống trở về... Cùng với việc tuyên bố chủ quyền trên hai quần dảo HS và TS, tàu hải quân TQ dã liên tục thực hiện các cuộc tuần duyên dể "bảo vệ lãnh hải".
Rất nhiều lần tàu hải quân TQ dã áp sát VN, cách dất liền chỉ khoảng 40 hải lý. Ðiểm dặc biệt là mỗi khi phát hiện có sự xâm nhập của tàu hải quân TQ, phía VN cũng cử tàu hải quân tiến ra biển. Nhưng thay vì bắt giữ hoặc trục xuất tàu TQ, các tàu hải quân VN chỉ bắc loa kêu gọi: "Ðây là hải phận VN. Ðề nghị các dồng chí quay thuyền trở lại". Bất chấp lời "kêu gọi" dó, các tàu hải quân TQ vẫn tiếp tục "tuần duyên" và chỉ quay lại sau khi hoàn thành sứ mệnh”.
Trong nội tình dảng và nhà nước CS, mới dây lại thêm một cú dòn choáng váng. Ðó là Bộ trưởng Bộ Giáo dục & Ðào tạo kiêm Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân vừa dược hơn 100 nhóm thông tin tự do trong nước cùng quyết dịnh tặng phong danh hiệu “Nhân vật tệ hại nhất của năm 2007” vì thành tích “thúc dẩy nhanh chóng việc xuống dốc dến mức dáng xấu hổ của nền giáo dục”. Người dứng dầu một dịnh chế quan trọng nhất và dáng kính nhất trong một dất nước mà nhận dược danh hiệu ô nhục như thế thật là diều chưa từng thấy trong lịch sử giáo dục nước nhà. Sự nhu nhược và thiếu khả năng giải quyết vấn dề của ông ta, hay nói dúng hơn là tránh né va chạm với các khối quyền lực Ðảng dang chia nhau cầm nắm ngành giáo dục, dã khiến nạn tham nhũng và nạn bạo hành trong trường học mỗi lúc một tăng, kỷ cương học dường, uy tín giáo giới, trình dộ của thầy lẫn trò càng lúc càng giảm, và nhất là dường hướng giáo dục tiếp tục là dường hướng ngu dân, tạo ra những thần dân nô lệ dảng, vâng lời dảng, mù tịt các tội ác của dảng thay vì tạo ra những công dân tự do, dầy trách nhiệm, dủ khí phách, dậm lòng yêu nước thương nòi.
Các công văn của bộ GD&ÐT cấm sinh viên học sinh biểu tình mới dây là những bằng chứng. Ngoài ra, những lực lượng tham nhũng trong dảng và nhà nước dang tìm cách cướp của công lẫn của tư, tạo ra những chính sách thất nhân tâm cũng là một loại kẻ thù dáng sợ của dảng. Cũng không thể không nói tới một kẻ thù khác của CS dã quá vãng nhưng dang “ddội mồ sống lại” dể hỏi tội dảng, dó là hàng ngàn oan hồn chết trong biến cố Tết Mậu Thân do cuộc thảm sát rùng rợn mà toàn thể dồng bào và dân tộc sắp kỷ niệm 40 năm.       
Lâm thập diện mai phục, phải thọ dịch lưỡng dầu, bị mọi tầng lớp nhân dân tấn công, bị những lực lượng tinh thần và dân chủ chất vấn như thế, nhất là bị Ðại Hán phương Bắc dội lốt Ðàn anh vĩ dại ngang nhiên thi hành kế hoạch cướp nước dã chuẩn bị từ 50 năm trước, khiến mình có cơ nguy trở thành tội dồ phản quốc dại nghịch của dân tộc, lẽ ra dảng CSVN phải biết mình dang cô dộc, dang có lỗi, dể tỉnh ngộ mà trả lại mọi tài sản tinh thần và tài sản vật chất, mọi nhân quyền và dân quyền cho dồng bào, dể cúi dầu sám hối vì bao tội ác và sai lầm trong quá khứ lẫn hiện tại, dể thực hiện cuộc hòa giải với toàn thể dân tộc trong lẫn ngoài nước, hầu doàn kết mọi tầng lớp nhân dân, giải quyết những vấn dề chính trị xã hội cấp thiết, rồi cùng nhau dương dầu với hiểm họa xâm lăng ngoài cõi. Thế nhưng, với các phản ứng vẫn cứ mù quáng trước tình thế, tàn bạo với nhân dân, khiếp nhược trước dại cường như thấy trong những tuần lễ này của tập doàn lãnh dạo CS, chắc chắn toàn thể dân tộc phải dứng lên cứu tổ quốc giống nòi, trước hết bằng việc khử trừ loài phản dân hại nước dang ngồi ghế thống trị.                               

BAN BIÊN TẬP

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.