Hôm nay,  

Tham Quan Titanic: Không Còn Là Giấc Mơ Xa Vời!

09/05/202500:00:00(Xem: 1175)

titanic
Khoảnh khắc tàu RMS Titanic rời cảng Southampton vào ngày 10 tháng 4 năm 1912 – lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng. Bi kịch xảy ra 4 ngày sau đó, từ nửa đêm Chủ Nhật, 14 tháng 4 năm 1912, cho đến rạng sáng Thứ Hai, 15 tháng 4 năm 1912. (Nguồn: Wikimedia Commons. Tác giả: Francis Godolphin Osbourne Stuart. Ảnh thuộc phạm vi công cộng.)
  
Hãy tưởng tượng quý vị đang đứng ngay cạnh xác tàu Titanic huyền thoại, chậm rãi dạo quanh một vòng và chiêm ngưỡng kích thước đồ sộ của con tàu. Quý vị có thể ghé vào phòng chứa lò hơi (boiler rooms), ngắm nghía các bảng điều khiển, thậm chí nhìn thấy số ID 401 của tàu được khắc trên cánh chân vịt. Những dải nhũ xốp gỉ sét (rusticles) lặng lẽ bám quanh thân tàu. Rải rác trên mặt đất là những mảnh kim loại đã biến dạng và đồ đạc cá nhân của những nạn nhân xấu số trong thảm kịch năm xưa.
 
Đó chính xác là những gì Parks Stephenson, một cựu sĩ quan hải quân và nhà sử học về Titanic, đã trải nghiệm vào năm ngoái. Thế nhưng, Stephenson không hề lặn xuống độ sâu 3,800 mét dưới đáy Bắc Đại Tây Dương lạnh giá, mà đang ở giữa London. Thật ra, ông đang “tham quan” mô hình song sinh kỹ thuật số của Titanic: có kích thước tương đương với xác tàu thật, được tạo ra nhờ bước tiến vượt bậc trong công nghệ chụp, quét và lập bản đồ 3D từ xa.
 
Mô hình kỹ thuật số này chi tiết đến mức, khi được dựng thành clip và chiếu lên với kích thước thật trong một nhà kho lớn, các nhà nghiên cứu như Stephenson có thể thực sự “dạo quanh” con tàu, phóng to hay thu nhỏ để xem xét từng chi tiết nhỏ nhất. Chẳng hạn, mô hình cho thấy có một van hơi trong phòng chứa lò hơi còn để mở, có thể là để giữ cho máy phát điện khẩn cấp hoạt động trong những giây phút cuối cùng của con tàu.
 
Bản sao của Titanic nằm trong danh sách những di tích khảo cổ và văn hóa đã được phục dựng mô hình kỹ thuật số trên toàn thế giới. Đây là một bước tiến vượt bậc, vừa giúp bảo tồn những di sản mong manh khỏi sự tàn phá của thời gian và tác động của con người, vừa mang đến phương thức hoàn toàn mới để mọi người có thể khám phá các giá trị lịch sử.
 
Kể từ năm 2005, Stephenson đã từng hai lần lặn trực tiếp xuống xác tàu Titanic. Thế nhưng, trong cả hai chuyến đi đó, ông không thể nhận ra nhiều chi tiết quan trọng. Lý do là bởi vì tầm nhìn từ bên trong tàu lặn rất hạn hẹp. Ông giải thích: “Khi đó chỉ thấy những gì ở ngay trước mắt mình thôi,” tức là chỉ có thể quan sát qua ô cửa kính dày khoảng 15 cm và các camera gắn trên tàu lặn. Stephenson kể lại: “Giống như chúng ta đang ở trong một căn phòng tối, mà chỉ có một chiếc đèn pin không mấy sáng sủa.
 
Trái lại, bản sao kỹ thuật số mang lại cho ông một cái nhìn toàn cảnh, rõ ràng, không bị che khuất, có thể thấy được toàn bộ những khúc quanh ngoằn ngoèo và mọi chi tiết nhỏ nhất của con tàu.
 
