Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nguyễn Bắc Truyễn, Âm Thầm Tranh Đấu

26/09/200700:00:00(Xem: 9419)

Đầu tháng 9 năm ngoái, 2006 khi tôi phổ biến lá thư ngỏ đầu tiên lên tiếng với cộng đồng về việc chồng tôi bị nhà cầm quyền Cộng sản bắt ở Việt Nam, trong số rất nhiều điện thư gởi tới để chia sẻ, ủng hộ và quan tâm đến các con và tôi, có một bức thư gởi từ Việt Nam ký tên là Minh Chính.  Thư cho tôi biết anh là người “quen” của chồng tôi từ nhiều năm nay, đã làm việc chung nên hiểu anh ấy, và tìm cách an ủi, cổ động tinh thần tôi và các cháu. Minh Chính cũng cho tôi biết có hẹn với chồng tôi ở Sài Gòn, nhưng giờ chót không thấy anh ấy đến, biết là đã bị “ddộng” nên tất cả đã đi khỏi Sài gòn để tránh sự nguy hiểm có thể xãy ra.

 Tôi đã từ chối không trả lời thư của anh, lúc đó tôi sống trong hoang mang và nghi ngờ tất cả mọi dữ kiện có thể làm hại thêm sự an nguy của chồng tôi đang ở trong  nhà tù cộng sản. Và Minh Chính đã tôn trọng sự lựa chọn của tôi, tuy nhiên anh cũng cho tôi biết anh luôn luôn cầu nguyện cho chúng tôi. Thế thôi, tôi không liên lạc với Minh Chính nữa. Cho đến ngày trở về, chồng tôi xác nhận Minh Chính là một đảng viên của đảng Dân Chủ Nhân Dân, là Bí thư Thành bộ Sài Gòn, đã có lần gởi thư cho Nguyễn Minh Triết khi ông này còn là Bí thư Thành ủy Tp. HCM để kêu gọi ông ta đối thoại về hiện tình đất nước. Truyễn cũng đã sẵn sàng xuất hiện công khai để đối thoại và chấp nhận bị đàn áp, bắt giam ngay từ lúc đó.

Khoảng thời gian đó tôi chỉ biết có bác sĩ Lê Nguyên Sang bị bắt vào buổi chiều cùng ngày (14/8/06) tại phòng khám bịnh của anh thuộc quận Phú Nhuận, anh bị còng tay, lục tung hết văn phòng và quầy thuốc tây bên cạnh, rồi đưa đi trước sự chứng kiến của 2 cô y tá làm việc cho anh. Huỳnh Việt Lang bị bắt buổi sáng ngày hôm sau (15/8/06), gần cả trăm công an với súng trên tay, giăng từ ngoài ngõ hẽm khoảng trăm thước vào đến nhà, khám xét nhà và còng tay đưa đi. Hàng xóm kinh hoàng và gia đình bị chấn động từ ngày đó đến nay.

 Ngày chồng tôi bị trục xuất ra khỏi Việt Nam, nhà cầm quyền cộng sản đã chiếu trực tiếp  trên những màn ảnh ti-vi trong nước, Minh Chính đã nhìn thấy cảnh anh bị công an kèm ra phi trường Tân sơn nhất, vào buổi chiều khi đang ngồi nhậu với bạn. Minh Chính cũng đã theo dõi tất cả những sự vận động tranh đấu của các con tôi và tôi, hiểu được nổ lực ủng hộ các hoạt động cho Tự do, Dân chủ của cộng đồng người Việt hải ngoại, sự can thiệp của chính giới ngoại quốc. Anh cho biết rất vui mừng và an lòng hơn khi đang đấu tranh âm thầm nhưng  trực diện với chính quyền độc tài.

Thỉnh thoảng, tôi hỏi chồng tôi về những anh chị em trong đảng Dân chủ Nhân dân, và rất sợ khi phải nghe tin dữ.

