Hôm nay,  

Nguyễn Bắc Truyễn, Âm Thầm Tranh Đấu

26/09/200700:00:00(Xem: 10861)

Đầu tháng 9 năm ngoái, 2006 khi tôi phổ biến lá thư ngỏ đầu tiên lên tiếng với cộng đồng về việc chồng tôi bị nhà cầm quyền Cộng sản bắt ở Việt Nam, trong số rất nhiều điện thư gởi tới để chia sẻ, ủng hộ và quan tâm đến các con và tôi, có một bức thư gởi từ Việt Nam ký tên là Minh Chính.  Thư cho tôi biết anh là người “quen” của chồng tôi từ nhiều năm nay, đã làm việc chung nên hiểu anh ấy, và tìm cách an ủi, cổ động tinh thần tôi và các cháu. Minh Chính cũng cho tôi biết có hẹn với chồng tôi ở Sài Gòn, nhưng giờ chót không thấy anh ấy đến, biết là đã bị “ddộng” nên tất cả đã đi khỏi Sài gòn để tránh sự nguy hiểm có thể xãy ra.

 Tôi đã từ chối không trả lời thư của anh, lúc đó tôi sống trong hoang mang và nghi ngờ tất cả mọi dữ kiện có thể làm hại thêm sự an nguy của chồng tôi đang ở trong  nhà tù cộng sản. Và Minh Chính đã tôn trọng sự lựa chọn của tôi, tuy nhiên anh cũng cho tôi biết anh luôn luôn cầu nguyện cho chúng tôi. Thế thôi, tôi không liên lạc với Minh Chính nữa. Cho đến ngày trở về, chồng tôi xác nhận Minh Chính là một đảng viên của đảng Dân Chủ Nhân Dân, là Bí thư Thành bộ Sài Gòn, đã có lần gởi thư cho Nguyễn Minh Triết khi ông này còn là Bí thư Thành ủy Tp. HCM để kêu gọi ông ta đối thoại về hiện tình đất nước. Truyễn cũng đã sẵn sàng xuất hiện công khai để đối thoại và chấp nhận bị đàn áp, bắt giam ngay từ lúc đó.

Khoảng thời gian đó tôi chỉ biết có bác sĩ Lê Nguyên Sang bị bắt vào buổi chiều cùng ngày (14/8/06) tại phòng khám bịnh của anh thuộc quận Phú Nhuận, anh bị còng tay, lục tung hết văn phòng và quầy thuốc tây bên cạnh, rồi đưa đi trước sự chứng kiến của 2 cô y tá làm việc cho anh. Huỳnh Việt Lang bị bắt buổi sáng ngày hôm sau (15/8/06), gần cả trăm công an với súng trên tay, giăng từ ngoài ngõ hẽm khoảng trăm thước vào đến nhà, khám xét nhà và còng tay đưa đi. Hàng xóm kinh hoàng và gia đình bị chấn động từ ngày đó đến nay.

 Ngày chồng tôi bị trục xuất ra khỏi Việt Nam, nhà cầm quyền cộng sản đã chiếu trực tiếp  trên những màn ảnh ti-vi trong nước, Minh Chính đã nhìn thấy cảnh anh bị công an kèm ra phi trường Tân sơn nhất, vào buổi chiều khi đang ngồi nhậu với bạn. Minh Chính cũng đã theo dõi tất cả những sự vận động tranh đấu của các con tôi và tôi, hiểu được nổ lực ủng hộ các hoạt động cho Tự do, Dân chủ của cộng đồng người Việt hải ngoại, sự can thiệp của chính giới ngoại quốc. Anh cho biết rất vui mừng và an lòng hơn khi đang đấu tranh âm thầm nhưng  trực diện với chính quyền độc tài.

Thỉnh thoảng, tôi hỏi chồng tôi về những anh chị em trong đảng Dân chủ Nhân dân, và rất sợ khi phải nghe tin dữ.

Vào trung tuần tháng Hai, tôi nhận được điện thư từ một người lạ, báo cho tôi biết có thể có một người tên là Nguyễn Bắc Truyễn ở Sài Gòn đã bị bắt. Chồng tôi cũng chưa nhận ra đó là Minh Chính vì không biết tên thật của Truyễn. Sau khi kiểm chứng  tôi được biết đó là Minh Chính, là người đã liên lạc với tôi lúc trước,  tên thật là Nguyễn Bắc Truyễn đã bị bắt vào giữa tháng 11/2006. Vì vậy tôi đã là người đầu tiên nhận được tin Truyễn bị bắt.

