Hôm nay,  

Vì Sao Thuốc Không Trị Được Bệnh Nan Y?

19/01/200800:00:00(Xem: 6630)

Hầu hết các loại thuốc dùng trị bệnh, dù Tây y hay Đông y, đều được bào chế bằng hóa chất hay bằng dược thảo, dựa trên triệu chứng của căn bệnh. Ví dụ để trị bệnh đau nhức, y học chế ra các loại thuốc làm dịu cơn đau nhức. Nhờ đó đau nhức cũng giảm hoặc khỏi hẳn.

  Nhưng sự khỏi bệnh không hẳn do thuốc, mà là do chính cơ thể được trợ lực để tái điều chỉnh. Sự tái điều chỉnh này nhanh hay chậm hoàn toàn tùy thuộc nơi khả năng riêng của từng người.

Nói cách khác, thuốc đau nhức thật ra chỉ là một tác nhân trợ lực, còn việc tái điều chỉnh sự mất quân bình, sự tắt nghẽn kinh lạc, huyệt đạo hoàn toàn không phải do thuốc, mà là do khả năng của cơ thể.

Chính khả năng này mới quan trọng, chứ không phải thuốc. Vì thế mà cùng một loại thuốc trị đau nhức, cùng liều lượng như nhau, đối với cùng một loại đau nhức, mỗi cơ thể nhận được kết quả khác nhau. Điều đáng lưu ý là mỗi cơ thể cũng bị phản ứng phụ khác nhau, và tất cả đều gánh chịu hậu quả do thuốc để lại.

Còn trường hợp các bệnh viêm nhiễm do vi trùng hay siêu vi trùng, sự tiêu diệt các loại sinh vật cực nhỏ có hại này cũng chỉ là cách “trị chứng”, chứ không giúp được gì cho cơ thể tái tạo hay tăng cường sức đề kháng.

Ngược lại các loại trụ sinh, kháng sinh vào nhiều trong cơ thể lại làm suy yếu sức đề kháng và làm cho cơ thể suy yếu hơn, bộ tiêu hóa bị tổn hại nằng nề hơn. Hậu quả là: càng uống nhiều thuốc để tiêu diệt vi trùng, thì cơ thể càng bất lực trước sự tấn công của các loại vi trùng (!).

Một ví dụ khác nói lên sự bất lực của việc dùng thuốc. Đó là trường hợp bệnh tiểu đường. Để trị (thật ra không phải trị mà ngăn chặn kịp thời) bệnh tiểu đường, y học thường dùng insulin dưới hình thức uống hoặc chích. Chất insulin này giúp giải hóa đường glucide thành đường glucose để cho cơ thể có thể hấp thụ được, chớ insulin hoàn toàn không có khả năng phục hồi tụy tạng (lá lách) là bộ phận có chức năng tiết ra insulin để làm công việc nói trên cho cơ thể. Điều tệ hại là insulin cứ tiếp tục đưa vào ngày càng nhiều, bệnh tiểu đường tiếp tục tiến triển. Sau một thời gian dài đau khổ vì bệnh tiểu đường, sau một thời gian dài tốn tiền hao của vì dùng insulin, bệnh tiểu đường lại chuyển sang các biến chứng làm nguy hại cho sinh mệnh của bệnh nhân như tai biến mạch máu não, mù mắt hoặc phải cắt bỏ chân! (xin xem quyển “ Cẩm nang tự chữa trị bịnh tiểu đường” để hiểu rõ thêm về cách trị liệu bịnh tiểu đường).

Bệnh cao máu, cao mỡ cũng vậy. Thuốc men không làm cho lành bệnh. Thuốc chỉ làm cho căn bệnh chậm phát triển mà thôi. Cũng thế, đối với bất cứ bệnh thông thường hay kinh niên nào, thuốc men vẫn được dùng để điều trị theo kiểu cách này, nên y học ngày nay được gọi là “y học chữa trị” (médecine thérapeutique).

Còn “y học phòng ngừa” (médecine préventive) hay “y học phòng bệnh”, tức là loại y học nhắm vào mục tiêu làm sao cho người ta không bị bệnh, và nếu bệnh thì chữa tận gốc rễ của căn bệnh khi mới phát hiện hay khi còn đang phát triển chạm chạp. Mong rằng thế kỷ 21 y học sẽ chuyển hướng mạnh hơn nữa theo hướng phòng ngừa và tìm cách giúp cơ thể con người thêm nhiều năng lực để tự chữa trị, tự tái cấu trúc khi cần thiết.

