Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sơn Hà Nguy Biến

18/12/200700:00:00(Xem: 8455)

(Kính tặng tất cả những bạn trẻ có mặt trong hai cuộc biểu tình ngày 9 và 16 tháng 12 năm 2007 tại Hà nội và Sài gòn )

Gần 800 năm trước đây, khi đất nước Việt Nam bị quân Nguyên Mông xâm lược, vua tôi nhà Trần đã có hội nghị Diên Hồng lịch sử để nói lên quyết định đồng tâm nhất trí giữa dân chúng và người cầm quyền trong chuyện đối phó bọn ngoại xâm Nguyên Mông. Kết quả của sự đoàn kết này là vua tôi nhà Trần không những đánh bại một lần mà cả thảy ba lần quân xâm lược Nguyên Mông, ghi dấu ấn chói lọi trong quân sử thế giới. Rồi cách đây đúng 700 năm, khi nhà Minh quyết định xâm lăng Việt Nam và thiết lâp nền thống trị khắt khe và tàn ác trên con dân  Việt. Lê Lợi và người quân sư tài ba Nguyễn Trãi cùng với con dân Việt phải mất 10 năm năm gai nếm mật, hy sinh xương máu mới đánh đuổi bọn xâm lược nhà Minh ra khỏi đất nước Việt Nam.

Và cách đây trên 200 năm, quân xâm lược nhà Thanh một lần nữa lại dầy xéo đất nước Việt Nam. Lần này, người anh hùng áo vải Nguyễn Huệ lên ngôi thành vua Quang Trung đã điều động quân sĩ từ Nam tiến như vũ bão ra Bắc để đánh tan 20 vạn quân Thanh xâm lược, ghi nên chiến công hiển hách trong lịch sử chống ngoại xâm kéo dài hàng ngàn năm của dân tộc Việt Nam anh hùng. Nhắc lại một vài thành tích chống ngoại xâm của dân tộc Việt để thấy dân tộc Việt không bao giờ bị khuất phục bởi bọn Tàu phù xâm lược. Dù thời gian ngắn hay dài thì trước sau gì bọn xâm lược phương Bắc cũng bị đẩy ra khỏi nước Việt bằng vũ lực. Nhưng đến năm 2007 này thì sự xâm lược của phương Bắc lại có một phản ứng hoàn toàn khác với những lần xâm lăng trước vì lần này, chính quyền dù do người Việt Nam nắm giữ, đã hoàn toàn tê liệt ý chí chống đối bọn xâm lăng phương Bắc dù trong huyết quản người dân Việt bao giờ cũng sục sôi lòng yêu nước nồng nàn, quyết tâm hy sinh tất cả để giữ gìn non sông Việt Nam gấm vóc. Phải giải quyết vấn nạn nhức nhối này như thế nào để đem lại sự toàn vẹn lãnh thổ và nền độc lập tự chủ cho đất nước Việt Nam yêu dấu muôn đời là một chuyện làm không đơn giản,đòi hỏi nhiều sự quyết tâm và khôn ngoan tính toán.

Đứng trước quyết định kết nhập hai hòn đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào thành phố Tam Sa của Quốc vụ viện Trung Cộng vào đầu tháng 12 năm 2007, toàn dân Việt trong và ngoài nước đều tức giận và bức xúc muốn làm một cái gì để lấy lại mảnh đất thân yêu cho tổ quốc.

   Đáp lại hồn thiêng sông núi lúc nào cũng tiềm tàng trong máu người dân Việt, thanh niên sinh viên hai miền Nam Bắc đã dũng cảm xuống đường đến trước sứ quán của Trung Cộng ở Hà Nội và Sàigòn trong hai ngày 9 và 16 tháng 12 năm 2007 để phản đối quyết liệt chuyện xâm lăng lãnh thổ của Trung Cộng. Người Việt hải ngoại cũng tổ chức biểu tình rầm rộ trước những sứ quán Trung Cộng ở nước ngoài để phản đối sự xâm lăng bỉ ổi của Trung Cộng. Trong và ngoài nước , người Việt yêu nước đã có một sự liên kết tinh thần vì cùng là con Hồng cháu Lạc, đều phẫn nộ bức xúc trước chuyện lãnh thổ nước Việt mình bị xâm lăng bởi kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng.

