Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

06/11/200700:00:00(Xem: 1748)

Em Không Muốn

Kính tặng Anh, lẽ sống của đời em.

Em không muốn anh là mặt trời,
Bởi mặt trời có lúc trong mây.
Em không muốn anh là vầng trăng,
Bởi trăng khi tròn khi khuyết.
Em không muốn anh là con sóng,
Sóng xô bờ rồi lại lùi xa.
Em không muốn anh là biển cả,
Vì nước thuỷ triều có lúc vơi đầy.
Em không muốn anh là ngọn gió,
Gió ngọt lành nhưng lại chuyển heo may
Em chỉ muốn anh
Là anh đến vạn đời vạn kiếp
Anh của em
Chỉ của em thôi!
Bởi tình anh,
Còn lớn hơn cả đất trời...
Sống trong em tới tận cùng thời gian không hết!
Anh là máu thịt là lẽ sống của đời em!


Hoàng Mai

*

Mơ Về Bến Cũ

Lâu về mới lại về làng
Bâng khuâng quen lạ ríu bàn chân đi
Chân cầu vẫn gốc cây si
Ngồi hong tóc xoã thầm thì gió sương
 
Nghiêng nghiêng gạch đỏ lát đường
Tán bàng xanh phủ mái trường xòe ô
Đây nhà cậu, đây nhà cô
Nhà cô giáo cũ bên bờ sông quen
 
Gặp người ai lạ, ai quen
Nhận nhau ngờ ngợ nhớ quên hồi nào
Ríu ran tay nắm, miệng chào
Lời mừng, lời trách: lâu sao mới về"
 
Trăng treo bờ giếng sau hè
Chốn hò hẹn cũ bây giờ lặng không
Người năm ấy đã lấy chồng
Ngõ nhà để vắng, ngập ngừng chân qua
 
Chiều buông kỷ niệm gần xa
Khoảng trời ký ức... vẽ ra năm nào"...

Thanh Y Nữ

*

Thứ Sáu Buồn Nhớ Mẹ

Thứ Sáu buồn, con ngồi đây nhớ Mẹ
Nhớ chiều nào con ghé Mẹ hỏi thăm
Nhìn xác thân gầy yếu nơi Mẹ nằm
Bao năm tháng trên giường thoi thóp thở

Mẹ nhìn con, mắt mờ không trông rõ
Miệng mĩm cười, nắm chặt bàn tay con
Muốn cùng con bày tỏ cả nỗi lòng
Nhưng sức Mẹ yếu dần theo năm tháng

Thứ Sáu này, trong con niềm cay đắng
Bóng Mẹ hiền khuất dấu đã lìa xa
Để mình con thương nhớ mắt lệ nhòa
Niềm tâm sự mượn vần thơ con viết

Người ta vui, lòng con buồn da diết
Nhớ Mẹ hiền, tha thiết mãi khôn nguôi
Mẹ nơi đâu, sao chẳng tỏ một lời"
Trong giấc ngủ con mơ ngày gặp Mẹ

Mẹ ra đi, đời thêm buồn cô lẻ
Mưa lại về gợi nhớ bóng Mẹ yêu
Nhìn quanh con, cảnh vật cũng tiêu điều
Niềm thương nhớ bao giờ cho vơi cạn

Thứ Sáu này, lòng con buồn vô hạn
Nước mắt nào vơi cạn nỗi niềm đau
Từng ngày qua con vẫn khấn nguyện cầu
Cho hồn Mẹ được về nơi vĩnh cữu

Con mơ ước ngày nào ta đoàn tụ
Bóng Mẹ hiền mãi mãi ở bên con
Lời Mẹ yêu con giữ mãi trong lòng
Con khấn nguyện Mẹ về nơi Thiên phúc

Nguyễn Vạn Thắng

*

Mưa Khuya

Từng cơn gió đuổi nhau ngoài hiên cửa,
Thổi bay bay ngày tháng cũ qua rồi,
Mưa lất phất, hơi lạnh lùa, trăn trở,
Đưa em về kỷ niệm đã xa xôi.

