Hôm nay,  

Lai Rai Đỡ Buồn...

06/01/200700:00:00(Xem: 11086)

Lai Rai Đỡ Buồn...

(Tổng hợp và trích dẫn các ý kiến từ các cuộc trả lời các thành viên trên diễn đàn paltalk -(Thảo luận về tình hình đất nước), và anh Hoàng Tiến Định (Mỹ)

- Nam Phong: Thưa chị Trần Khải Thanh Thuỷ, theo chị, đứng trước hiện trạng nước nhà như hiện tại, nhiệm vụ của thanh niên bây giờ là phải làm gì"

- TKTT: Theo suy nghĩ chủ quan của tôi- dưới góc độ của một người viết, thì nhiệm vụ hàng đầu của Thanh niên bây giờ là mỗi ngày phải lên giây đồng hồ sinh học của mình, cho đúng với vòng quay thời đại. Vì thời đại bây giờ là thời đại của hội nhập toàn cầu, là tự do dân chủ đâu phải của thời mông muội xa xưa mà tất cả cứ răm rắp tuân theo lệnh đảng, tuân theo một cái xác sắp thối rữa mà nhân loại đã chôn từ thập kỷ 90, khi toàn bộ hệ thống đông âu sụp đổ.

Từ lời kêu gọi của Mác: "Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại", đến: "Vô sản toàn thế giới buông nhau ra", nghĩa là những cái xác đã thối rữa rồi, thể chế chính trị đã quá lỗi thời lạc hậu, nên buộc phải buông ra không còn cách nào khác, riêng Việt Nam không chịu chôn theo các nước khác trong hệ thống Đông Âu mà lại dựng cái xác đã thối rữa lên rồi tẩm hương hoa, gia vị vào bắt người dân không những phải ngửi, còn phải ca ngợi mùi thơm giả tạo của mình, rất lố bịch. Lãnh đạo lố bịch thì đương nhiên đa phần con dân cũng lố bịch theo, ai cũng coi việc bốc thơm đảng, bốc thơm lãnh đạo, đặc biệt là bốc thơm Hồ Chí Minh, Ba Duẩn, Trường Chinh... là con đường tiến thân, là nhiệm vụ hàng đầu, vừa tăng lương, tăng thưởng vừa không bị làm phiền, trong khi những người thức tỉnh lại coi việc quẳng xác chết là chuyện đương nhiên.

Song dưới con mắt đảng, chuyện đương nhiên lại thành phản động, và đảng giở đủ trò lố bịch ra để đàn áp những con người ngay thẳng, kêu gọi cả cộng đồng gồm rất nhiều, những kẻ lố bịch ăn theo nói leo để đánh họ, bêu xấu họ v.v và v.v nghĩa là kẻ buôn bạc giả, đạo đức giả lại đánh những người tiêu bạc thật, đạo đức thật.

- Hoài Vọng cố hương: Theo chị người Việt Nam có quan tâm gì đến tự do dân chủ không" số người quan tâm hiện tại khoảng bao nhiêu"

- TKTT: Theo suy xét cá nhân của tôi thì đa phần người Việt Nam đặc biệt là miền Bắc chả quan tâm gì đến tự do dân chủ cả, cái mà họ lo lắng là: "Lo giá lương tiền trong rổ chợ, lo trăm thứ của cuộc đời dây nhợ" Nghĩa lo trăm thứ bà rằn từ ăn, mặc ở, sinh hoạt trong cuộc sống, lo những cái thực tế trong tầm tay họ chứ các gía trị tinh thần khác họ hơi đâu mà lo cho chóng già. Họ bảo mơ hão làm gì, mơ hão là hao mỡ mà...

Cũng có thể họ sẽ quan tâm tới tự do nếu giá của tự do rẻ, có thể bỏ tiền ra mua như mua mọi thứ đồ ăn thức uống ngoài chợ được, họ cũng sẽ cố mua cho bằng được. Tiếc là giá của tự do qúa đắt, đổi bằng cả mạng sống của mình, sự xáo trộn trong gia đình mình nên họ chẳng dại gì quan tâm đến tự do hoặc dấn thân vào con đường tự do dân chủ cho đất nước cả. Với họ, cứ được độc lập - để tự lo mọi thứ là hạnh phúc lắm rồi, hạnh phúc với họ chính là sự thoả mãn tư duy, chứ hạnh phúc là đấu tranh, đấu tranh là tránh đâu chắc họ phải sợ chết khiếp

- Công Lý: Thưa chị, sự khác biệt trong quan niệm của chị so với đám đông người Việt tại quốc nội là gì"

