Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Loan Của Tôi

21/01/200700:00:00(Xem: 3191)

Loan của tôi

Bạn còn nhớ mấy đứa ngồi chung bàn những năm Trung Học hôn"

Đọc những bài thơ "áo trắng" của thi sĩ Phạm Sĩ Trung làm lòng mình thiệt là nhớ. Cứ muốn lẩn quẩn trong vòng tường của trường trung học.

NGÀY XƯA ÁO TRẮNG

Ngày xưa áo trắng
Sân trường thân thương
Tình yêu trong trắng
Một trời tơ vương

Ngày xưa áo trắng
Tóc thề xõa vai
Tung bay tà áo
Quyện nỗi đắm say

Ngày xưa áo trắng
Hò hẹn đón đưa
Trời mưa hay nắng
Hai buổi đón đưa

Ngày xưa áo trắng
Trao nhau bài thơ
Tình bao năm tháng
Ươm đầy mộng mơ

Ngày xưa áo trắng
Tình đã trao nhau
Cùng nhau thề thốt
Dưới ánh trăng sao

Giờ đây áo trắng
Người đã sang ngang
Đường xưa hoang vắng
Không gian ngỡ ngàng

Phạm Sĩ Trung

Tuổi 15 16, nhiều bức rức khó an, nhiều xúc động kềm chế, nhiều tưởng tượng mơ màng… ướt át…
Ôiii… tuổi mười lăm mười sáu…
Tuổi dể hư.
Người xưa dạy nào có sai. Nam nử thọ thọ bất thân là phải.
Nếu nam nử không thọ thọ bất thân thì… như nhỏ Phụng đó.
Tội nghiệp con nhỏ không có gì là mơ mộng. Từ nhỏ tới lớn là con một, được nuông chìu như cục dzàng, chỉ biết đi học, về , đi vòng vòng hàng xóm chơi. Đứa bạn thơ ấu trở thành chồng một cách ngang xương mà nó cho biết là nó chẵng biết yêu thương là gì. Bởi một phút bồng bột mà bước vô vòng, chưa thành nhân đã thành thân, chưa biết làm vợ nâng khăn sửa túi đã làm mẹ rồi bổn phận nặng nề triền miên với đám con… Còn quá trẻ, Phụng là người mẹ con nít thơ ngây. Nó thường hay réo la con nó, kêu con nó là bà cố nội!
Có lần Cảnh hỏi:
- Ê. Mầy có dành ăn với con mầy hông"
- Dô diên! Hết chuyện hỏi sao cứ tìm chuyện ăn uống ra mà hỏi mậy"
Nói rồi tự dưng nó buồn buồn than:
- Tụi bây còn ở không sướng quá. Nhiều khi cực thấy mẹ tao muốn tự vận cho rồi.
Cảnh cười:
- Ừ. Tự vận đi. Chun vô mùng tự vận. Rồi năm tới lòi ra một “bà cố nội” nữa.
Cả đám cùng hà hà hà. Nhỏ Phụng cũng hì hì hì. Hết buồn.
Phụng là vậy đó. Khóc cười khơi khơi.
Loan thì thầm “vừa khóc vừa cười ăn mười cục ...”
Tui tiếp “vừa khóc vừa than thêm ba cục nữa”…
Đám tụi tui tuy đã lớn nhưng còn trẻ con. Bận áo dài vẫn chạy cà tưng cà tưng…nhiều bữa nóng nực quá làm biếng xỏ thêm cái xú chiêng, chắc lúc đó mấy đứa con trai đang kích bên kia lầu dòm ngó khoái con mắt đã đời"""
Có lần trứoc khi Phụng có chồng, cả đám tụ lại nhà nó chơi.
Vạt áo dài cột lên, chơi năm mừoi. Nhà nó nhỏ xíu, đám đi trốn lẩn quẩn, cứ đút đầu vô tủ chổng mông ra ngòai. Vậy mà vui thôi hết biết.

Bốn đứa ngồi chung bàn liên tiếp mấy năm. Tui ngồi đầu bàn tới Loan tới Cảnh. Nhỏ Phụng cái lưng dài sọc ngồi dựa vách tường.
Bữa đó hổng biết nó giận gì nhỏ Cảnh hổng biết, nó xây lưng ra ngoài, mắt hướng vô vách.
Cả buổi trời hỏi hổng thèm trả lời. Nó giận Cảnh , giận lây tui với Loan luôn.
Coi có vô duyên hông"
Gần tới giờ ra về, nhỏ Cảnh nói trổng:
- Ừa. Con quỉ nào bày đặt giận hờn, chút nữa chuông reng cấm ra đường nầy. Đào vách chun ra nhe.
Phụng bật cười cái khì.
Hết giận.