Trời cuối Thu. Anh ơi! Buồn vô tả.
Tưởng mới hôm qua còn những mơ màng.
Đừng anh nhé!Em không là kẻ lạ.
Chuyện tình kia ai cắt đứt dây oan.

Đành chấp nhận. Đời mỗi người mỗi nẻo.
Lối đi về em chỉ một mình thôi.
Nhớ! Nhớ quá! Nghe ruột gan thắt thẻo,
Đường chông chênh theo từng bước chơi vơi.

Anh có hứa mùa Xuân nầy trở lại,
Cho đóa quỳnh khoe sắc sớm mai vui"
Cho nhịp đập từ tim nghe rất mới,
Cho em hôn lên đôi mắt biết cười.

Ôi! Hiu hắt thương sao vùng kỷ niệm,
Đêm thật dài! Lạnh lắm giữa mưa khuya,
Anh đã bảo đời tránh đâu dâu biển,
Biết làm sao! Đời là cuộc phân chia!

Hoàng Yến

*

Mỏng Manh Chữ Tình

“Em chỉ là hạt bụi
Rơi từ chốn thiên thai"
(Nguyễn Thị Tê Hát)

Anh là cơn gió tối
Theo em đến chốn nầy
Bài thơ em mới viết
Ta đọc thấy xót lòng
Hỏi tên em không biết
Mây trắng nhẹ từng không…

Em bảo lòng chung thủy
Vẫn giữ thuở vào đời
Hơn bốn mươi năm trước
Đời em nắng thật tươi…

Thuở anh buồn tập tễnh
Nắn nót viết câu thơ
Chuyện ngày xưa luyến mến
Chuyện mùa xuân ước mơ…

Ôi Thanh Hoa, Tuyết Huệ
Hằng, Hường với Thu Hà
Trường xưa giờ bóng xế
Quê nhà nay cách xa…

Ngày anh đi vào lính
Không một người tiễn đưa
Chữ thủy chung, chữ tín
Chỉ là nắng buổi trưa…

Nắng trưa rừng rực lửa
Như tình em trao anh
Nắng chiều nhạt lời hứa
Gió đùa tận mây xanh!

Bởi tình cờ đọc thấy
Bài thơ của em xưa
Tình tuổi thơ gợi dậy
Xót trong lòng gió mưa…
Em từ thiên thai đến
Ghi vết khắc lòng anh
Gió thoảng tình cảm mến
Chung thủy đời mong manh….!

Thy Lan Thảo

*

Ti-két Bội Thề

Ta đuổi bắt một bóng hình
Trên đường tình ngang trái
Thời gian như ngừng lại
Khi mạng lưới lưu thông bật đèn đỏ.
Ngã ba, ngã tư xa lộ thênh thang
Và đèn vàng, đèn đỏ
Là duyên nợ hay kỳ đà cản mũi
Cuộc tình xưa, hai mái lợp che nghiêng"
Người tài xế nghèo tiền
Vận hành chuyến xe giàu tình cảm
Chạy theo bóng hình một phó bản E Và
Khi gần, khi xa, phía trước
Phía treo chùm đèn vàng, đỏ, xanh
Với khoảng cách giữa ba màu rất ngắn.
Người tài xế yêu màu xanh
Vẫy tay chào đèn xanh xuất hiện
Trong giây lát, đèn vàng, đèn  đỏ nổi lên
Người tài xế hóa điên
Toan nhấn gaz vượt đèn cấm
Bỗng cơn tình lãng mạn thức dậy trong tim
Người ghìm chân, đạp thắng
Im lặng chờ đèn đỏ xong phiên
Người nhủ thầm: nếu phải nhận ti-két
Xin đừng là ti-két phạm luật giao thông
Nhưng ti-két  bội vong tình xưa cũ.