- TKTT: Về căn bản tôi cũng chẳng phải mình đồng da sắt gì, nhưng cái tôi khác họ có lẽ là cấu trúc cơ thể họ do đảng nặn tạo, thịt với da tim óc dính liền, như thơ Tố Hưũ tả. Còn tôi, thịt với da tim, óc tách rời. Có như thế, tôi mới tư duy theo kiểu của tôi, chứ không phải theo kiểu của đảng, vì một thứ quái thai thời đại, tim, óc dính liền như thế thì phải có những bác sĩ đại tài mới giải phẫu giúp họ thành người bình thường, có những suy nghĩ bình thường được, còn không họ cứ u mê lầm lạc, mãi mãi chẳng ra được hố sâu, vực thẳm của đói nghèo, lạc hậu.

Hơn nữa tôi còn khác họ ở chỗ tôi mang nghiệp văn trên người. Mà đã mang lấy nghiệp vào thân, cũng đừng trách lẫn trời gần đất xa. Tôi hơn nhiều người ở chỗ vẫn còn biết xấu hổ khi lãnh đạo cởi truồng về nhân cách, như sách xưa từng viết: "Thằng dại cởi truồng, thằng khôn xấu mặt". Với người dân thì tặc lưỡi: "Ôi hơi đâu mà quan tâm tới chính trị, chính em, các ông ấy có đủ quyền hành dù cởi truồng hay không thì ai dám nói" Chả phải ngày xưa có ông vua cởi truồng ra đường hay sao" Ai cũng biết mà tất cả đều sợ vua, sợ các quần thần trong triều đình nên có ai dám nói đâu, chỉ một đứa trẻ chưa biết sợ là gì mới thốt lên đầy thích thú: -Ôi nhà vua cởi truồng kìa.

- Người tù số 200: Theo chị làm thế nào để giúp người dân đi theo con đường tự do dân chủ, đứng lên lật đổ đảng"

- TKTT: Theo tôi đa phần dân Việt Nam còn i, tờ về dân chủ, họ không biết chữ, sao bắt họ đọc sách thánh hiền được" Ví dụ với người yêu văn chương chữ nghĩa, đọc truyện Kiều rất thú vị, chỉ cần rẽ vần điệu ngôn từ ra là thấy rõ sự sống nấp ở đằng sau đó. Sau lưng Kiều đang e lệ núp vào hoa, là một Thuý Vân khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang, sau lưng Vân là em trai, là bố đẻ, là thằng bán tơ làm tan nát gia đình họ Vương. Cả một xã hội thu nhỏ trong cuốn truyện Kiều của bậc đại thi hào này, nhưng với người không biết chữ thì họ tặc lưỡi: Hay quái gì mà xem, chữ nghĩa có đổ vào nồi nhai thay cơm được không, chỉ tổ mất thời giờ v.v

Cuốn sách về dân chủ cũng vậy, với người hiểu biết, tinh thông về ngôn ngữ, về thời cuộc, họ biết rõ con đường mà các nhà dân chủ đang đi, mục đích của các nhà dân chủ đang tiến tới là một Việt Nam hoà bình, bình đẳng, văn minh, giàu mạnh thực sự chứ không phải chỉ là băng nhãn khẩu hiệu như lãnh đạo cộng sản rêu rao trên hệ thống loa truyền thanh...muốn thế phải lột trần bộ mặt đạo đức giả của các lãnh đạo đảng ra, phải cùng nhau nối vòng tay lớn với hệ thống truyền thông của hải ngoại, với cộng đồng người Việt ở nước ngoài để không những được giúp đỡ cả về vật chất để tránh bị cộng sản bao vây kinh tế, đồng thời cả về phương pháp, vì thông tin trong nước bao giờ cũng lạc hậu hơn thông tin ở nước ngoài từ 6 tháng đến...10 năm, điều quan trọng nhất là các bài học kinh nghiệm mà một số nước đã thành công trong công cuộc vận động dân chủ như Ba lan, Ru Ma Ni v.v

- Hoàng Tiến Định (Mỹ): Thưa chị, các nhà văn đánh giá về chị như thế nào" chị có ý định sẽ thành lập một hội nhà văn gồm những người tự do như chị không"

