Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đi Đâu Mà Trật

29/03/200900:00:00(Xem: 2153)

Đi Đâu Mà Trật – Mõ Sàigòn

Đặng Thành Đức, người ở Khai Phong, tỉnh Hà Nam, nghe chúng bạn bàn chuyện, cho rằng huyện Duyên Châu ở Sơn Đông công việc nhiều mà sinh hoạt lại rẻ, thêm con gái thùy mị đoan trang, nên  trong lòng ngập tràn khoan khoái. Nhân lúc mẹ vừa hốt hụi xong, bèn nói với mẹ rằng:
- Quốc gia có lúc thịnh lúc suy, nhưng vợ đẹp không phải lúc nào cũng có. Chẳng phải vậy sao"
Mẹ của Đức là Hàn thị, sửng sốt đáp:
- Vợ đẹp dành để… tiêu tiền. Gia đình mình chỉ mới đủ ăn. Hà cớ chi lại mộng mị xa vời ra như thế"
Đức cười to đáp:
- Mẹ đừng lo. Cũng như ở đây coi vàng là quý, nhưng khi đến mỏ vàng, thì cái quý ấy đã không còn nguyên vẹn. Cũng vậy, người đẹp ở đây sở dĩ làm cao, là vì người đẹp không nhiều, chớ đến nơi người nào cũng đẹp. Còn cao giá đặng hay sao"
Hàn thị nghe con trả lời một cách mạnh bạo như vậy, bèn trố mắt nói:
- Con từ nào tới giờ chỉ lo vườn tược, chăm sóc hoa màu, mà bây giờ bỗng đổi hệ đổi tông. Thiệt khiến cho mẹ khó ngăn điều thắc mắc!
Đức nhìn mẹ, thấy cả trời ngạc nhiên, bèn thưa với mẹ rằng:
- Chăm hoa để mưu sinh. Còn để ý tới… hoa người là làm cho đời mình nhiều ý nghĩa. Con đã tới tuổi chăm người, mà mẹ vẫn an nhiên, thì thiệt không biết mẫu tử thiêng liêng phải nghĩ làm sao cho đúng"
Hàn thị. Nghe con trả lời trớt quớt như vậy, bèn rúng động châu thân. Thảng thốt nghĩ rằng: "Trời không ngừng có phong ba, thì người cũng sáng phước chiều họa. Tuy là mẫu tử tình thâm, nhưng không phải chỉ trong một chốc mà giải thích cho con hiểu tường hiểu tận. Lại nữa, con có trách mình - thì cũng là dịp cho mình suy xét - hầu có thể trở thành gương tốt cho vợ nó về sau…". Nghĩ vậy, bèn cố tạo vẻ mặt hòa dịu. Thân thiết nói:
- Ở đời con sẽ gặp rất nhiều người, nhưng duy nhất chỉ có một người sẽ ở với con mà thôi. Nếu chọn đúng, con phẻ phắn một đời, bằng ngược lại, con ân hận quên thôi. Suốt đời trong tăm tối!
Rồi thở ra một cái, mà nói rằng:
- Con tới tuổi chăm người. Vậy người ở đâu" Sao chưa bao giờ nghe nói đến"
Đức lật đật đáp:
- Ở huyện Duyên Châu, tỉnh Sơn Đông. Con sẽ đến đấy đưa về, đặng mẫu tử gặp nhau, cho nồng ấm có nhiều hơn lúc trước.
Hàn thị. Nghe tới đâu hoảng hồn theo tới đó, nhưng sợ ném chuột vỡ đồ, chạm tự ái của con, nên nắm chặt đôi bàn tay lại. Gắng gượng nói:
- Cái gì con khiêng lên có thể bỏ xuống được, nhưng chuyện tình cảm. Không thể muốn bỏ là bỏ xuống được đâu. Con còn nhỏ, tương lai còn dài, thêm trường đời chưa trải. Mẹ chỉ sợ trong một phút yếu lòng, hoặc nông cạn nghĩ suy, rồi va vào điều tủi nhục, thì trước là con hổng đặng vui, sau đến lúc nhắm mắt cũng chẳng yên lòng đi xuống!