Điều khốn nạn bỉ ổi đáng nói ở đây là bọn Cộng sản Việt Nam cầm quyền lại là vật cản trở trước những cuộc biểu tình sôi sục của sinh viên Việt Nam yêu nước. Bọn cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã là một bọn nội xâm khốn nạn không khác gì bọn ngoại xâm Trung Cộng. Bọn nội xâm cầm quyền tuy mang dòng máu Việt nhưng đã bán linh hồn cho quan thầy Trung cộng của chúng nó rồi nên đứng trước chuyện mất đất vào tay ngoại bang, chúng chỉ còn biết im lặng và cho công an đi đàn áp lực lượng chống đối của sinh viên Việt Nam yêu nước.

Những ngày tháng nóng bỏng vừa qua, người dân Việt Nam không hề thấy Chủ tịch nước Nguyễn minh Triết, Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng, Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn phú Duyệt lên tiếng một lời về vấn đề trọng đại là đất nước bị xâm lấn. Trước sau chỉ thấy ông Phát ngôn viên dẻo mồm, gian dối Lê Dũng tuyên bố những câu ba phải như hai nước sẽ tìm cách giải quyết những tranh chấp lãnh thổ bằng phương tiện hòa bình! Cũng cần nói thêm là mấy trăm tên nghị gật ở Quốc Hội cũng im thin thít một cách hèn hạ trước cảnh nước mất nhà tan. Đúng là bọn này là tay sai của Đảng, bây giờ Đảng câm mồm làm sao chúng dám mở miệng phản đối bọn ngoại xâm.

Riêng ông Đại tướng lùn chuyên nghề cai đẻ Võ nguyên Giáp lúc nào cũng huênh hoang khoe tài đánh Pháp, đuổi Mỹ nhưng bao  lâu nay cũng chưa bao giờ dám lên tiếng tố cáo bọn ngoại xâm Trung Cộng. Có ai ở Hà nội đi qua số nhà 30 đường Hoàng Diệu ở Hà Nội xin nhắn với ông Đại tướng lùn này hãy can đảm mà lên tiếng phản kháng chuyện Trung Cộng lấy Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.. Ông bây giờ 96 tuổi rồi, có lẽ không phải là lúc sợ chết nữa. Thử hỏi thứ khai quốc công thần của chế độ như Võ nguyên Giáp mà cũng không dám hó hé phản đối thì đủ biết chế độ nội xâm này hèn nhát như thế nào!

Thật ra cũng không quá khó hiểu trước sự im lặng hèn nhát của bọn Triết, Dũng, Duyệt trước sự xâm lăng của Trung Cộng vì chúng nó đi theo đường của những "bậc tiền bối" của chúng là Lê khả Phiêu, Trần đức Lương, Lê đức Anh, Đỗ Mười v..v làm tay sai cho Trung Cộng để mong đổi lại sự an toàn về quyền lực. Làm sao mà chúng dám lên tiếng chống đối quan thầy bảo bọc chúng" Ngày xưa tên vua bán nước Lê chiêu Thống đã vì quyền lợi ngai vàng dòng họ mà rước quân Tàu vào chiếm nước ta, thì ngày nay bọn cầm quyền Bắc bộ phủ đã vì quyền lợi cầm quyền của Đảng mà cam tâm làm tay sai vô điều kiện cho ngoại bang Trung Cộng. Số phận thê thảm của Lê chiêu Thống vào lúc cuối đời thì ai cũng biết là chết lưu vong ô nhục trên đất Tàu. Có lẽ số phận những tên Việt gian nằm trong Bắc bộ phủ hiện nay cũng sẽ tương tự như thế thôi. Toàn dân Việt yêu nước sẽ có biện pháp và hành động cụ thể trong những ngày tháng sắp tới dành cho bọn phản quốc hại dân.