Vào trung tuần tháng Hai, tôi nhận được điện thư từ một người lạ, báo cho tôi biết có thể có một người tên là Nguyễn Bắc Truyễn ở Sài Gòn đã bị bắt. Chồng tôi cũng chưa nhận ra đó là Minh Chính vì không biết tên thật của Truyễn. Sau khi kiểm chứng  tôi được biết đó là Minh Chính, là người đã liên lạc với tôi lúc trước,  tên thật là Nguyễn Bắc Truyễn đã bị bắt vào giữa tháng 11/2006. Vì vậy tôi đã là người đầu tiên nhận được tin Truyễn bị bắt.

Thật sự tôi đã cầu nguyện đó không phải là Minh Chính bị bắt, mà là ai đó, người nhầm người, tin vịt… Nhưng rồi những dữ kiện nhận được sau đó đã là sự thật. Thêm một anh em của đảng Dân Chủ Nhân Dân bị rơi vào tay Cộng sản. Tôi đã lại  rơi nước mắt vì thương cảm cho một người nữa rơi vào tù tội. Thật quá đau lòng khi biết được những thủ đoạn tồi tệ họ đã đối xử với Truyễn sau khi anh bị bắt. Tài sản của anh đã bị tướt đoạt công khai, công an đã ngụy tạo một món nợ to lớn để hàng ngày kéo tới công ty của anh, tịch thu tất cả mọi thứ gọi là để trả nợ Truyễn đã thiếu họ. Hơn 40 công nhân viên làm việc cho Truyễn bị đột ngột mất việc vì ông chủ là một người tranh đấu cho dân chủ đã bị bắt. Cô thư ký của công ty cũng bị tình nghi liên lụy nên đã bị giam 3 ngày vô cớ.

Mọi thứ có trong tay của Truyễn, người thanh niên trẻ có bằng cấp Luật sư nhưng thành công trong thị trường kinh doanh , thành công trong khai thác mỏ đá trên miền cao nguyên Việt Nam, có tấm lòng chia sẻ, độ lượng, mỗi tháng đi thăm viếng, giúp đở người nghèo. Một ông chủ duy nhất ở Sài Gòn có tiêu chuẩn nâng đở cho công nhân viên, được báo Tuổi Trẻ của nhà nước ca tụng, đã mất tất cả, đã phút chốc trở thành người tù lương tâm. Ngày anh bị đưa ra tòa xử án cũng là ngày anh bị mất đi hạnh phúc gia đình, nhưng những hình ảnh chúng ta được nhìn thấy anh lúc nào cũng có nụ cười trên môi. Ra tòa vẫn mĩm cười, ngồi trong xe đi tù vẫn cười tươi chào mọi người.

Mẹ già mãnh liệt tin vào đứa con út của bà không làm gì nên tội. Các ông công an có hỏi Bà cũng trả lời: con tôi không làm gì sai trái, những điều nó nói lên chẳng qua chỉ là sự thật mà tại sao các ông bắt nó". Ôi tấm lòng bao la che chở của Mẹ! Giờ Mẹ già phải gói gém, mỗi tháng vào nhà tù thăm con. Sáng sớm tinh mơ, 3, 4 giờ sáng đã lên đường để kịp thăm con từ trại giam Bố Lá, Bình Dương cho đến Z30 Xuân Lộc, Đồng Nai.. Có khi vì quá lo lắng và nhớ thương con, Bà đã đấu tranh gay gắt để được gặp con hàng tuần, được ôm hôn con và bảo với con rằng: Mẹ không có gì buồn con cả, hãy an tâm và đợi ngày mãn tù. Thêu cho con cái bản tên, mua cho con từng viên thuốc cảm đến viên thuốc trị ghẻ.

Sự dấn thân và hy sinh của người Luật sư trẻ, thành đạt trong đời sống, Nguyễn Bắc Truyễn và cũng như nhiều luật sư trẻ khác: Lê Thị Công Nhân, Trần Quốc Hiền, Nguyễn Văn Đài.. v.v.. đã mở ra niềm hy vọng cho con đường tranh đấu dân chủ, cho một nước Việt Nam yên bình và nhân bản.  Xin cám ơn và trân trọng sự hy sinh gian nan và dũng cảm của tất cả mọi người!

San Jose, Ca.

Đầu Thu 2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.