Để tạo ra mô hình phi thường này, Magellan, chuyên lập bản đồ đáy biển có trụ sở tại Quần Đảo Channel, đã thực hiện một chiến dịch kéo dài ba tuần vào năm 2022. Toàn bộ nỗ lực được kể lại trong bộ phim tài liệu mới của National Geographic mang tên Titanic: Phục Sinh Trong Thế Giới Số (Titanic: The Digital Resurrection), hiện đang được chiếu trên Disney+.
 
Đây là dự án chụp quét 3D dưới nước lớn nhất từ trước đến nay, với tổng dung lượng dữ liệu lên tới 16 terabyte (tương đương khoảng sáu triệu cuốn sách điện tử). Hai robot điều khiển từ xa, được đặt tên là Romeo và Juliet, đã lặn sâu xuống đáy biển, cần mẫn di chuyển khắp xác tàu, chụp lại hơn 715,000 hình ảnh và thực hiện hàng triệu phép đo bằng công nghệ laser hiện đại.
 
Đối với Stephenson, chất lượng chi tiết chưa từng có của bản quét đang mở ra những hướng nghiên cứu hoàn toàn mới xoay quanh nguyên nhân khiến Titanic bị chìm. Hiện xác tàu nằm dưới đáy biển trong tình trạng gãy làm đôi – phần thân tàu và phần đuôi tàu nằm cách nhau khoảng 2,600 feet (khoảng 793 mét). Phần thân tàu rơi theo phương thẳng đứng và nhìn chung vẫn còn nguyên (các hình ảnh chụp được cho thấy nó nằm gọn gàng, ngay ngắn dưới đáy biển). Trái lại, phần đuôi tàu bị vỡ tung, và cho đến nay vẫn chưa có lời giải thích rõ ràng, hợp lý cho hiện tượng này.
 
Nhưng khi quan sát mô hình kỹ thuật số, Stephenson ngay lập tức hình dung được cảnh phần đuôi tàu bị xoáy tròn trong lúc chìm xuống, rồi vỡ ra thành từng mảnh như vậy. “Chỉ cần nhìn qua một cái,” ông nói, “là mọi chuyện sáng tỏ.
 
Trước đây, để mường tượng toàn bộ xác tàu Titanic, người ta chỉ có thể dựa vào tranh vẽ minh họa hoặc ảnh ghép. Cả hai cách này đều thiếu độ chân thật. Nhưng hiện nay, mô hình 3D do máy tính dựng nên lại thể hiện chính xác đến từng chi tiết. Stephenson tâm sự: “Khi tôi nhìn thấy những hình ảnh bản sao kỹ thuật số của Titanic. Phải nói là: tôi chưa từng thấy một Titanic sống động đến thế. Và đây mới chính là Titanic.
 
Nỗ lực xây dựng các mô hình có độ chính xác cao nhằm phục vụ nghiên cứu hiệu quả hơn thực chất đã bắt đầu từ hơn một trăm năm trước. Nguồn gốc công nghệ có thể đã xuất hiện từ năm 1858, khi kỹ sư người Đức Albrecht Meydenbauer suýt mất mạng trong lúc đo đạc mặt tiền một nhà thờ. Để tránh phải leo trèo nguy hiểm lần nữa, ông đã phát minh ra phương pháp tính toán kích thước của các vật thể, công trình lớn dựa trên hình ảnh chụp được; kỹ thuật này được gọi là “quan trắc ảnh (photogrammetry).
 
Ngày nay, quan trắc ảnh được kết hợp với công nghệ lidar (dùng laser đo khoảng cách) và năng lực vượt trội của máy tính hiện đại, cho phép tạo ra các mô hình tái tạo chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất, từ khuôn mặt các vị tổng thống được chạm khắc trên núi Mount Rushmore đến tuyệt tác điêu khắc “David” của Michelangelo.
 