Giới văn nghệ sĩ Việt Nam cũng dần dần nhập cuộc với sinh viên. Những bài viết của Hoàng Hưng, Lynh Bacardi, Hà sĩ Phu, Bùi minh Quốc, Tiêu dao Bảo Cự là những viên đạn rực lửa làm sôi động thêm khí thế đấu tranh và bắn vào tim đen xấu xa của bọn nội xâm cầm quyền vốn  đang hoang mang lo sợ cho nguy cơ sụp đổ của chúng. Có những văn nghệ sĩ như Lynh Bacardi, Tuấn Khanh đã thẳng thắn mạnh dạn tham gia biểu tình cùng sinh viên không một chút nao núng, lo sợ. Hy vọng những người cầm bút còn chần chờ sẽ nhập cuộc nhanh chóng để tạo thêm lực lượng và khí thế cho công cuộc chống ngoại xâm thêm phần hiệu quả. Sự chần chờ quá lâu có thể coi là sự hèn nhát đáng khinh và sẽ bị quần chúng lên án nặng nề sau này.

Phải nhìn thấy rõ ràng vấn đề là:  Khác với những lần xâm lược trước đây trong lịch sử, bọn nội xâm cầm quyền kỳ này không đoàn kết với nhân dân chống ngoại xâm mà chính chúng nó là vật cản trở cho công cuộc chống ngoại xâm để  dành lại những thước đất yêu quí cho tổ quốc. Phải lật đổ và tiêu diệt bọn nội xâm khốn nạn này trước khi tổ chức lực lượng quân sự để đương đầu với bọn ngoại xâm Trung Cộng.

   Vũ khí duy nhất mà sinh viên, học sinh có thể làm là tổ chức những cuộc biểu tình liên tục để chống bọn ngoại xâm Trung Cộng. Hãy kêu gọi và tổ chức biểu tình cho thành công qua mạng Internet. Công an dù muốn ngăn chận cũng không được. Phải thấy rằng công an càng đàn áp thì sẽ làm cho những cuộc biểu tình bùng nổ mạnh hơn. Khi những người dân xuống đường lên tới hàng trăm ngàn, hàng triệu người thì lịch sử coi như sang trang. Bọn nội xâm cầm quyền coi như bị sụp đổ. Một chính quyền mới dân chủ tuyên bố với thế giới là không có bổn phận phải tôn trọng những công hàm bán nước do bọn Cộng sản Việt Nam ký kết với quan thầy Trung Cộng. Chính quyền mới sẽ tổ chức lại lực lượng  quân sự ngay lập tức để lấy lại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngay lập tức nếu chuyện thương thuyết ngoại giao không thành công.

Hãy nhìn đất nước Tây Tạng bị Trung Cộng xâm lăng từ năm 1959. Vì không có sự đối kháng hữu hiệu nên đất nước Tây Tạng giờ đây trở thành lãnh thổ của Trung Cộng, văn hóa và đời sống của người dân Tây tạng dần dần bị Hán hóa. Nếu không có phép lạ nào xảy ra thì coi như Tây Tạng sẽ bị mất nước vĩnh viễn vào tay Tàu cộng. Lãnh thổ Tây Tạng sẽ bị xóa tên trên bản đồ thế giới. Nếu không có sự phản ứng quyết liệt kịp thời và hiệu quả của dân Việt yêu nước thì Trường Sa và Hoàng Sa cũng bị Trung Cộng xóa tên như Tây Tạng..Nói thế để cho thấy cái viễn cảnh đen tối và đau buồn của tổ quốc Việt Nam khi bọn nội xâm quyết tâm bán đổ bán tháo giang sơn gấm vóc của ông cha cho ngoại bang  như Đức Tăng Thống Huyền Quang đã thống thiết kêu gào trước đây.

