Hôm nay,  

Chim Nạn

14/06/202400:00:00(Xem: 1979)

chim nan

   Bọ cạp trên quần của ông Michael Farchi.

Ông Michael Farchi, cư ngụ tại Agora Hills, California, đi du lịch Las Vegas vào tháng 12/2023. Ông trú tại khách sạn hạng xịn The Venetian thuộc khu trung tâm Las Vegas Strip. Một buổi sáng, khi thức dậy, ông thấy đau đớn tột độ. Ông tả như sau: “Tôi có cảm giác như ai đó đâm vào vùng kín của mình. Cảm giác như bị một mảnh kiếng hoặc một con dao sắc nhọn cứa trúng. Tôi bước vô nhà vệ sinh thì nhìn thấy một con bọ cạp đang đu bám trên quần lót của mình”. Ông gửi ngay bản tường trình cho khách sạn Venetian Resort Las Vegas, viết như sau: “Tôi bị một con bọ cạp cắn trúng háng và tinh hoàn”. Khách sạn Venetian thuộc loại sang, có dòng nước với những con thuyền gondola xuôi ngược như bên con kênh tại Venise, Ý. Khách sạn cho biết họ ghi nhận sự việc. Ông Farchi thuê luật sư Brian Virag để kiện. Chuyện thằng nhỏ bị tổn thương đã thành chuyện lớn. Tất cả chỉ vì cái con bọ cạp ranh mãnh. Một khách sạn bề thế như vậy tại sao nó có thể chui vào, nhảy tót lên giường và tìm vào chỗ khúc khuỷu mà cắn xé cho thỏa chí tang bồng. Cũng chả trách được nó vì côn trùng và thú vật hầu như đều có cái thú ngoạm vào chỗ không thể ngoạm. Theo một thống kê tại Mỹ thì trong số các bệnh nhân tới điều trị thương tích tại các bệnh viện, có tới 44,9% vết thương nằm vào chỗ nhạy cảm của các ông. Trong số này có tới 86,6% các ông đã phải ôm của quý vào bệnh viện để giải phẫu. Chỉ có 13,4% cần săn sóc bằng thuốc và vật lý trị liệu,. Tôi lấy làm lạ khi vị bác sĩ này cho biết thủ phạm chính của các vụ gây thương tổn vùng chiến lược của quý ông là các “động vật có vú”. Hai trong số động vật có vú gây nhiều “chiến công” nhất là chó (61,2%) và người (26.9%).

Thiệt lạ. Chó thì dễ hiểu, còn thứ động vật có vú đi hai chân là những động vật nào. Người gồm hai loại có vú trong đó có một loại có cũng như không. Chuyện này có từ ngàn xưa tới ngàn nay. Khác với loài chó chỉ đớp vì tức giận hoặc tự vệ, loài người chơi bạo hơn với dao, kéo và lửa và lý do duy nhất là ghen. Ồn ào nhất về vụ ‘sinh vật có vú” loại hai chân gây chuyện là một chuyện xưa, chuyện cô Quờn. Hai vợ chồng cô là dân lục tỉnh, nhà nghèo, bỏ xứ lên Sài Gòn. Ban đầu họ sống trên một chiếc ghe, sau chịu khó làm ăn nên mua được nhà. Ông Sỹ kiếm được việc làm giấy tờ cho một hãng buôn nên gia cảnh trở nên khá giả. Có tí tiền, ông ti toe bồ bịch và lấy vợ hai. Hồi đó chuyện trai năm thê bẩy thiếp không phải là chuyện lớn nên cô Quờn không làm chi ầm ỹ. Cho tới khi ông Sỹ muốn đem vợ hai về ở chung, cô mới quyết liệt phản đối. Ông Sỹ nhất quyết đòi cho được nên đêm hôm đó, khi ông Sỹ đang say giấc điệp, cô tưới dầu hôi lên người ông và quẹt lửa đốt. Ông vùng vẫy, cô cầm dao chém cho tới khi ông gục chết. Khi tòa xử dư luận nổi lên bênh vực cô Quờn nên cô được bản án nhẹ, tội mưu sát, 5 năm cấm cố. Nhưng chỉ sau 2 năm nằm khám, cô đã được ân xá. Luật sư của cô là bà Nguyễn Phước Đại. Chuyện cô Quờn là chuyện nổi vì ông nhạc sĩ Trần văn Trạch đã hát vang cả nước: Đốt hay không đốt / thì cắt phứt đi cho rồi!