Tượng David chính là một trong những cổ vật quan trọng đầu tiên được Đại học Stanford mô hình hóa kỹ thuật số vào năm 2000. Dù không đồ sộ như Titanic, nhưng với chiều cao 17 feet (khoảng 5.2 mét), nặng 12,500 pound (khoảng 5.7 tấn), cùng các chi tiết chạm khắc vô cùng tinh xảo, bức tượng là một bài kiểm tra lý tưởng để kiểm tra độ chính xác của công nghệ 3D.
 
Đến năm 2020, nhóm nghiên cứu tại Đại học Florence đã tạo ra một bản sao in 3D chính xác đến mức có thể tái hiện cả nét mặt kiên nghị của David lẫn những khiếm khuyết nhỏ nhất trên bề mặt đá của tượng thật.
 
Người ta chấp nhận vượt ngàn dặm xa xôi để tận mắt chiêm ngưỡng những kiệt tác vĩ đại là vì muốn “cảm nhận dấu ấn rực rỡ của trí tuệ và sáng tạo nhân loại.” Thế nhưng, trớ trêu thay, chính sự hiện diện quá đông đảo của chúng ta lại có thể hủy hoại những di sản có một không hai.
 
Đã có hàng trăm người đến viếng thăm nơi Titanic yên nghỉ, chấp nhận trả những cái giá đắt đỏ, bao gồm cả năm mạng người đã ra đi trên chiếc tàu lặn Titan xấu số năm 2023. Những chuyến tham quan đó đã góp phần gây ra nhiều hư hại đáng kể cho xác tàu Titanic: một cột buồm đã bị gãy, phần mũi tàu bị nhiều vết trầy xước.
 
Ngoài tác động từ du lịch, các địa điểm lịch sử còn đối mặt với nguy cơ hư hại khó lường từ thiên tai, biến đổi khí hậu và chiến tranh. Hiểu rõ điều này, các nỗ lực ứng dụng công nghệ kỹ thuật số để giúp bảo tồn đang được đẩy mạnh. Năm 2019, công ty tài liệu 3D CyArk (với sự hỗ trợ từ Google Arts & Culture) đã kịp thời dựng mô hình Khu Rừng Thiêng Osun-Osogbo ở Nigeria, ngay trước khi các đền thờ cổ với nhiều tượng điêu khắc nơi đây bị cuốn trôi trong một trận lũ lớn.
 
Chance Coughenour, giám đốc chương trình Google Arts & Culture, tin rằng nhờ có mô hình này, việc phục dựng lại khu rừng thiêng là điều khả thi. Nhóm của ông cũng từng chung tay hỗ trợ cho các dự án tương tự để tạo bản sao kỹ thuật số cho một nhà thờ và một địa danh lịch sử ở Ukraine, những nơi hiện đang bị tàn phá bởi chiến tranh.
 
Công nghệ bản sao kỹ thuật số không chỉ dành cho các đồ vật hay công trình đơn lẻ, mà còn có thể tái dựng cả những thành phố – dù còn tồn tại hay đã là phế tích. Allison Emmerson, nhà khảo cổ học tại Đại học Tulane, đang dẫn đầu dự án tạo bản sao kỹ thuật số cho một số phần của thành phố La Mã cổ đại nổi tiếng Pompeii. Sau 16 năm khai quật tại đây, bà coi công nghệ này là “bước tiến lớn nhất của ngành khảo cổ học kể từ khi nhiếp ảnh ra đời.
 
Emmerson giải thích: “Quá trình khai quật của chúng tôi về bản chất là hủy hoại. Chúng tôi chỉ có một cơ hội duy nhất để đào. Không có lần hai. Vì thế, khảo cổ học hiện đại buộc phải tập trung vào việc ghi chép thật kỹ lưỡng và chính xác từng chi tiết, đầy đủ và tỉ mỉ nhất có thể.
 