Thân nhau qúa, tụi tui hổng xài tên gì hết, cứ con quỉ cái, con quỉ vương, con quỉ sống… và thời đó, cả bốn đứa cùng mang một thứ. Thứ Tám.
Bỏ đi Tám. Thôi nhe Tám. Đừng nói nữa Tám…. Chán mầy quá Tám ơi...
Về sau tụi nó đặt tui biệt hiệu là Tám“ không không biết” (thay vì người ta là điệp viên “O O 7” vì nhiều lúc mơ màng thả hồn theo chân… Thầy! chớ có nghe tụi nó hỏi chuyện gì, tui trả lời đại, “tao khổng biết à!”
Nhớ tới Phụng là nhớ luôn cái áo dài màu vàng bằng hàng ni lông kim tuyến.
Hàng nầy vừa mỏng vừa cứng cứng mình. Mỏng quá nó bận thêm cái áo lá màu trắng bên trong có thêu đục lổ cổ hình trái tim coi “quê chết cha” (nói theo kiểu nhỏ Cảnh) vậy mà đó là cái áo Phụng khoái nhứt. Khoái mới bận hoài. Đã vậy còn chướng thêm đôi bông vàng y vàng khè tòn teng nữa mới là quê cùng mình!
Từ ngày Phụng bỏ học, bốn đứa còn ba, nhỏ Cảnh động viên một nhỏ khác nhập vô bọn, tên Tím, từ ba lại trở thành bốn như củ.
Thế nhưng, tui với nhỏ Loan kéo thêm một đứa bạn bất ngờ, thành năm con quỷ...
Ngủ quỷ.
Nhỏ Lê.Thị.H.
Chẵng vầy nè.
Sau ngày hai đứa tui kích thầy Th trong phòng giáo sư uống trà đặng đưa thầy đọc bài thơ thất tình, vài bữa sau được thầy đưa cho cái điạ chỉ mời tới nhà thầy chơi, hai đứa hẹn nhau đi tới nơi về tới chốn đàng hoàng.
Sáng bữa đó, Loan đạp xe tới rủ tui đi. Sợ nó mệt tui cũng xách xe ra hai đứa đạp song song với nhau, vừa đạp vừa nói chuyện. Có khi hai đứa vịn vai với nhau đạp hàng hai như vậy đó, hổng sợ xe hơi dích chút xíu nào hết á.


Các bạn còn nhớ kiểu chạy xe đạp làng chàng bất kể hiểm nguy đó hôn"

