Hôm nay,  

Phải Nợ Không Đây – Mõ Sài Gòn

3/17/200800:00:00(View: 2718)

Án Trọng, người ở Diên an tỉnh Thiểm tây, có đứa con trai vừa tròn ba tuổi, Trọng lấy làm yêu thích lắm nên thường nói với vợ rằng:
- Ta thích nhậu, mà con thấy… cạn là chạy đem rượu cho ta. Thiệt là thích thú.
Vợ của Trọng là Hàn thị, thấy chồng yêu con, thì nỗi lo chồng thích… phở hơn cơm cũng vơi ngoài phân nửa, nên bình thản đáp:
- Rượu của chàng để y một chỗ, mà con thì mỗi ngày qua mỗi thấy, nên ắt bị nhập tâm. Chớ thực ra con chẳng tào lao như thế!
Trọng nghe vợ bàn trớt quớt như vậy, ra vẻ không vui, nên hờn dỗi nói:
- Phi rượu bia thì không thành cái gì hết cả. Nếu nàng muốn con chẳng đụng đến mùi men, thì hậu vận mai sau ắt đen nhiều hơn sáng.
Ngày nọ, Hàn thị qua làng bên khui hụi, lúc đi đến bờ sông, bất chợt trợt chân ngã xuống mà chết - không kịp trối lời nào - khiến Án Trọng mơ mơ như  người đang mê ngủ, nên sức khỏe yếu đi, kéo theo đứa con cũng tàn y như thế. Lúc ấy có người láng giềng tên là Tử Bật, thấy hoàn cảnh đáng thương, mới đem xị nếp than và mấy con mực qua mà nói rằng:
- Sinh ly tử biệt. Ai mà chẳng thế, nên huynh cũng đừng quá bi lụy, mà sức khỏe suy vi, rồi hổng khéo lại ảnh hưởng đến… đường con cái.
Trọng rầu rĩ đáp:
- Gà trống nuôi con, thì không cần chấm số Tử vi cũng biết sẽ te tua như tàu lá chuối. Phần lo chuyện mưu sinh, phần vỗ về con dại, phần vén khéo ở nhà. Bi nhiêu đó chắc con huynh sẽ… mồ côi cha sớm!
Rồi thở dài ảo não. Tử Bật thấy vậy, sợ Án Trọng mượn men gởi con thơ cho mình, liền gấp rút nói:
- Một người đàn ông tốt, hữu dụng cho đời. Chẳng qua là nhờ vào người đàn bà mà thay đổi. Một đứa con ngoan, phải trái biết đàng. Chẳng qua là nhờ mẹ hiền ấp ủ bảo ban. Một gia đình ấm cúng, chống được với phong ba. Chẳng qua nhờ vào người vợ xới vun gìn giữ…
Đoạn, uống vào tợp rượu, rồi chắc mẻm nói:
- Vợ cần thiết như hơi thở. Huynh lấy vợ cho mau. Chớ không thể kéo dài theo năm tháng!
Trọng. Nghe chuyện tục huyền, lại thở vắn thở dài, khiến Bật sốt cả ruột gan. Nóng nảy nói:
- Lấy vợ là chuyện cấp bách. Vừa được phần con, vừa khỏe phần mình, thì huynh phải xúc tiến lẹ mau. Không chần chờ thêm nữa.
Trọng thở dài thườn thượt, rồi chán nản đáp:
- Thời buổi của chúng ta, những người đàn bà tốt đều… di dân hết cả. Mần răng huynh tính"
Bật thấy Trọng ù ù cạc cạc. Bực bội nói:
- Nhìn người phải nhìn suốt cuộc đời. Chớ đừng bao giờ kết luận vội vàng mau như thế. Đệ nghĩ: Huynh nên qua nhà lão đại của đệ ở làng bên, ắt hỷ sự sẽ về trong sớm tối.
Trọng. Từ nào tới giờ cứ giữ lời cha dặn, là: "Muốn gia đạo được yên vui, thì nhất nhất phải thỉnh ý… mẹ của con mình.". Nay mẹ của con mình bỗng dưng mất đi, thời ở ruột gan có phần trống trãi, bởi không phân biệt được chuyện nào nên làm, việc gì phải bỏ đi, nên khi nghe Tử Bật bàn đến chuyện tục huyền, bèn như thể trong cõi hoang vu chợt tìm ra sinh lộ, liền đưa tay ra đếm - bỗng lạnh cả châu thân - bởi ngày vợ thác đến nay chưa tròn năm tuần lễ, bèn hoảng hốt nói:
- Đám tang chưa qua. Đám cưới lại về. E chỉ làm cớ cho bia miệng thế gian. Mần răng vui sống"
Bật, đầu thì lắc. Tay khoát lịa khoát lia. Tức tốc đáp:
- Làm người thì phải biết đạp lên dư luận mà sống. Chớ cứ chạy theo dư luận, thì sẽ đến lúc mình sống cho… tha nhân chứ không phải cho mình. Vả  lại, thế nhân tán mỏi miệng rồi, thì cũng chấm hết mà thôi. Chớ thích thú đâu mà tán hoài một lối"
Rồi nắm cái xị, ực cho một phát mà nói rằng:
- Đương đầu với thực tế, vẫn tốt hơn là ngồi đó mà suy nghĩ. Có phải vậy chăng"
Trọng ngẫm nghĩ một chút, rồi trố mắt nói:
- Sao huynh phải qua nhà lão đại của đệ" Chỗ khác không được sao"
Tử Bật cười cười đáp:
- Gặp được nhau là nợ duyên, nhưng cũng phải đổ chút công sức thì nợ duyên mới đến. Đành là có số mạng, nhưng nếu không mở một bàn tay, thì chỗ ở đâu cho người ta nắm, với"
Mấy ngày sau, Trọng mua một cặp gà rồi qua nhà lão đại của Tử Bật. Vừa đi vừa khấn: "Em sống khôn thác thiêng, xui cho anh gặp được người - tuy không đã bằng em - nhưng cũng sang sáng cho đời con mau khá.". Khi đến nơi, Trọng được lão đại đón vào nhà, rồi bày đồ ra nhậu, tán chuyện lung tung, nhưng chữ phận duyên tuyệt không nghe đến miếng nào hết cả, liền bụng dạ không vui. Lẩm bẩm mà rằng: "Thời buổi gạo châu củi quế. Tiền bạc khó khăn, mà cặp gà lại lạc bước ra sông. Thiệt là tức chết!". Nghĩ vậy, toan tìm đường thoái thác, nhưng vẫn còn e ngại, đành định bụng thêm vài tua nữa sẽ tìm cớ rút lui. Chớ tâm trạng không yên mần răng mà uống được. Thời ngay lúc ấy, Trọng bất chợt thấy một người con gái bưng cái lẫu ở dưới bếp lên, trông thật dịu dàng, lại tóc mai sợi ngắn dài bay theo gió, bèn khô cổ họng. Lắp bắp nói:


- Đây là con gái của lão đại phải không"
Lão đại lắc đầu đáp:
- Không phải! Không phải! Nó là Tương Quần, em gái của vợ tôi. Chẳng những thùy mị nết na, mà mần món nhậu thì thiệt hổng biết phải diễn tả làm sao cho đúng!
Rồi lấy tay chỉ tràn ra bàn. Hoan hỉ nói:
- Từ buổi dì nó lên chơi, tôi mới hiểu được ẩm thực của dân gian thật là phong phú. Chỉ một chén nước mắm bình thường, qua tay dì, tôi đã tiếc bao tử không đủ to để mà nốc cho đã. Một cặp chân gà, thường ngày đã bỏ đi, nhưng với bàn tay khéo léo của dì, đã dẫn dắt tôi dzớt liền ba xị. Nhà cửa bê bê là thế, nhưng dì phất một tay, thì mọi sự đã ngon lành ngăn nắp…
Rồi bất chợt dừng lại, dõi mắt vào cõi xa xăm. Nhỏ giọng nói:
- Ngay cả lúc vợ chồng tôi lục đục với nhau, nếu không có sự khuyên bảo của dì, thì không biết chiến tranh lạnh sẽ kéo dài bao lâu nữa!
Án Trọng. Ăn một miếng chết liền một miếng, nay lại biết được người chăm sóc món ăn cho mình, liền nhộn nhạo tim gan. Ấp úng nói:
- Chẳng hay Tương tiểu thư đã gả cho ai chưa"
Lão đại buồn buồn đáp:
- Chưa! Gần đây có người làm mai cho con của một gia đình khá giả ở vùng này, nhưng dì không chịu. Tôi có hỏi: "Nhà người ta giàu, mà dì lại đang xuân. Sao lại lắc đầu không dzớt"". Dì nó đáp: "Tay trắng gầy dựng, vẫn hơn là hưởng ké cái giàu của người ta. Vui thì chẳng nói làm gì, còn buồn thì thiệt là trần ai khoai củ.". Tôi lại hỏi: "Tiền không mua được hạnh phúc, nhưng muốn có hạnh phúc thì phải… nhiều tiền mới được. Có phải vậy hông"". Dì nó gật gật đáp: "Phải!". Tôi lại nói: "Nay gặp chỗ nhiều tiền. Sao lại không chơi"". Dì nó cười buồn đáp: "Cha mẹ của em hồi đó lấy nhau, rất là nghèo, nên cứ nghĩ có nhiều tiền sẽ được sung sướng, được hạnh phúc, bởi cứ tưởng có tiền mua gì mà chẳng được. Sau một thời gian cặm cụi ăn làm, thì trong nhà đã có người giúp việc, lại có của để của ăn, nên bằng hữu thân quen đều cho là mộ phần của tổ tiên táng phải hàm rồng, thành thử con cháu ngày nay mới phất mau như vậy. Mới đầu chẳng ai để ý, nhưng nghe riết đâm ra tin số phần đã dành cho mình như vậy - nên đâm ra tự kiêu - khiến cách cư xử đã mất đi bao phần thân thiện. Thét rồi chỉ thích nghe những gì mình mong ước, còn vấp phạm trong ngày chẳng bao giờ nhận lấy một mảy may, thành thử hổng đặng bao lâu gia đình rơi vào nhiều xáo trộn. Mới đầu thì mạnh ai nấy ăn, sau thì việc ai nấy đi, sau nữa thì niềm vui chỉ có nơi sòng bài quán rượu, và kết cuộc là ly dị ly thân. Xé đôi tờ hôn thú.".
Trọng nghe vậy, cảm khái trong lòng, bèn hít vội hơi sâu. Nhỏ giọng mà rằng:
- Nấu ăn ngon mà sao lại tội thế không biết" Vậy bây giờ dì ấy tính sao"
Lão đại ngần ngừ đáp:
- Tôi có hỏi và dì ấy nói rằng: "Chuyện của cha mẹ, nếu đem lúc nghèo so với lúc giàu, thì lúc nghèo hạnh phúc hơn, nên em không đụng đến người giàu là vì duyên cớ đó.".
Trọng nghe vậy, lặng người đi một chút, rồi ngập ngừng nói:
- Nếu lấy nghèo làm tiêu chuẩn để chọn lựa, thì đệ có dư, nhưng lại kẹt đứa con nên thiệt khó mở lời ao ước.
Lão đại lấy tay vỗ trán mấy cái, rồi chậm rãi đáp:
- Gặp được người như chú mà không lấy thì còn lấy ai nữa!
Đoạn, gọi Tương Quần ra rồi chỉ tay vào Án Trọng mà nói rằng:
- Người này chết vợ, lại có một đứa con. Nay muốn chắp nối với dì để thành duyên giai ngẫu. Ý dì thế nào" Có thể đôi lời cho phân tỏ được chăng"
Tương Quần mặt đỏ lên vì thẹn, nhưng không thể thoái thác câu trả lời, bèn liếc Trọng thật nhanh, mà hỏi rằng:
- Mới gặp nhau lần đầu. Sao chàng lại để ý đến thiếp"
Trọng thấy người đẹp chú ý đến mình, mừng rơn đáp:
- Thương một người không cần biết lý do. Chân lý đó lẽ nào nàng không biết"
Quần nghe vậy, đôi hàng mi… khép vội hẹn hò, rồi hỏi tiếp:
- Thế chàng có hiểu thiếp không"
Trọng tha thiết đáp:
- Hiểu rõ thì hết vui. Không hiểu đi tìm mới vui.
Quần lại hỏi:
- Thiếp nghe nói: "Những người đàn ông tốt, thường thường đã bị những người đàn bà khác lẹ tay dành mất.". Còn chàng thui thủi một mình, là nghĩa làm sao"
Trọng nhìn trời, nhìn đất, nhìn qua lão đại, rồi nhìn thẳng vào mắt của giai nhân. Mạnh miệng đáp:
- Ta đã bị người khác dành, nhưng số phận đã chia rẽ đôi nơi. Chớ không phải thui thủi một mình như em nói!
Lão đại từ này tới giờ ngồi yên quan sát, thấy ánh mắt của Tương Quần ra vẻ long lanh, má đỏ hồng hồng, còn tay cứ tà áo mà vê mãi không thôi, bèn mau mắn nói:
- Dù dì có đi mỹ viện, cũng không bằng dùng tình yêu để vun bồi nhan sắc. Có biết vậy hông"

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.