Thật sự tôi đã cầu nguyện đó không phải là Minh Chính bị bắt, mà là ai đó, người nhầm người, tin vịt… Nhưng rồi những dữ kiện nhận được sau đó đã là sự thật. Thêm một anh em của đảng Dân Chủ Nhân Dân bị rơi vào tay Cộng sản. Tôi đã lại  rơi nước mắt vì thương cảm cho một người nữa rơi vào tù tội. Thật quá đau lòng khi biết được những thủ đoạn tồi tệ họ đã đối xử với Truyễn sau khi anh bị bắt. Tài sản của anh đã bị tướt đoạt công khai, công an đã ngụy tạo một món nợ to lớn để hàng ngày kéo tới công ty của anh, tịch thu tất cả mọi thứ gọi là để trả nợ Truyễn đã thiếu họ. Hơn 40 công nhân viên làm việc cho Truyễn bị đột ngột mất việc vì ông chủ là một người tranh đấu cho dân chủ đã bị bắt. Cô thư ký của công ty cũng bị tình nghi liên lụy nên đã bị giam 3 ngày vô cớ.

Mọi thứ có trong tay của Truyễn, người thanh niên trẻ có bằng cấp Luật sư nhưng thành công trong thị trường kinh doanh , thành công trong khai thác mỏ đá trên miền cao nguyên Việt Nam, có tấm lòng chia sẻ, độ lượng, mỗi tháng đi thăm viếng, giúp đở người nghèo. Một ông chủ duy nhất ở Sài Gòn có tiêu chuẩn nâng đở cho công nhân viên, được báo Tuổi Trẻ của nhà nước ca tụng, đã mất tất cả, đã phút chốc trở thành người tù lương tâm. Ngày anh bị đưa ra tòa xử án cũng là ngày anh bị mất đi hạnh phúc gia đình, nhưng những hình ảnh chúng ta được nhìn thấy anh lúc nào cũng có nụ cười trên môi. Ra tòa vẫn mĩm cười, ngồi trong xe đi tù vẫn cười tươi chào mọi người.

Mẹ già mãnh liệt tin vào đứa con út của bà không làm gì nên tội. Các ông công an có hỏi Bà cũng trả lời: con tôi không làm gì sai trái, những điều nó nói lên chẳng qua chỉ là sự thật mà tại sao các ông bắt nó". Ôi tấm lòng bao la che chở của Mẹ! Giờ Mẹ già phải gói gém, mỗi tháng vào nhà tù thăm con. Sáng sớm tinh mơ, 3, 4 giờ sáng đã lên đường để kịp thăm con từ trại giam Bố Lá, Bình Dương cho đến Z30 Xuân Lộc, Đồng Nai.. Có khi vì quá lo lắng và nhớ thương con, Bà đã đấu tranh gay gắt để được gặp con hàng tuần, được ôm hôn con và bảo với con rằng: Mẹ không có gì buồn con cả, hãy an tâm và đợi ngày mãn tù. Thêu cho con cái bản tên, mua cho con từng viên thuốc cảm đến viên thuốc trị ghẻ.

Sự dấn thân và hy sinh của người Luật sư trẻ, thành đạt trong đời sống, Nguyễn Bắc Truyễn và cũng như nhiều luật sư trẻ khác: Lê Thị Công Nhân, Trần Quốc Hiền, Nguyễn Văn Đài.. v.v.. đã mở ra niềm hy vọng cho con đường tranh đấu dân chủ, cho một nước Việt Nam yên bình và nhân bản.  Xin cám ơn và trân trọng sự hy sinh gian nan và dũng cảm của tất cả mọi người!

San Jose, Ca.