- TKTT (Cười): Họ vẫn bảo tôi quẫn trí, đường thẳng không đi, đâm quàng bụi rậm, cái thực tế cụ thể trước mắt không bám vào, lại lao vào cái trìu tượng, ảo ảnh, không có thực. Cụ thể họ bảo tôi là một thi sĩ đi lạc vào xứ tuyết, nhưng cứ khăng khăng bảo nhất định mình sẽ tìm ra lửa. Bảo tôi là kẻ cố tình kéo thuyền tình trên lưu vực sông Ngân, trong khi thuyền tình ở mặt đất còn không kéo được, 5 lần 7 lượt phải nhờ anh em bạn bè kéo hộ mà lần nào cũng buộc vào bến lở, thế mà còn đòi kéo trên mặt trăng, làm Ngưu Lang, Chức Nữ" Thậm chí họ còn bảo tôi không phải là nhà địa chất sao đòi săn tìm kim khí lạ. Bảo tôi mặt rỗ lưng gù song cứ muốn bắt bồ với tuyệt sắc giai nhân v.v và v.v Nghĩa là chẳng khác gì Đônkhiôtê đánh cối xay gió cả. Vì vậy để có thể lập được hội nhà văn tự do vào thời điểm này khó lắm, có lẽ mới chỉ có chị Dương Thu Hương, Nguyễn Huy Thiệp, tôi và anh Nguyễn Xuân Nghĩa ở Hải Phòng, có thể thêm chị Dư thị Hoàn, Nguyễn Ngọc Tư thôi, dù sao tôi cũng sẽ lưu tâm tới vấn đề này, sẽ ra mắt hội nhà văn tự do (nếu có thể).

- Hoàng Tiến Định: Còn chị đánh giá thế nào về họ, những Nhà văn Việt Nam"

- TKTT: Giữa tôi và họ khác nhau về chất, tuy cùng là thi nhân, khoác áo nhà thơ, nhà văn nhưng họ chẳng dại gì làm hiệp sĩ xách gươm lên ngựa, dù trong cuộc sống họ thừa biết có qúa nhiều bất công cũng như tội ác trùng trùng. Vì vậy thay vì đánh cối xay gió là đảng cộng sản ù lì, như tôi thì họ làm lành với cối xay gió, ngủ yên lành trong vòng quay của cối xay gió.

- Hoàng Tiến Định: Chị có thể nói rõ hơn không thưa chị Thủy"

- TKTT: Vâng, sống trong lòng đảng bao nhiêu năm, tôi biết rất rõ cối xay gió, tức đảng cộng sản xay gió thì ít mà xay tiền của người dân, xay dân thì nhiều, không những làm ô những môi trường, ô nhiễm cả những làn không khí mát lành thổi từ biển về còn lộ bộ mặt độc ác, sát nhân của đảng nữa. Riêng họ - 400 hội viên hội nhà văn Hà Nội, cả vài nghìn hội nhà văn Việt Nam và hội văn học nghệ thuật của 63 tỉnh thành còn lại trong cả nước thì họ vẫn "mũ ni che tai", coi như cối xay của đảng chỉ xay gió mà không biết xay người, mà nếu có biết họ cũng đổ lỗi cho người bị đảng xay, đảng nghiền là do lỗi của người đó đi chệch đường lối nghị quyết của đảng chứ không phải lỗi do đảng độc tài, vì thế mà họ thì thúc thủ, còn tôi thì tấn công, họ trùm chăn ngủ, còn tôi bắt rận đảng trong chính tấm chăn cáu bẩn mà đảng cộng sản dệt cho dân tộc Việt Nam

- Áo bạc màu: Hiện tại cả nước có 3,2 triệu đảng viên mà áp đặt lối sống cho 85 triệu người, chị thấy có kỳ quặc không"

- TKTT: Không thể lấy số đông để đàn áp số ít được. Chân lý không thuộc về kẻ mạnh, về đám đông, cụ thể hàng triệu nông dân Việt Nam không thể cải tiến khoa học kỹ thuật được, nhưng chỉ cần một nhà bác học Lương Đình Của, Việt Nam đã có bao nhiêu giống mới lạ.

Hàng trăm học sinh lớp 7 không giải nổi một bài toán tích phân, nhưng một sinh viên đại học giải cả trăm bài toán tích phân ngon lành. Điều quan trọng là chất chứ không phải là lượng. Nếu 3 triệu 2 đảng viên thực sự là những người con ưu tú của dân tộc Việt Nam, dệt nên tấm chăn lịch sử cho dân tộc mình vừa đẹp, vừa ấm thì không sao cả, nhân dân sẽ biết ơn họ. Khốn nỗi, họ vừa dốt nát, ngu đần lại tham lam, bẩn tưởi nên vừa bớt vải bớt sợi, vừa dệt lỗi, dệt ẩu, khiến tấm chăn vừa mỏng, vừa hẹp, vừa xộc xệch, 76 năm trời không một lần giặt giũ, phơi phóng nên đầy những rệp là rệp

