Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vẫn Chỉ Là Những Khẩu Hiệu Lừa Bịp!

01/01/200900:00:00(Xem: 5593)

Vẫn Chỉ Là Những Khẩu Hiệu Lừa Bịp!

Trần Hùng
Vào lễ Giáng Sinh vừa qua, Đại hội toàn quốc lần thứ V Hội Nông dân Việt Nam đã bế mạc sau 3 ngày hội họp tại Hà Nội. Hội này do đảng cộng sản dựng lên để nắm thành phần nông dân, là lực lượng lao động chính yếu ở nông thôn. Đại hội kỳ V quy tụ gần 1.200 đại biểu, đại diện cho số hội viên khoảng 10 triệu người, và có thành phần chủ tọa hùng hậu gồm Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh; nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu; Chủ tịch nhà nước CSVN Nguyễn Minh Triết; nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh và Trần Đức Lương; Chủ tịch Quốc hội bù nhìn Nguyễn Phú Trọng; nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An; Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Sinh Hùng và Chủ tịch Ủy ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Huỳnh Đảm...
Đọc diễn văn trong lễ khai mạc, Nông Đức Mạnh dài dòng tâng bốc những "thành quả vượt bực của giai cấp nông dân", và nhấn mạnh đến việc cần "Bảo đảm thực sự quyền làm chủ của nông dân, thực hiện dân chủ hóa, công khai hóa, tạo điều kiện cho nông dân lao động được biết, được bàn, được kiểm tra mọi quá trình kinh tế, xã hội diễn ra ở nông thôn; được tham gia lựa chọn và giám sát cán bộ và bộ máy quản lý hoạt động ở cơ sở".
Đồng thời, Nông Đức Mạnh cũng nhắc lại khẩu hiệu: "Xây dựng giai cấp nông dân, củng cố liên minh công nhân - nông dân - trí thức vững mạnh là vấn đề có tính nguyên tắc, là một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng".
Từ khởi thuỷ, đảng cộng sản Việt Nam vẫn chủ trương phân chia xã hội thành nhiều giai cấp để dễ bề thống trị, đưa công nhân và nông dân thành lực lượng nòng cốt để khống chế các thành phần khác. Họ được hứa hẹn sẽ có đời sống vật chất và tinh thần ấm no hạnh phúc, nhưng điều đó mãi mãi vẫn chỉ là ước mơ ngoài tầm tay. Trên thực tế, những người nông dân và công nhân Việt Nam cũng bị bóc lột tàn tệ như những thành phần khác trong xã hội.
* Nông nghiệp Việt Nam vẫn là con trâu đi trước, cái cầy theo sau!
Dân số Việt Nam hiện nay là 85 triệu người, khoảng 70% sống ở nông thôn. Thành phần lao động nông nghiệp chiếm 56% lao động cả nước, nhưng tổng sản lượng nông nghiệp chỉ chiếm 25% GDP, một tỷ lệ bất cân xứng so với con số nông dân đông đảo. Thu nhập của người nông dân Việt Nam rất thấp so với nông dân các nước khác trên thế giới. Theo thống kê của ngân hàng thế giới (World Bank WB) thì nông dân Đan Mạch có mức thu nhập thường niên là 63.000$ US, nông dân Pháp 59.000$ và Mỹ 54.000$, trong khi nông dân Việt Nam có thu nhập chỉ 250$, thấp hơn cả những quốc gia nghèo khó ở Đông Nam Á như Cam Bốt (420$) hay Lào (620$).
Thu nhập thấp có nhiều nguyên nhân, từ thiên tai thì ít, mà từ "nhân tai" thì rất nhiều. Việc phân phối những loại phân bón hay thuốc trừ sâu đều nằm trong tay những công ty của các tư bản đỏ, có nhiều phù phép trong việc nâng giá. Trong khi lúa gạo bán ra phải qua tay các thương buôn đỏ, có nhiều kinh nghiệm trong việc ép giá. Nông dân bị kẹt giữa 2 đầu, mà đầu nào cũng có đường giây leo cao đến thượng tầng của chế độ. Vào cuối tháng 3 năm nay, khi giá gạo trên thế giới lên cao thì nhà nước ra lệnh cấm xuất cảng. Đến tháng 6, khi gạo rớt giá, lệnh cấm được giải toả. Nông dân dở khóc dở cười, vì bán ra thì lỗ, mà để lại thì không có kho, đằng nào cũng chết!.