Thành Đức. Nghe mẹ bàn ra như vậy, bèn xoay chuyển ý nghĩ trong đầu thật nhanh, rồi bảo dạ rằng: "Mẹ là phận gái, ta là phận trai, thì ngay cội rễ căn nguyên đã đôi đường khác biệt. Nếu cãi lại thì ra tuồng bất hiếu, thời sao bằng im mẹ nó thì hơn, rồi đợi lúc thuận tiện chơi luôn mới không điều ân hận.". Nghĩ vậy, bèn từ tốn nói:
- Con lấy vợ là vì muốn nhìn thấy nụ cười của mẹ, nhưng bây giờ mẹ không cười, thời bỏ qua một bên. Chớ con không muốn thấy mẹ với dâu chưa gì… xăn tay áo!
Mấy ngày sau, nhân lúc mẹ đi qua làng bên hốt thuốc, Đức mới vào thu gom đồ đạc, cùng chôm một ít tiền, rồi lẹ làng ra cửa. Vừa đi vừa nói:
- Tiền này tiếng là của mẹ, nhưng cũng là của ta, bởi… di chúc đã bảo rằng: Y như thế!
Lúc đến địa giới của Duyên Châu, Thành Đức may mắn xin được một công việc dọn dẹp ở văn phòng kế toán, nên sinh kế cũng đỡ lo, lại còn được chủ nhân sốt sắng tìm nơi cư ngụ. Tuy chẳng đặng cao sang, nhưng so với bao kẻ thiếu trước hụt sau cũng nằm mơ không có.
Ngày nọ, Đức đang ngồi uống cà phê buổi sáng, bất chợt thấy bóng người xẹt qua ngõ nhà mình, bèn lật đật bước ra, thời thấy một người con gái tuổi chừng đôi tám, tóc cột đuôi gà, liền sửng sốt nói:
- Tiểu thư và tiểu sinh chưa hề quen biết. Sao lại đi vô"
Người con gái lớn giọng quát:
- Ta vào đây không phải đi tìm ngươi mà tìm… mèo. Vậy, ngươi có thấy con mèo tam thể của ta chạy qua đây không"
Đức! Từ khi trốn mẹ mà đi, cứ mãi giữ trong tâm tư là con gái xứ này vừa ngoan vừa đẹp, nay thực tế sờ sờ ra trước mắt - mới hiểu giữa cái nghĩ và cái thực nhiều khi lại quá xa - bèn nghe lòng bực bội, toan lớn tiếng cãi tràn, nhưng khi chạm đến ánh mắt buồn bã của người ta, bèn hào khí xìu hơn phân nửa. Lầm thầm bảo dạ: "Mèo chỉ là thú vật. Chưa biết có mất hay không, mà thần sắc ủ dột, giọng nói muốn đứt hơi, thì không biết lúc có chồng, sẽ yêu thương đến chừng mô đây nữa"". Nghĩ vậy, liền cẩn trọng nói:


- Tìm mèo là chuyện nhỏ, nhưng giữ gìn sức khỏe mới là chuyện lớn. Tiểu sinh tình thực không nhìn thấy con mèo chạy qua, nhưng lại nhìn thấy sắc diện của cô nương có phần không đặng, nên muốn nhắn nhủ một điều, là: Mèo có lạc cũng hổng sao, nhưng cô nương có bề gì thì lấy ai mà báo hiếu"
Người con gái đang âu lo là vậy, bỗng nghe đến chữ con mèo lạc mất, bèn quên là mình đang ở trong nhà người lạ. Tức tối hét:
- Ăn nói điều xúi quẩy. Thiệt là đáng ghét!
Nay lại nói về Trình tiểu thư. Hôm ấy mất một ngày đi tìm mèo mà không gặp, bèn ủ dột mày ê, ngồi ở góc phòng, đến độ mực nướng nai khô chẳng thèm đếm xỉa tới, bỗng có tiếng hỏi rằng:
- Tiểu thư mất mèo mà đau đớn như thế này. Có hiểu tại sao không"
Trình tiểu thư ngước mắt lên, thời thấy Chu Sương là tì nữ mà nàng hằng yêu mến, bèn chán nản đáp:
- Không!
Lúc ấy, Chu Sương mới ngồi xuống dưới chân. Nhỏ nhẹ nói:
- Tiểu thư buồn không phải vì mất mèo, mà mất đi nơi chốn để tiểu thư… đổ tình thương vào trong đó. Cái này giới đại phu gọi là tâm bệnh. Vậy để chữa tâm bệnh, thì phải bắt đầu từ cái gốc. Chỉ có vậy thôi!