Đối với các loại bệnh viêm nhiễm, việc tăng cường sức đề kháng, tăng cường khả năng miễn nhiễm cần được quan tâm đặc biệt, hơn là chạy theo các loại hóa chất độc hại để tiêu diệt các loại vi trùng sinh bệnh.

Chúng ta nên viết thật to lên vách câu nói của nhà sinh học Claude Bernard : ”Tình trạng cơ thể là chính yếu“. Phải làm cho cơ thể khỏe mạnh, phải tăng gia sức đề kháng của cơ thể để không tử vong trong tình trạng bệnh hoạn trầm trọng, làm cho tinh thần bất an, làm cho tâm tư đau đớn. Do đó giây phút lìa trần của người bệnh là nỗi kinh hoàng không sao kể siết được.

Các bệnh nan y, tức là các căn bệnh không chữa được bằng thuốc men trong thời đại ngày nay càng lúc càng nhiều thêm, nhiều hơn các thế kỷ trước. Vậy mà nhân loại vẫn cứ tự hào là đang sống trong thời đại văn minh nhất, thời đại thông tin toàn cầu, thời đại con người đạt quyền tạo hóa. Chúng tôi hoàn toàn không tin như thế.

Chúng tôi tin rằng về phương diện bệnh tật, về phương diện hạnh phúc, phương diện an lạc tinh thần khi sống và khi chết, con người đang thối bộ chứ không phải tiến bộ.

Riêng trong lãnh vực y học phòng bệnh, ngày nào nhân loại chưa quan tâm đúng mức, chưa chú tâm đặc biệt để giảm thiểu sự đau khổ cho con người, thì ngày đó nhân loại vẫn chưa thật sự tiến bộ.

Và, hơn thế nữa, ngày nào mà con người vẫn nuôi dưỡng khuynh hướng sống giàu sang trên sự đau khổ của người khác, của bệnh tật của đồng loại, thì ngày đó dù chúng ta có đuợc lên mặt trăng cũng không sao có thể hãnh diện được.

Một vị bồ tát hóa thân có dạy rằng: ”Hễ thật người thì phải biết thương người“. Như vậy, nếu không biết thương người, chỉ muốn khai thác sự đau khổ của con người để sống, để sống giàu sang, thì không phải thật người!