Ai Nam Quan và Thác Bản giốc đã lặng lẽ mất vào tay bọn ngoại xâm Trung Cộng một cách không kèn không trống. Hoàng Sa và Trường Sa giờ đây đã bị bọn ngoại xâm Tàu cộng sát nhập vào lãnh thổ của chúng. Bọn nội xâm cầm quyền Việt Nam đang bày mưu tính kế để đàn áp những cuộc biểu tình chống ngoại xâm. Người Việt trong và ngoài nước cần phải nỗ lực và hy sinh nhiều hơn nữa mới có thể giành lại hai quần đảo thân yêu đã mất vào tay bọn ngoại xâm phương Bắc.

Hy vọng giới trẻ Việt Nam sẽ sáng suốt, tài ba bày mưu tính kế để quật ngã bọn nội xâm khốn nạn bán nước để từ đó mới có thể kết hợp với toàn dân đương đầu với bọn kẻ thù truyền kiếp xâm lược phương Bắc.

Phải lấy lại Trường Sa và Hoàng Sa bằng mọi giá, kể cả giá phải trả là xương máu phải đổ ra. Người dân Việt hôm nay thề sẽ không làm tủi hổ vong linh của tiền nhân đã bao lần đổ xương máu tạo dựng một giang sơn gấm vóc ngày nay cho con cháu Lạc Hồng.

Giờ lên đường đã điểm rồi đó bạn ơi. Nếu không muốn làm dân một nước vong quốc thì hãy mạnh dạn lên đường bạn nhé. Nên nhớ là bạn không cô đơn trong cuộc hành trình gian khổ này vì mọi con dân Việt sẽ đồng hành với bạn..

Tổ quốc ơi! Xin phù hộ cho những người con Việt dũng cảm lên đường lấy lại quê hương…

Los Angeles, một chiều âm u lạnh lẽo giữa tháng 12 năm 2007

TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG

Email : dalatogo@yahoo.com

(Muốn đọc tất cả những bài viết của Trần viết Đại Hưng, xin vào www.nsvietnam.com, rồi bấm vào tên Trần viết Đại Hưng nằm ở bên trái )

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
Một số người cho rằng việc điều tra hình sự tổ chức Trump Organization là một vụ án chính trị hay để trả thù thì có thể biết thêm rằng, thủ tục tố tụng hay Đại Bồi Thẩm Đoàn theo hiến định nói riêng là nhằm để bảo vệ cho người dân được đối xử công bằng, không bị tấn công vì mục đích riêng tư hay chính trị. Vì trong quá trình điều tra và xem xét hồ sơ do các công tố viên cung cấp, Đại BTĐ cũng có thể đưa ra quyết định là không đủ bằng chứng thuyết phục để truy tố.
Chả phải vô cớ mà tiếng nói của Nguyên Ngọc bỗng trở nên tiếng cú: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?” Kịch bản nào cũng được vì ngày nào mà cái chính thể hiện hành còn tồn tại thì cả nước Việt sẽ không có lối ra, chứ chả riêng chi vùng cao nguyên Đồng Văn – Mèo Vạc.
Tháng 6 năm 1983 tôi rời Hoa Kỳ lên đường qua Togo dạy học. Sau ba tháng huấn luyện tại chỗ, tôi và các bạn được chính thức tuyên thệ trở thành Tình nguyện viên Peace Corps, trước khi về nơi công tác nhận nhiệm sở. Trong nhóm 20 giáo viên toán lý hoá và sư phạm, có bạn lên tận vùng Dapaong, sát biên giới phía bắc Togo với Upper Volta (bây giờ là Burkina Faso), có bạn về Tsévie cách thủ đô chừng 30 cây số. Hai bạn thân là giảng viên sư phạm Anh ngữ làm việc ngay tại thủ đô Lomé.
Trong hai tháng qua, những vụ dùng súng giết người ở trong gia đình, kể cả ở trường học đã liên tiếp xảy ra. Người ta sau đó cầu nguyện rồi lại cầu nguyện và không có một biện pháp nào để cứu chữa. Những thảm họa về súng đạn, dù kinh hoàng cách mấy rồi cũng chìm đắm vào dòng thác lũ của những biến cố về chính trị
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.