Địa chỉ Thầy cho ở trong một con hẻm. Hẻm rộng nhà cửa vô số bề bộn tiếng động léo nhéo ồn ào. Vòng vo ngang dọc xéo qua xẹt lại một hơi, mồ hôi hột đổ ra, hỏi thăm mấy đứa con nít, kiếm ra nhà thầy.
Đó là một cái nhà ngói vách tường coi khang trang lắm.
Xuống xe, dựng trước hàng ba rồi hai đứa rụt rè tới đứng trước cửa.
Hồi đi xăng xái hăng hái lắm tới chừng đứng ngay trứơc cửa rồi là như giờ tử thần sắp điểm.
Bụng thót thót!
Hơi thở đứt khúc…
Trái tim đập loạn xà ngầu…
Nghe như tiếng trống gọi hồn ai…
Nhà cửa mở, chưa kịp lên tiếng, đã có một cô nhỏ chạy ra. (bộ đợi sẵn hay sao ta")
Cô nhỏ cười tươi lắm. Nhìn phớt qua là biết liền. Nhỏ nầy chắc chắn là… em của thầy.
Nó giống thầy như đúc.
Cũng đôi mắt to đen, lông mi dài, chân mày rậm, miệng cười hàm răng trắng bóng hơi hơi hô hô có duyên vô cùng.
Cô nàng hoạt bác hỏi liền lăng xăng lanh lợi:
- Phải chị Loan và chị Xuân không" À à, em đóan ra ngay. Anh TH em có dặn em đón tiếp hai chị, mời hai chị vào.
Được đón tiếp niềm nở hai đứa đở ngượng tuy có hơi… bất mản. Tại sao thầy không tiếp tụi tui mà giao cho cô em" Rồi trong bụng lại… chaaa…. hổng biết thẩy có… có… có học cho nhỏ nầy vụ… bài thơ….
Nghỉ tới đó mặt mủi nóng lên, chắc là đỏ lắm.
Trong bụng hơi hơi quê, hai cục quê ngồi xuống ghế.
Cô nhỏ tự giới thiệu em là H. em anh TH. Anh em sắp tới rồi hai chị ạ.
Nói xong nó chạy vô trong. Loan ngó tui. Tui ngó Loan. Tuy hổng đứa nào nói ra chớ cùng chung ý nghỉ. Sao kỳ vầy nè"
Nhỏ H. khệ nệ bưng một cái mâm ra.
Trên mâm là hai tách trà nóng. Một dĩa xôi … (nhìn kỷ) xôi đậu phộng. Một dĩa mè rang vàng đâm nhuyễn. Hai cái chén, hai đôi đủa.
H. mời:
- Mời hai chị xơi đĩa xôi mợ vừa thổi xong.
Có lẽ để cho hai đứa tui khỏi ngượng ngùng nó nói thêm
- Mợ đi bán hàng ngoài chợ Bàn Cờ đến tối mới về. Hai chị ăn đi anh TH. em cũng sắp tới rồi.
Ngượng ngùng nhưng hổng lẽ từ chối" Xôi, mè, thơm qúa mạng!
Hai đứa đành dích xôi ăn.
Ngừoi Bắc nấu xôi là hết xảy. Hột nếp khô ráo, trắng tinh trộn lẩn với những hột đậu phộng bùi bùi có vị ngọt chấm với muối mè rang đâm nhuyễn thiệt là nhuyễn, vừa ngọt ngọt vừa mẳn mẳn…
H. vừa dòm hai đứa nuốt xôi vừa kể.
Nó học lớp đệ lục, nhỏ hơn tụi tui hai tuổi. Thầy TH. là anh một cha khác mẹ. Thầy hay tới lui chỉ bảo H. và mấy đứa em.
Tụi tui ngồi nghe mê mẩn. Chuyện gì có liên quan tới người... yêu dấu là cảm tưởng như có liên quan tới bản thân!
Vậy là thầy di cư từ 54. Thầy chưa tới ba mưoi.
Đang nghe cái miệng tía lia của H. thì, thầy từ ngoài lù lù bước vô nhà.
Hết hồn hai đứa đứng dậy chào thầy.
Sáng đó thầy ăn bận rất bình thừong, áo thun quần tây chớ hông phải áo sơ mí trắng như lúc đi dạy. Thầy trang điểm thêm cặp kiếng đen.
Bước vô thầy hỏi:
- Sao, các chị nghe con bé H. đấu láo đến đâu rồi" Nầy đừng nói xấu anh đấy nhé, H.
Vô nhà ngồi nói chuyện cả buổi mà cũng vẫn mang kiếng đen!
Thầy hỏI H. vài ba câu gì đó…
Hỏi hai đứa tui vài ba câu gì đó…
… rồi thầy nói cần đi có chút việc gì đó, hai cô cứ ở đây chơi với em H. nhé.
Rồi thầy thủng thỉnh đi ra.
Đây đâu phải nhà thầy. Nhà là nhà của gia đình Ba thầy, còn thầy ở chỗ khác.

Giống như thầy vừa mới khệnh lên đầu tui một cái. Tui bớt ngu ra.
Còn Loan, nó còn ...ngu! ngu "từ dạo ấy ngu đi" cho nên ngu dài lâu.
Nó chưa hiểu"
Tui hiểu.
Hiểu ý Thầy.
Có lẽ Thầy đã cảm động tấm chân tình si dại của hai đứa học trò nên thầy nâng hai đứa lên một bực.
Từ học trò Thầy cho hai đứa ngang hàng với ... em Thầy.
Tình Thầy trò đổi qua tình anh em.
Một cách từ chối tình yêu rất là khéo léo mà không tàn nhẫn.
Có lẻ thầy hy vọng, tình yêu của hai đứa chỉ là tình yêu thần tượng do mình đưa lên mà thôi.
Tuổi trẻ mau quên, thời gian sau sẽ quên thầy.
Điều đó có phần đúng với tui.
Yêu vẫn yêu quên không quên.
Về sau tuy vẫn còn rất thương thầy nhưng tự nhiên mắc cở rồi, tui hết làm thơ!
Thầy đâu ngờ. Nhỏ Loan liên lạc thường xuyên với nhỏ H. Nó yêu Thầy.
Tui cũng yêu thầy nhưng tui đi tới.
Còn nó, nó đứng lại.
Cho tới... lâu lắm.

Năm 1974 gặp lại nó, tui đã hai con, Loan còn độc thân, còn nhắc Thầy!
Cho tui biết thầy cưới “con nhỏ đệ nhị đệ nhứt Gia Long gì đó” """

Không biết sau cuộc đổi đời 75, nó ra sao"
Loan ơi tao nhớ mầy quá Loan ơi...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.