Chỉ với vài chiếc máy ảnh, nhóm nghiên cứu của bà đã tái dựng thành công một khu nhà nằm ở phía đông nam Pompeii. Mô hình này giúp họ hình dung ra địa điểm khảo cổ trong nhiều trạng thái khác nhau: như khi các bức tường bị dỡ bỏ, mái nhà được phục dựng, hoặc thậm chí tái hiện cảnh quan khu đất trước khi công trình được xây dựng.
 
Khi quay trở lại phòng thí nghiệm, họ vẫn có thể tiếp tục nghiên cứu và thảo luận tại như thể đang ở thực địa. Nhóm nghiên cứu đã phát hiện những chi tiết thú vị về cuộc sống thường nhật và kinh tế của Pompeii, thí dụ như một tòa nhà vừa là quán ăn vừa là xưởng thủ công chuyên đan các loại giỏ, chiếu.
 
Emmerson mong muốn công trình mô phỏng Pompeii của nhóm bà cùng những phát hiện đi kèm sẽ được chia sẻ rộng rãi với công chúng, thay vì trở thành một trong nhiều dự án lớn bị “cất kỹ” trong các kho dữ liệu riêng của các trường đại học hoặc chính phủ. Bà thẳng thắn: “Tôi không muốn mô hình chỉ nằm trên máy tính xách tay của ai đó rồi thôi.
 
Quay trở lại với Titanic, hiện Magellan chưa công bố kế hoạch cung cấp miễn phí mô hình bản sao cho công chúng, dù bộ phim tài liệu đã phần nào cho thấy tiềm năng của công nghệ này. Thực tế, phần lớn nghiên cứu về Titanic trước đây được thực hiện bởi các đoàn thám hiểm tư nhân, và đa số đều “giữ kín các phát hiện của mình.” Đây luôn là mối lo ngại của cả giới nghiên cứu lẫn cộng đồng yêu thích khảo cổ học.
 
Stephenson vẫn trăn trở rằng xác tàu Titanic chưa được xem như một di chỉ khảo cổ đúng nghĩa. Ông nói: “Đây là một trong những địa điểm nổi tiếng nhất thế giới, vậy mà chúng ta còn không có nổi bộ dữ liệu cơ bản cần thiết để ghi nhận tình hình theo thời gian. Nguyên nhân là vì nhiều nhóm thám hiểm không chịu chia sẻ thông tin với nhau.
 
Ông tin rằng bản sao kỹ thuật số chính là cơ hội để nhiều người hơn có thể “gặp gỡ” Titanic mà không gây thêm hư hại, đồng thời thúc đẩy tinh thần hợp tác trong nghiên cứu và bảo tồn di tích lịch sử quý giá này.
 
Dù công nghệ có tiến bộ đến đâu, sức hấp dẫn của việc tận mắt chứng kiến xác tàu Titanic dường như vẫn không thể cưỡng lại đối với những ai đủ điều kiện và đam mê. Năm 2001, một cặp đôi thậm chí đã tổ chức lễ cưới bên trong tàu lặn ngay trên mũi tàu Titanic.
 
Robert Ballard, nhà hải dương học huyền thoại, người cùng Jean-Louis Michel khám phá ra xác tàu vào năm 1985, cho rằng bản sao kỹ thuật số “chắc chắn sẽ không thay thế được việc trực tiếp ngồi trên boong tàu Titanic.” Nhưng ông cũng hy vọng công nghệ hiện đại sẽ giúp bảo tồn Titanic tốt hơn, để các thế hệ mai sau còn có thể chiêm ngưỡng di tích này.