Cần tìm hiểu thêm về cách tự chữa trị bịnh tiểu đường hay các bịnh nan y bất trị khác, quý vị có thể theo dõi các bài viết đã đăng trên Việt Báo online hoặc order các tài liệu tham khảo qua website của Hội: www.tienthienkhicong.org. Điện thoại liên lạc trực tiếp: Nguyễn Định: (714) 725-1522.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rụng tóc trong thời kỳ tiền mãn kinh và mãn kinh là hiện tượng thường gặp. Một khảo cứu đăng năm 2022 trên Menopause ghi nhận hơn phân nửa phụ nữ từ 50 đến 65 tuổi bị tóc thưa hoặc rụng nhiều. Hiện tượng này thường bắt đầu từ nhiều năm trước khi kinh nguyệt chấm dứt. Khi estrogen và progesterone giảm dần còn androgen giữ ở mức cũ, chu kỳ mọc tóc bị xáo trộn: sợi tóc yếu hơn, thời gian mọc ngắn lại, và tóc mới mọc lên chậm hơn. Bác sĩ da liễu Valerie D. Callender cho biết khi estrogen — vốn bảo vệ nang tóc — hạ xuống, androgen bắt đầu gây ảnh hưởng rõ rệt.
Nhiều phụ nữ không nhận ra rằng những ly rượu, ly bia mà họ thường uống cùng bạn bè, hoặc để thư giãn trong “giờ nhậu của mẹ” (wine mom moment, một số bà mẹ thích nhâm nhi vài ly rượu hoặc lon bia để thư giãn sau khi bận rộn chăm sóc con cái và gia đình) có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh ung thư vú. Tuy điều này có vẻ không vui, nhưng lại là sự thật: Rượu, bia thực sự có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh ung thư vú.
Cảm giác từ việc bẻ các khớp ngón tay cho kêu rôm rốp có thể rất khác nhau tùy theo từng người. Có người thấy rất ‘đã,’ thậm chí là bị ghiền, cũng có người thấy khó chịu hoặc sợ hãi. Dù việc bẻ khớp thường được nhiều người coi là một thói quen không tốt, nhưng nếu có thể hiểu được cơ chế hoạt động đằng sau việc bẻ khớp, ta sẽ hiểu tại sao lại có nhiều người ‘ghiền’ đến vậy.
Cael là một thiếu niên 15 tuổi bình thường – cho đến khi cậu được phát hiện có cột sống bị cong vẹo bất thường. “Em cảm thấy mình giống như Thằng Gù ở Nhà thờ Đức Bà vậy đó,” Cael nói với CBC News, nhớ lại quãng thời gian hai năm chờ đợi để được phẫu thuật cột sống, đầy cảm xúc và khốc liệt, và trong thời gian đó, đường cong cột sống của cậu đã phát triển lên tới 108 độ.
Vào những năm 1990, sau khi tốt nghiệp trung học ở Bồ Đào Nha, công việc đầu tiên của Ricardo Da Costa là vận động viên ba môn phối hợp (triathlete) chuyên nghiệp – bao gồm bơi lội, đạp xe, và điền kinh. Trong quá trình tham gia các cuộc thi, một trong những vấn đề lớn nhất mà anh và các vận động viên khác phải đối mặt là các vấn đề về tiêu hóa, nhưng không có ai để tâm hoặc tìm cách giải quyết vấn đề này.
Aspirin nổi tiếng với khả năng giảm đau từ các cơn đau cơ và đau đầu; giúp giảm sốt; và liều lượng thấp có thể làm loãng máu, giảm nguy cơ đông máu gây đột quỵ và đau tim. Tuy nhiên, một nghiên cứu mới phát hiện ra rằng Aspirin cũng có thể giúp ngăn chặn sự phát triển của ung thư ruột kết
Tháng 4 năm 2024, một phụ nữ ở Sacramento, California, Mỹ bị ngộ độc chì nghiêm trọng và tử vong sau khi sử dụng thuốc mỡ trị trĩ của Việt Nam có tên “Cao Bôi Trĩ Cây Thầu Dầu”. Thử nghiệm thuốc mỡ bôi trĩ này cho thấy nó chứa 4% chì (cứ 100 gram thuốc thì có 4 gram chì), đây là lượng rất nguy hiểm. Chì là một chất kim loại nặng độc hại cho cơ thể. Tiếp xúc với bất kỳ lượng chì nào cũng có thể gây hại cho sức khỏe.
Rụng tóc (alopecia) thường xảy ra trên da đầu, nhưng cũng có thể xảy ra ở bất kỳ nơi nào trên cơ thể. Rụng tóc là một tình trạng phổ biến và không phải là vấn đề đáng lo ngại. Ở Úc, khoảng một nửa đàn ông ở độ tuổi 50 thường có dấu hiệu hói đầu, và hơn 1/4 phụ nữ trong cùng độ tuổi cho biết tóc họ bị thưa đi. Thường thì vấn đề này là do di truyền. Nếu thấy mình đang bị rụng tóc và đang lo lắng về điều đó, quý vị nên đi khám hoặc hỏi ý kiến bác sĩ để được chẩn đoán trước khi thử bất kỳ phương pháp điều trị nào. Rất nhiều sản phẩm được quảng cáo là có khả năng đảo ngược tình trạng rụng tóc, nhưng lại có rất ít sản phẩm đã được kiểm nghiệm khoa học về hiệu quả.
Hàm răng của bệnh nhân có vẻ như được chăm sóc khá tốt, nhưng nha sĩ James Mancini, giám đốc lâm sàng của Trung Tâm Nha Khoa Meadville ở Pennsylvania, cảm thấy phần nướu có vấn đề. Tình cờ, Mancini có quen biết với bác sĩ của bệnh nhân đó nên đã liên lạc để chia sẻ sự lo ngại – và rồi họ ‘lần’ ra bệnh thật! Mancini cho biết: “Thực ra, Bob mắc bệnh ung thư bạch cầu (leukemia). Dù ông ấy không thấy mệt mỏi hay có các triệu chứng khác, nhưng vấn đề xuất hiện ở phần răng miệng. Khi bác sĩ của Bob biết được tình trạng, Bob đã được điều trị ngay lập tức.”
Thời nay, nhiều người thường bị đau cổ vai gáy, lại còn kèm theo cả đau đầu. Nỗi đau này có thể gây ra thêm nỗi đau khác, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt tâm sinh lý. Xét về mặt sinh lý, ngày càng có nhiều nghiên cứu chứng minh rằng những cơn đau ở cổ thường khiến cho người ta bị thêm chứng đau đầu. Một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí The Journal of Headache and Pain là nghiên cứu đầu tiên cung cấp những dấu hiệu khách quan về sự liên quan của cơ bắp với tình trạng đau nhức đầu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.