Đầu Thu 2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thời gian gần đây, những người thương vay khóc mướn ở Việt Nam thường đem vấn đề Chủ nghĩa Xã hội và đảng có quyền một mình lãnh đạo ra hù họa dư luận. Tuy nhiên, càng vênh váo và cù nhầy bao nhiêu lại càng lâm vào thế bí. Những bài viết không trả lời được câu hỏi: Ai đã trao quyền lãnh đạo cho Đảng, và tại sao Đảng sợ Dân chủ đến thế?
Cận Tết năm Thìn, Marianne Brown (Guardian Weekly) có bài “Vietnam’s parents want a dragon son.” Trời! Tưởng gì, chớ cả Tầu lẫn Ta ai mà không muốn có con trai tuổi Rồng. Nhâm Thìn, tất nhiên, lại càng bảnh dữ nữa. Nam nhâm nữ quí thì sang mà lị. Theo tuviso.com: “Tuổi Nhâm Thìn có nhiều hy vọng tốt đẹp về vấn đề tình duyên và tương lai về cuộc sống, có phần tốt đẹp về tình cảm và tài lộc, vào trung vận và hậu vận thì được nhiều tốt đẹp về hạnh phúc, công danh có phần lên cao.”
Một quan điểm lạc quan đang dấy lên trong hàng ngũ Lãnh đạo đảng CSVN khi bước vào năm 2024, nhưng thực tế tiềm ẩn những khó khăn chưa lường trước được...
Nếu Donald Trump giành lại được Nhà Trắng vào tháng 11, năm nay có thể đánh dấu một bước ngoặt đối với quyền lực của Mỹ. Cuối cùng, nỗi sợ hãi về tình trạng suy tàn đã khiến cho người Mỹ bận tâm kể từ thời thuộc địa sẽ được biện minh. Hầu hết người Mỹ tin rằng, Hoa Kỳ trong tình trạng suy tàn, Donald Trump tuyên bố rằng ông có thể “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Nhưng tiền đề của Trump đơn giản là sai, và các biện pháp trị liệu được ông đề xuất đặt ra mối đe dọa lớn nhất đối với nước Mỹ.
Đảng CSVN hay nói “Trí thức là “nguyên khí của quốc gia”, làm hưng thịnh đất nước, rạng rỡ dân tộc*; “Trí thức là vốn liếng quý báu của Dân tộc”; hay “Thanh niên là rường cột của nước nhà” , nhưng tại sao nhiều người vẫn ngại đứng vào hàng ngũ đảng? Lý do vì đảng chỉ muốn gom Trí thức và Thanh niên “vào chung một rọ để nắm tóc”...
Tây Bắc hay Tây Nguyên thì cũng chừng đó vấn đề thôi: đất đai, tôn giáo, chủng tộc… Cả ba đều bị nhũng nhiễu, lũng đoạn tới cùng, và bị áp chế dã man tàn bạo. Ở đâu giới quan chức cũng đều được dung dưỡng, bao che để tiếp tục lộng quyền (thay vì xét sử) nên bi kịch của Tây Nguyên (nói riêng) và Cao Nguyên (nói chung) e sẽ còn dài, nếu chế độ toàn trị hiện hành vẫn còn tồn tại...
Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.” “Bất an” có lẽ không chỉ là tâm trạng của người Sài Gòn mà dường như là tâm cảm chung của toàn dân Việt – không phân biệt chủng tộc, giới tính hay giai cấp nào ráo trọi – nhất là những kẻ sắp từ giã cõi trần. Di Cảo của Chế Lan Viên và di bút (Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất) của Nguyễn Khải, theo nhận xét của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn, chỉ là những tác phẩm “cốt để xếp hàng cả hai cửa. Cửa cũ, các ông chẳng bao giờ từ. Còn nếu tình hình khác đi, có sự đánh giá khác đi, các ông đã có sẵn cục gạch của mình ở bên cửa mới (bạn đọc có sống ở Hà Nội thời bao cấp hẳn nhớ tâm trạng mỗi lần đi xếp hàng và không sao quên được những cục gạch mà có lần nào đó mình đã sử dụng).”
Tập Cận Bình tin rằng lịch sử đang dịch chuyển theo hướng có lợi cho mình. Trong chuyến thăm Vladimir Putin tại Matxcơva vào tháng 3 năm ngoái, nhà lãnh đạo Trung Quốc nói với Tổng thống Nga rằng “Ngay lúc này, chúng ta đang chứng kiến một sự thay đổi chưa từng thấy trong 100 năm qua, và chúng ta đang cùng nhau thúc đẩy sự thay đổi ấy.”
Sau 20 năm chiêu dụ Kiều bào về giúp nước không thành công, đảng CSVN lại tung ta Dự án “Phát huy nguồn lực của người Việt Nam ở nước ngoài phục vụ phát triển đất nước trong tình hình mới” vào dịp Tết Nguyên Đán Giáp Thìn 2024. Đây là lần thứ tư, từ khi có Nghị quyết 36-NQ/TW ngày 26 tháng 3 năm 2004, một Quyết định nhằm mưu tìm đầu tư, hợp tác khoa học, kỹ thuật và tổ chức các Hội, Đoàn người Việt ở nước ngoài, đặt dưới quyền lãnh đạo của đảng CSVN được tung ra...
Khi số lượng di dân vượt biên bất hợp pháp qua biên giới Hoa Kỳ-Mexico tăng cao kỷ lục, câu hỏi quan trọng được đặt ra là: Làm thế nào mà Hoa Kỳ lại rơi vào tình trạng này, và Hoa Kỳ có thể học hỏi những gì từ cách các quốc gia khác ứng phó với các vấn đề an ninh biên giới và nhập cư. Chào đón công dân nước ngoài đến với đất nước của mình là một việc khá quan trọng để giúp cải thiện tăng trưởng kinh tế, tiến bộ khoa học, nguồn cung ứng lao động và đa dạng văn hóa. Nhưng những di dân vào và ở lại Hoa Kỳ mà không có thị thực hoặc giấy tờ hợp lệ có thể gây ra nhiều vấn đề – cho chính bản thân họ và cho cả chính quyền địa phương bởi tình trạng quá tải không thể kịp thời giải quyết các trường hợp xin tị nạn tại tòa án nhập cư, hoặc cung cấp nơi ở tạm thời và các nhu cầu cơ bản khác. Mà tình trạng này hiện đang xảy ra ở rất nhiều nơi ở Hoa Kỳ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.