Cung Đô biên dịch
Nguồn: “Visiting the Titanic is suddenly a lot easier than you think” được đăng trên trang Nationalgeographic.com.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có thể khẳng quyết, trong dòng văn học Việt Nam viết bằng chữ quốc ngữ, chắn chắn Song Thao là nhà văn viết Phiếm uyên bác và mạnh mẽ. Ông đi nhiều, đọc nhiều, viết chuyên cần. Chỉ trên mười năm ông đã trình làng 31 tập Phiếm, mỗi tập trên 300 trang. Đề tài của ông đa dạng, bao quát, từ cây kim sợi chỉ đến vũ trụ bao la với lỗ đen, mặt trăng, sao hỏa, phi thuyền…, đến chuyện đời thường, những địa danh ông từng đặt chân đến. Chúng ta sẽ còn được đọc nữa những tập Phiếm sẽ ra trong tương lai.
Những năm trên dưới hai mươi, tôi xem văn chương là một thứ đạo, những cuốn sách, những thi phẩm không khác kinh thánh, các nhà văn, nhà thơ ngang bằng các giáo chủ. Tôi mê văn chương, tôn sùng những người tạo ra nó. Bước vào tuổi trung niên, say mê vẫn còn, nhưng bình tĩnh hơn, chừng mực hơn. Cho đến khi phần lớn đời mình gắn liền với sách vở như nghiệp dĩ, văn chương, ban đầu tôi viết vì nhu cầu nội tâm, muốn tỏ lộ những buồn vui đau đớn hài mãn… qua chữ nghĩa, trước tiên cho mình, thứ đến cho người, với mong muốn xẻ chia.
Tuần này tôi trân trọng giới thiệu Đỗ Kh. Nhà văn Đỗ Kh., hẳn không xa lạ gì với người yêu văn chương tiếng Việt, ở hải ngoại nói riêng, trong nước nó chung. Ba mươi bốn năm trước, Đỗ Kh. (lúc bấy giờ ông còn ký bút hiệu Đỗ Khiêm) là tác giả đầu tiên tôi chọn để trình làng nhà xuất bản Tân Thư do tôi chủ trương. CÂY GẬY LÀM MƯA cũng là tác phẩm đầu tiên tác giả này đến với thế giới văn chương tiếng việt. Ngoài CGLM, Tân Thư còn in của ông một tập truyện nữa, KHÔNG KHÍ THỜI CHƯA CHIẾN. Với bút pháp rất riêng cộng kiến thức và trải nghiệm sâu rộng qua những chuyến đi khắp mọi nơi trên hành tinh này, Đỗ Kh. cho chúng ta những bài viết lý thú.
Mặt trời như chiếc nong đỏ ối sắp chạm mái ngói phủ rêu của dãy phố cổ. Bức tường bên trái loang lổ, tróc lở, chồng chéo những dòng chữ thô tục cạnh các bộ phận sinh dục nam nữ đủ cỡ đủ kiểu vẽ bằng than hoặc mảnh gạch vỡ. Bức tường thấp, có chiếc cổng gỗ đã mất hẳn màu sơn, xiêu vẹo, quanh năm nằm trong vị thế mở ngõ. Chiếc cổng dẫn vào ngôi miếu nhỏ. Bên trong miếu, trên bệ thờ bằng xi măng hai ba bài vị chẳng hiểu viết gì, chẳng biết thờ ai. Trước bài vị, lư hương chỉ toàn chân nhang. Từ lâu không còn ai đến đây hương khói, ngôi miếu đã biến thành giang sơn riêng của dơi, chuột cùng các loại côn trùng. Cạnh ngôi miếu, một tàn cổ thụ rậm lá với những rễ phụ chảy thõng thượt, bò ngoằn ngoèo trên mặt đất.
Mỹ bỏ cấm vận Việt Nam ngày 3 tháng 2 năm 1994, dưới thời Bill Clinton. Khởi từ dấu mốc đó Việt Nam dần dần thân thiện hơn với người anh em “sen đầm đế quốc” này, thời kỳ ngăn sông cách chợ đã được khai thông, nhiều người xuất ngoại thăm thân nhân, du lịch hoặc công tác. Giới văn nghệ sĩ không ngoại lệ. Thuở đó gần như tháng nào tôi cũng đón ít nhất một văn, thi, nhạc, họa… sĩ. Phải chăng tại fake news, một người nhà quê như tôi bỗng biến thành “tay chơi” có số má dưới mắt nhìn các vị cầm cọ, cầm bút trong nước?