Tuy nhiên, những điều đó vẫn chưa nói lên hết được kiếp lầm than của 60 triệu người dân nông thôn. Cuộc đời "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" của họ sẽ tiếp diễn mãi cho đến các đời sau, bởi vì con cái của họ đều lâm vào cảnh thất học do gia đình không kham nổi những chi phí quá cao. Tại Cà Mâu, mỗi năm có tới 10.000 học sinh các cấp phải bỏ học. Tại Bạc Liêu có lớp gần 1/2 học sinh vắng mặt. Tỉnh Quảng Ngãi có 4.000 học sinh miền núi phải bỏ trường. Đó là tình trạng chung nhiều nơi. Cuộc sống thiếu thốn không chỉ khiến con cái nông dân phải bỏ học, mà còn bị bán làm dâu xứ người để mang về một khoản tiền nhỏ nhoi. Có từ 15 đến 17 ngàn cô dâu Việt đang sống ở Nam Hàn, trên 100 ngàn ở Đài Loan, 30 ngàn ở một số nước khác, tổng cộng khoảng 150 ngàn, đều xuất phát từ đồng bằng Cửu Long, riêng tỉnh Tây Ninh có trên 10 ngàn cô dâu xứ Đài. Đây không phải là những cuộc hôn nhân bình thường theo tiếng gọi của con tim, mà chỉ thuần là việc mua bán. Sau khi các công ty môi giới khấu trừ mọi chi phí thì bậc cha mẹ còn nhận được vài trăm đô la, vừa đủ dựng một căn nhà lá, trong khi những nàng Kiều thời đại phải đối diện với một tương lai đầy bất trắc. 40% những cuộc hôn nhân kiểu này bị gẫy đổ trong 5 năm đầu, nhiều trường hợp đưa đến những cái chết thương tâm.
Đó vẫn chưa phải là tất cả số phận đen tối của người nông dân. Điều ác nghiệt hàng đầu là ruộng đất canh tác, phương tiện sinh sống của họ, luôn là miếng mồi ngon trước lòng tham của cán bộ có chức quyền. Đó là nguyên do khiến tình trạng "dân oan khiếu kiện" có mức độ trầm trọng nhất tại những vùng nông thôn. Tuần trước, vào sáng 17-12, 500 nông dân tỉnh Kiên Giang đã nhất loạt biểu tình để phản đối việc chính quyền chiếm đoạt ruộng đất vốn do bà con khai phá từ đất hoang để cấy lúa trên 12 năm nay. Công an đến đàn áp, bắn vào dân khiến 9 người bị trọng thương. Gần nhất, vào đúng ngày lễ Giáng Sinh, công an cưỡng chiếm đất mà người dân đã canh tác trên 50 năm tại huyện Quốc Oai, Hà Nội, đánh nhiều người bị thương. Từ những thực tế đó, việc nhà nước rêu rao: "bảo đảm quyền làm chủ của giai cấp nông dân" trước sau vẫn chỉ là chiêu bài lừa bịp.
Trong "liên minh công nhân - nông dân - trí thức" mà Nông Đức Mạnh đề cập, thành phần công nhân, vốn được đảng mệnh danh là "giai cấp lãnh đạo cách mạng", trên thực tế cũng chỉ là nạn nhân của một chính sách bóc lột tàn tệ. Họ bị đem ra rao hàng với giá rẻ mạt để làm miếng mồi câu đầu tư ngoại quốc, như ghị quyết Trung ương 7 đã chủ trương "Giá nhân công rẻ là một lợi thế quan trọng để phát triển." Vì thế so với những nước trong vùng, công nhân Việt Nam có mức lương thấp nhất. Năm 2005, lương tháng của công nhân Việt Nam tại các xí nghiệp có vốn đầu tư ngoại quốc là khoảng 40 đô la, so với Cam Bốt là 45$; Trung cộng 63$; Phi Luật Tân, Thái Lan 100$. Năm 2008, mức lương phổ biến của công nhân Việt Nam là từ 790.000 đồng đến 925.000 đồng/tháng, chỉ bằng 1/20 lương công nhân Đại Hàn.
Mức lương thấp, gặp tỷ lệ lạm phát trên 20%, càng làm đời sống của hơn 12 triệu công nhân Việt Nam thêm cơ cực. Có nhiều trường hợp công nhân bị cắt xén lương bổng, chửi mắng, đánh đập, lục soát thô bạo... tệ hại hơn cả dưới thời thực dân, phong kiến. Năm 2006, có gần 400 vụ đình công trên toàn quốc để đòi quyền lợi hay phản đối bóc lột. Năm 2007 có gần 550 vụ, và năm 2008, con số này lên gấp đôi. Chỉ riêng tại Sài Gòn, trong 10 tháng đầu năm 2008 đã có 198 cuộc đình công. Có đợt đình công cùng một lúc tại 36 công ty ở Sài Gòn, gồm hơn 40.000 công nhân. Điều tệ hại hơn nữa là công nhân không được phép thành lập công đoàn độc lập, nên họ không có phương cách nào để bảo vệ quyền lợi của mình, đành nhắm mắt chịu đựng cán bộ nhà nước bắt tay cùng chủ nhân mặc tình thao túng.
Đó là thực trạng thê thảm của 2 tầng lớp công nhân và nông dân dưới chế độ Việt cộng. Vì thế những luận điệu tuyên truyền của CSVN đã bị rơi rớt từ nhiều năm nay, mà chỉ tồn tại trên những bài diễn văn của thành phần đầu lãnh. Vế thứ 3 trong cái "liên minh" giả tạo này là thành phần "trí thức" thì chưa bao giờ cộng sản có thể tranh thủ được. Bởi vì những giá trị của trí thức là "tự do" và "nhân bản", lại không song hành với một chế độ độc tài. Do đó, cái gọi là tầng lớp "trí thức xã hội chủ nghĩa" không bao giờ là điều mà chế độ có thể khoe khoang. Từ đó, bài diễn văn đọc ngày Giáng Sinh của Nông Đức Mạnh hiện nguyên hình là một sản phẩm tuyên truyền xa rời thực tế.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.