Lưu Thái Dzo

*

Cảm  Ơn  Anh

Cảm ơn anh! Đã cho em nhiều nghị lực
Trong cuộc đời nhiều khốn khó hôm nay
Một đôi lần hoài bão bỗng lung lay
Anh nâng dậy, khi lòng em trống vắng
Dù nhiều lúc nghĩ suy về cuộc sống
Với đồng lương của một giáo viên
Nếu bỏ qua những bực bội ưu phiền
Cũng đủ tiền xe và hai bữa sáng chiều
Vẫn đến lớp từng ngày rồi từng tháng
Em đã từng có những phút đắn đo
Bước tiếp đi hay là bõ nửa chừng
Anh bỗng đến-nâng em đứng dậy
Giữa nhọc nhằn, anh vẫn động viên
Em càng thấy yêu anh hơn nữa
Những ước mơ sáng tựa ban ngày
Tin vững chắc ngày mai đời sẽ đẹp

Thuỳ Hương

*

Đường  Trăng

Anh hái vầng trăng rút sợi tơ
Đan thành túi gấm chứa vần thơ
Gói bao kỷ niệm thời niên thiếu
Cái thuở chăn trâu tuổi dại khờ
 
Anh rút tơ trăng dệt lụa vàng
Trải đường trong xóm đón em sang
Mật ong vương vãi trên nền cát
Xõa tóc tre ghen bóng ngỡ ngàng
 
Ánh mắt trao nhau những dịu hiền
Phập phồng rạo rực rộn đôi tim
Bao điều muốn nói sao còn giấu
Để cuối đường trăng nuối tiếc nhìn
 
Dù tre đường bóng cản đường ghen
Thoăn thoắt chân đòn gánh mạ chiêm
Cũng kịp mỉm cười trao gói cốm
Còn nồng hương nếp quyện hương sen
 
Đã mòn chân đất khắp Đông Dương
Gian khổ anh đi mọi chiến trường
Vẫn đọng đường trăng hương vị cốm
Tim hồng dệt thắm sợi tơ vương

Anh Phong

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Cánh Đại Bàng

Gởi đảng cộng sản độc tài và riêng cho nhà văn Trần Khải Thanh Thủy nhân tin cô bị đảng CSVN đầu độc bằng cơm tù.

Có thật thế không, nhà văn Thanh Thủy"
Rằng cơm tù tẩm độc, giết dần em"""
Nếu đúng vậy, đảng là người hay quỉ
Mà bất nhân, mà tàn bạo, đê hèn!!!
 
Tin dữ ấy  bay ra ngoài ngục sắt
Làm đồng bào lo lắng, xót xa đau
Và em ạ, lòng tôi như dao cắt
Muốn gào lên cho rung chuyển toàn cầu!
 
Hỡi nhân loại! Hỡi lương tâm thế giới!
Có nghe không và có động lòng không"
Ở Việt Nam, nơi tận cùng tăm tối
Có triệu triệu người khốn khổ long đong
 
Và có một người nhẫn tâm, đảng giết
Bằng những bữa cơm tẩm độc trong tù
Người có tội ư"" "tội" vì đã viết
Những truyện đau buồn từ cõi âm u!
 
Những truyện đau buồn nhưng là sự thật
Sự thật nói lên độc ác tham tàn
Của một nhóm người trái tim thú vật
Của triệu con người đau khổ hờn oan...
 
Vì nói thật, đảng đem người kết tội
Và cơm tù tẩm độc để người ăn
Hỡi dân tộc Việt Nam và thế giới
Xin lương tâm lên tiếng nói công bằng!
 
Xin nói to lên những lời công đạo
Của nghĩa Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền
Nửa thế kỷ, đảng độc tài  tàn bạo
Khống chế dân bằng cơm áo, gông xiềng!
 
Kềm kẹp người dân từng dòng tư tưởng


Đảng muốn con người thành kiếp ngựa, trâu
Tuyệt đối vâng lời, và không hề được
Thắc mắc, phân vân hoặc ngẩng cao đầu!!!
 