Hầu hết mọi người già thường mắc phải chứng quên những chuyện gần, nhưng lại nhớ những chuyện xưa, có khi hàng sáu bảy chục năm trước. May mắn (hay xui xẻo?), tôi có một trí nhớ khá tốt, dù gần hay xa tôi đều không quên. Tuy nhiên tôi lại vướng phải nhược điểm là chỉ nhớ sự việc nhưng lại không nhớ thời điểm. Nhược điểm này theo tôi từ ngày thơ trẻ cho đến hôm nay. Khác hẳn một vài người quen, chả hạn nhà văn Hoàng Khởi Phong, anh có một trí nhớ xuất chúng về những con số. Số điện thoại, số nhà của ai đó, chỉ nhìn hoặc nghe qua một lần là ghim ngay vào não, nhiều năm sau, hỏi, anh trả lời vanh vách. Nhà văn Cung Tích Biền cũng không kém, xuất thân là giáo sư dạy sử, ngoài những chi tiết liên quan đến chuyên môn như tên, đế hiệu các vị vua, ngày lên ngôi, ngày chết, những hành trạng của họ suốt thời gian trị vì, và mọi biến cố lịch sử… trải dài từ thời lập quốc, bốn nghìn năm trước, đến bây giờ. Như Hoàng Khởi Phong, anh nhớ rõ mọi con số, kể cả những chi tiết liên quan.
Hai hôm trước một cô em, cũng cầm bút, đến thăm, nhân tiện đề nghị, nếu sức khỏe không cho phép tôi gõ chữ thì cô ấy sẽ giúp, tôi chỉ cần nói qua băng ghi âm, cô em chép lại rồi giao cho tôi nhuận sắc. Nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc, qua trao đổi riêng, vẫn nhiều lần khuyên tôi nên viết hồi ký. Theo hai người, do một thời chủ trương tạp chí Hợp Lưu, tôi có điều kiện tiếp cận và rành rất nhiều chuyện của giới văn nghệ sĩ cũng như văn học hải ngoại lẫn trong nước, nếu tôi không làm thì rồi mọi sự cố sẽ trôi vào lãng quên, thiệt thòi cho văn học Việt Nam, uổng lắm.
Tuổi già thường sống với dĩ vãng. Nhiều chuyện tưởng đã vĩnh viễn ra khỏi trí nhớ, thế mà bất chợt bỗng hiện về, có khi mồn một từng chi tiết nhỏ, tựa mới xảy ra hôm qua, hôm kia, có khi nhập nhòa hư thực bất phân. Chuyện này không lâu, chỉ 23 mươi năm, trước một năm ngày tôi bị tai biến. Nhớ, vì có một chi tiết, lạc đề, nhưng vui.
Trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, tôi thích nhất nhân vật Hồng Thất Công, bang chủ Cái Bang (kế thừa là Kiều Phong), ông già tính khí trẻ con. Tôi thích vì rất hợp tạng. Nói cách khác, tôi rất sợ những chuyện nghiêm túc. Ở đây bạn đọc sẽ bắt gặp mọi chuyện: chính trị, xã hội, kinh tế, văn chương, thi ca, nghệ thuật…, kể cả những chuyện tầm phào như gái trai, rượu chè hoang đàng nhăng nhít... Nói gọn, mảnh vườn này luôn rộng cửa, bạn đọc hãy cùng tôi rong chơi.
Trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, tôi thích nhất nhân vật Hồng Thất Công, bang chủ Cái Bang (kế thừa là Kiều Phong), ông già tính khí trẻ con. Tôi thích vì rất hợp tạng. Nói cách khác, tôi rất sợ những chuyện nghiêm túc. Ở đây bạn đọc sẽ bắt gặp mọi chuyện: chính trị, xã hội, kinh tế, văn chương, thi ca, nghệ thuật…, kể cả những chuyện tầm phào như gái trai, rượu chè hoang đàng nhăng nhít... Nói gọn, mảnh vườn "Ba Điều Bốn Chuyện" này luôn rộng cửa, bạn đọc hãy cùng tôi rong chơi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.