Trình tiểu thư đang âu sầu là vậy, mà chỉ vài lời, lại thấy cả ngày mai, bèn ấp úng nói:
- Ngươi hiểu rõ ta còn hơn… ta. Vậy, muốn chữa tâm bệnh, thời ta phải làm sao"
Chu Sương thấy thái độ của chủ nhân mình như vậy, thì biết bệnh tình chỉ còn hơn phân nửa, bèn hăng hái đáp:
- Hạnh phúc thì ngắn ngủi, nhưng đau khổ rất là dài, và bởi vì dài nên cần có sự xẻ chia, bớt đi phần gánh nặng. Nay tiểu thư thay vì yêu mèo, thì hãy đổi lại là yêu người, thời tâm bệnh sẽ tiêu diêu, ngàn khơi xa tuốt .
Trình tiểu thư ngẫm nghĩ một chút. Chợt cười, chợt nhăn, rồi thở dài áo não, khiến Chu Sương không nén được tò mò. Gấp rút nói:
- Tì nữ theo hầu tiểu thư đã gần mười năm, nhưng chưa bao giờ thấy sắc mặt tiểu thư đổi thay làm vậy. Theo ngu ý của kẻ hèn này : Chắc là trong tâm tưởng đã có phần mơ mộng, ruột dạ xuyến xao, hẳn tâm ý đã dồn vô nơi mới.
Trình tiểu thư bỗng dõi mắt vào cõi xa xăm, rồi nghiêm mặt hỏi:
- Lầm lỗi mà muốn xin lỗi với người ta, thì phải làm sao"
Chu Sương lẹ miệng đáp:
- Thượng sách là gặp mặt. Trung sách là nhờ người. Hạ sách là chờ bên nọ nguôi ngoai, cho thời gian chôn lấp.
Trình tiểu thư im lặng một chút, rồi bất chợt nói:
- Thượng sách thì gấp. Hạ sách thì chậm. Trung sách thì vừa. Có điều ta không tiện nhờ người, thì phải làm sao"
Chu Sương nhanh nhẩu đáp:
- Không nhờ được người thì nhờ giấy mực. Chỉ có vậy thôi!
Trình tiểu thư nghe đến giấy mực, bèn lộ mối ưu tư. Thảng thốt nói:
- Giấy mực. Có ăn chắc thật không"
Chu Sương nồng nhiệt đáp:
- Xa, thời tiện nữ không biết, nhưng gần thì có ngay bên cạnh. Cách đây năm năm, tiện nữ lần đầu nhận được lá thư tình, vì sợ cha mẹ biết, nên phải đợi đến đêm nhờ ánh trăng mà đọc. Suốt khoảng thời gian đó, trong đầu óc của tiện nữ, bao nhiêu là nghi vấn, bao nhiêu là lo sợ, bao nhiêu là mừng vui, bao nhiêu là hồi hộp. Tóm tắt lại là cái cảm giác đó suốt quảng đời thanh xuân của tiện nữ chưa hề được trải qua. Nó réo rắt, nó ngọt ngào. Nó làm cho tiểu nữ cảm thấy tăng thêm phần sức mạnh. Không trang điểm mà vẫn đẹp. Không son phấn mà vẫn ngon. Không cắt sửa lôi thôi mà vẫn tin mình hơn… hoa hậu…
Trình tiểu thư nghe tới đây, bỗng ửng hồng lên đôi má, mới ấp a ấp úng mà nói rằng:
- Mình là con gái, lại chưa quen mà gởi thư. Có tệ lắm chăng"
Chu Sương mĩm cười đáp:
- Nam nữ bình quyền. Con trai gởi được thì con gái cũng gởi được. Sao lại phải lo"
Trình tiểu thư nghe vậy, liền đưa móng tay lên cắn cắn mấy cái, rồi e thẹn hỏi:
- Lỡ người ta không nhận, thời phải làm sao"
Chu Sương đầu thì lắc, tay xua lịa xua lia. Lẹ miệng đáp:
- Tiểu thư với người ta chưa quen ắt phải lạ, mà đàn ông thấy gái lạ như quạ thấy gà con, thì sao lại có chuyện… không nhận nằm vô trong đó"
Trình tiểu thư nghe vậy, lặng người đi một chút rồi lẩm bẩm:
- Trên đời. Cái khó nhất là tự biết mình. Ta chỉ vì muốn quên mà gởi thư cho người khác, thì trước là xem nhẹ mình, sau tội cho người ta, bởi đang không trở thành… phao cấp cứu. Chi bằng ráng chịu thì hơn!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.