Này hỡi đảng, ngươi vô cùng dơ bẩn
Khi ngươi dùng thủ đoạn hại người ngay
Ngươi đừng tưởng giết người trong bóng tối
Là an toàn, không ai biết, ai hay!
 
Rồi hoàn vũ sẽ kêu tên, điểm mặt
Rồi Việt Nam bất khuất sẽ vùng lên
Rồi đảng sẽ như ngọn đèn phải tắt
Kết thúc cuộc đời thú dữ, kên kên
 
Vì lịch sử là những vòng định luật
Đã lên cao thì phải xuống vực sâu
Đảng, bản chất độc tài, không chân thật
Sẽ tang thương đào thải bởi nhu cầu
 
Và Thanh Thủy, con người đầy nghị lực
Đã yêu quê bằng cả trái tim vàng
Đêm đen qua thì bình minh phải dựng
Em sẽ bay lên bằng cánh đại  bàng.

Ngô Minh Hằng

*

Hoa Nhân Hậu                                                                                                                                      

Hồn Thơ buồn vẫn đơm Hoa Nhân Hậu              
Bởi đời Tôi là những giấc mơ Xuân                      
Con ve sầu có trổi giọng bâng khuâng                  
Tin yêu vẫn bừng lên ngày nắng Hạ                     
 
Hồn Thơ buồn vẫn đơm Hoa Nhân Hậu               
Trong khổ đau vẫn tràn ngập tiếng cười               
Trong mất mát đã ươm Niềm Hy Vọng                  
Buổi biệt ly đã chớm mộng Tao Phùng                  
Đường lãng bạt những ngày mưa buốt thấu          
Con Chim Trời vẫn tung cánh bay cao                  
Bạt ngàn gió tìm Bình Yên bến đậu                       
Khúc Thơ vui bên Giọng Hát Ngọt Ngào

EM có thấy cuộc đời này hư ảo                               
Được, mất, còn, thua, thắng,  chẳng bền lâu       
Chỉ Yêu Thương Chân Thật mới Nhiệm Mầu        
Cho Hạnh Phúc kết đan cùng Hạnh Phúc             
 
Hồn Thơ buồn vẫn đơm Hoa Nhân Hậu                
Vì Niềm Tin Còn Thắp Sáng Tương Lai                
ÁNH SÁNG MỚI của những Trời Sao ĐẨU         
Dẫn Soi Đời Rạng Rỡ Một Ngày Mai

Bình Việt Khải Huy

*

Giới Trẻ Việt Nam Đâu"

Giới trẻ Việt Nam! Giới trẻ đâu"
Để cho lãnh tụ đám bò trâu,
Bị gông Cộng Sản luôn niềng cổ"
Làm mọi Trung Hoa mãi gục đầu"
Trở ngược họp bầy dâng đất cát,
Theo xuôi tụ đảng hại đồng bào.
Đứng lên! Biểu lộ lòng yêu nước,
Diệt lũ ngu đần đớp phẩn Tàu.

Ngô Phủ

*

Phường Chèo

(Theo tin Phóng viên Roger Mitton của Straits Times, trong nội bộ CSVN hiện nay "có nhiều luồng ý kiến muốn Đảng bỏ chữ 'cộng sản' và quay lại dùng danh xưng cũ, Đảng Lao động Việt Nam".)

Khua chiêng, gõ trông,Vẹm đổi tên
Đấu hót, loi nhoi, tựa cuồng điên
Kìa gã vui mừng dâng ngấn lệ
Đây người hớn hở nối "tơ duyên"
Sơn son, bình mới mầu diễm lệ
Rượu cũ, dâng mùi mãi y nguyên
Phường chèo một gánh đời nham nhở
Bao kẻ lau nhau, tỏ dạ hiền

Phạm Thanh Phương

*

Khi Tôi Chết, Đừng Đưa Tôi Ra Biển

Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về Lao Bảo, Khe Sanh
Để đêm nghe vang dội khúc quân hành
Ôi! Lính chiến một thời kiêu hãnh quá.
 