- Phan Nam: Chị nghĩ gì về con đường chị lựa chọn, sao không viết văn làm báo như những người bình thường lại đi vào con đường dân chủ" Chị có tin tưởng cộng đồng Hải ngoại không"

- TKTT: Ngoài nhà văn ra tôi chẳng là nhà gì đâu, tôi viết vì có sự thúc bách từ nội tâm, do lương tâm mách bảo, rất may tôi được sự hậu thuẫn của bà con hải ngoại nên đảng đã vô cùng sai lầm khi đánh tôi. Lẽ ra đảng lặng thinh thì tôi làm sao xây nổi "kim tự tháp" cho mình, vì tôi có phải thiên tài đâu" Phép màu nhiệm đã xảy ra khi Đảng cố tình dùng mọi thủ đoạn đê hèn của mình để dồn một người cầm bút như tôi tới ngõ cụt của sự sống: Không Internet, không điện thoại (Cả bàn và di động), không computer, không máy ghi âm, không máy ảnh, ổ USB, đĩa CD, đĩa mềm.v.v. Tất cả đều bị Đảng cướp trắng.

Trong lúc tôi co ro vì đói, lạnh, thân thể bầm dập, tơi tả vì bị hành hung hết lần này, lần khác, nhà cửa trống hốc trống hoác, phải chịu nỗi buồn sa mạc, quanh năm chỉ có gió lùa thì bà con chìa những bàn tay nhân ái về phía tôi, nhường cơm xẻ áo và cả thuốc cho tôi, gửi tiền về để tôi sắm lại giường chiếu mới, còn xây cả "kim tự tháp" cho tôi ở. Đó chính là sự bảo vệ âm thầm của bao cá nhân riêng lẻ, sự ra đời công khai của các hội bảo vệ, của văn bút quốc tế, của uỷ ban nhân quyền thế giới v.v... làm đảng ngửa cổ đứng nhìn mà trơ mắt ếch, vì đảng thừa biết nếu chỉ trông vào sức mình, tôi may lắm chỉ xây được ngôi nhà cấp 4, làm sao xây nổi kim tự tháp cho mình"

Bây giờ đánh sập một kim tự tháp đâu có dễ" Thế là bao nhiêu nỗi buồn nỗi đau, nỗi tê tái trên sa mạc, dồn hết về Ba Đình- trụ sở đảng, còn tôi và các nhà dân chủ chẳng hề hấn gì, có xước chút da, rách chút thịt, lòi tí gân, sần đầu gối lại được bà con hải ngoại kịp thời băng bó cho ngay. Điều này chính viện sĩ Nguyễn Thanh Giang cũng phải thừa nhận khi tâm sự với tôi: "Nếu không có cộng đồng hải ngoại thì chú cháu mình bị cộng sản bóp nát. Chú Nguyễn Thanh Giang không chỉ ngồi tù 6 tháng, chị Dương Thu Hương đã thành tương ớt trong lọ, còn tôi cũng ngồi sau song sắt nhà tù, "ngậm một khối căm hờn trong cũi sắt" rồi.

- Nam Phong: Trước khi kết thúc cuộc trao đổi này chị có điều gì nhắn gửi với cộng đồng Hải Ngoại không thưa chị"

- TKTT: Dạ, điều nhắn gửi cũng là tâm niệm của tôi, là tôi rất tin tưởng vào đồng bào mình ở Hải Ngoại. Dù thế nào tôi vẫn nghĩ trong cái rủi có cái may. Vì hoạ cộng sản mà đồng bào phải ra đi, để lại sau lưng mình bao nhiêu nước mắt và ký ức nặng nề...nhưng bây giờ lại là sự may mắn lớn cho dân tộc Việt Nam. Sau khi dân chủ mở ra, chính họ sẽ quay về xắn tay góp của mà xây dựng lại quê hương đất nước, vực lại nền kinh tế đã bị đảng làm cho tơi tả, cạn kiệt, xoá bỏ hố ngăn cách giàu, nghèo, vực lại đạo lý truyền thống đã bị đảng làm cho lung lay tận gốc rễ, để cho sự thật được xác lập ở đời, quê hương trở lại cảnh thanh bình no ấm, không còn cảnh người bóc lột người, cá lớn nuốt cá bé, thằng dốt trị thằng gỉoi, người gìa ngửa bàn tay xin ăn, trẻ em lang thang cơ nhỡ, bán báo đánh giày đầy mặt đường, mặt phố...như hiện tại.

- Nam Phong: Dạ, thời gian đã dài, Nam Phong xin thay mặt mọi người trong diễn đàn cám ơn chị...

Hang đá 17-12-2006

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.