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về Ben-Hét, Đắc-Tô
Nơi bạn bè tôi, xây mộng sông hồ
Nguyện trấn giữ dãy Trường Sơn yêu quý.
 
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về Bình Giã, Chiến Khu Đ
Cho hồn tôi siêu thoát với lời thề:
Thân chiến sĩ, nguyện xin đền nợ nước!
 
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về Cái Nước, Đầm Dơi
Đêm U Minh, nghe tiếng thét vang trời
Mừng chiến thắng để dâng về tổ quốc.
 
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Trả tôi về với dân tộc Việt Nam
Gói thân tôi ba sọc đỏ màu vàng
Xin liệm kín với hồn thiêng sông núi.

MX Nguyễn Văn Phán

*

Vịnh Hư Chiêu vs. Thực Chiêu

Đấu trường kiếm pháp tựa hoa bay
Hư - Thực thức chiêu ảo ảnh dày
Loáng thoáng đường gươm lia trước mặt
Xuất kỳ cú thốc ngược mang tai!
Cước đi một bước hư nào biết"
Quyền tạt nửa vòng thực có hay"
Nếu chỉ đơn thuần như sách vở
Mênh mông võ học chẳng cần thầy!

XàBeng

*

Làm Người, Làm Thú

Dùng chùa đem nhốt heo, gà
Cày mồ, xới mả chúng treo linh-hồn.
Sao Hồ xác vữa không chôn
Tô son, bôi phấn suy tôn thánh thần"
Lộng kiếng đem mỵ người dân,
Xếp hàng vào ngắm được phần bữa ăn (*)

Súc vật tu khéo tiền căn
Được vào cửa Phật nghe răn kinh cầu.
Chiến-sĩ từng lập công đầu
Hồn chưa siêu-thoát về đâu kiếp này"
Vô thần, mả xới mồ cày
Sao đem xác chết, đảng bày xác ma"

Làm người, con “ông” cháu “cha”
Làm thú cả đảng, chửa ra... đại đồng

Ý Nga

(*) Mỗi người vào thăm lăng Cáo Hồ Chí Minh đều được "tiêu chuẩn" mua 1 ổ bánh mì để “bồi dưỡng”, cho nên dân chúng xếp hàng rất dài để “ddược”...mua bánh mì.

*

Viết Cho Ai"

Gửi những người cầm viết tỵ nạn thiếu lương tâm!

Ở đây không ai kiểm duyệt
Sao ngươi ngòi bút uốn cong"
Văn, thơ tự mình đào huyệt
Đem chôn theo một sắc hồng

Ngươi đi hôm qua vượt chết
Vì gì ngươi có nhớ không"
Nỗi đau Quê Nhà chưa hết
Sao ngươi suy nghĩ cạn nông"

Ý Nga

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

NÀNG THƠ

Nàng thơ, nàng tiên hững hờ
Những kẻ lượn lờ
Nàng khinh miệt
Chỉ bùng cháy trước tình yêu mãnh liệt
Bất chấp muôn ngàn hủy diệt
Tận cùng tha thiết yêu thơ!

(1979)


NHÀ VĂN

Nhà văn nhà báo
Nhà giáo nhà thơ
Nhà thờ nhà chùa
Đều sợ đều thua
Nhà tù- nhà Vua!
Chớ đùa với Đảng!

(1980)


CON THÀNH THI NHÂN

Con thành thi nhân cũng chính là nhờ
Công sức mẹ thầy nuôi cho ăn học
Gia cảnh bần hàn lo toan chăm sóc
Con chỉ nằm đọc sách luyện vần thơ
Không mảy may báo hiếu được một ngày
Thực có tội với mẹ thầy biết mấy!
Song lòng già rất thương, đâu nghĩ ngợi
Chỉ mong con nên sự nghiệp, nên người
Trước lúc qua đời, thầy mẹ còn lo
May quần áo để tù về con sẵn có
Tình thầy mẹ mênh mông như thế đó
Thế gian này không có thứ đem so!

(1980)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.