Loài sinh vật có vú biết cầm dao cầm kéo này là nỗi hãi hùng nhất của những bậc hào hoa ưa đi ngang về tắt. Đối với họ, cái thứ bị cắt lìa khỏi thân xác là cái thứ đáng bị vứt đi. Và họ vứt đi thiệt. Vứt vô bụi rậm, vứt xuống ao hồ, vứt thật xa cho bõ ghét. Nhưng cái thứ của quý đó là thứ các bác sĩ nam học quý như vàng. Họ có thể nối lại cho vật hoàn cố chủ. Vụ nối nổi đình nổi đám nhất là vụ anh chàng John Wayne Bobbitt lâm nạn. Chuyện xảy ra vào đêm 23/5/1993 tại Chicago. Anh chàng làm nghề pha rượu cho một tiệm rượu trở về nhà say khướt. Cô vợ đã có vấn đề về cuộc sống tình dục giữa vợ chồng từ lâu. Đêm đó chàng say mèm ngủ mê mệt. Nửa đêm cô vợ Lorena trở dậy, xuống bếp lấy con dao lên cắt phăng bộ phận cưng quý của chồng. Sau khi ra tay, nàng lái xe rời khỏi nhà mang theo hiện vật vứt xuống một cánh đồng vào lúc 3 giờ sáng. Trên đường trở về nhà, chẳng biết có phải lương tâm cắn rứt không mà nàng bỗng dừng xe lại, gọi 911. Cảnh sát ò e tới liền và sau một hồi tìm kiếm vất vả mới thấy được phần thân thể khiếm khuyết của anh chàng Bobbitt. Họ vội ngâm vào đá và khẩn cấp chạy về bệnh viện nơi anh Bobbitt được đưa tới điều trị. Hai bác sĩ phải mất tới 9 tiếng rưỡi mới đặt vật mất hoàn cố chủ. Khi ra tòa nàng Lorena khai khi vợ chồng gần gũi, anh không care chi tới nàng mà chỉ biết tự hưng phấn. Anh còn thường xuyên khoe những vụ ngoại tình và bắt vợ phá thai. Cái cục lủng lẳng của anh chồng làm nàng bị thác loạn thần kinh. Nàng thù ghét nên mới có hành động đành đoạn tối hôm đó. Sau 7 giờ nghị án, tòa tuyên bố Lorena hành động trong lúc thác loạn thần kinh nên không có trách nhiệm. Nàng được đưa đi chữa bệnh 45 ngày rồi tự do về nhà. Ít ngày sau họ ly dị. Tháng 9 năm 1994, Bobbitt xuất hiện đóng phim người lớn John Wayne Bobbitt Uncut, tiếp theo là phim Frankenpenis. Ngôn ngữ tiếng Anh giầu có thêm một động từ: to bobbitt. Trong tự điển “to Bobbitt” được định nghĩa: to cut off a man penis. Vui hơn nữa là trong các từ điển của Trung Hoa và Đại Hàn cũng có động từ tương tự.

Sau loài sinh vật có vú tóc dài, loài chó là hung thần của nam giới, nhất là các em nhỏ. Chuyện xảy ra khắp nơi. Trên các trang mạng, chuyện các em bị chó táp con chim nho nhỏ hầu như là chuyện thường ngày, tỉnh nào cũng có. Bộ chó khoái nhậu thịt chim tươi sao? Không hẳn như vậy. Có khi chó đùa giỡn với các em, thấy có cái lủng lẳng, tiện mõm cắn chơi. Nhưng thường là khi các em ngồi đại tiện, chó quẩn quanh lùng sục “thực phẩm”, hoặc vội vàng, hoặc tranh nhau khi có nhiều đồng loại cùng hóng hớt, nên vô ý táp luôn cậu nhỏ. Người ta không có số thống kê rõ ràng về các vụ chó tớp cậu nhỏ, tôi đọc được trên mạng một bài viết của khoa Niệu Học, Đại học Sao Paulo ở Brazil. Bài báo của các giáo sư của trường cho biết về 10 trường hợp bị động vật cắn vào chỗ kín được họ điều trị trong khoảng thời gian từ 1983 đến 1999. Bệnh nhân gồm hai người lớn và tám trẻ em. Trong đó có 8 trường hợp thủ phạm là chó, một ngựa và một khỉ. Từ trường hợp của một bệnh viện này, chúng ta có thể phóng ra được toàn cảnh. Chó vẫn là thủ phạm thường xuyên nhất. Khỉ có thể xếp hạng kế, còn ngựa hơi hiếm. Tại các nước Á châu, heo cũng là một thủ phạm đáng gờm.


Trường hợp mới toanh, xảy ra tại Bình Phước vào giữa tháng 5/2024 vừa qua. Nạn nhân là ông CVH, 46 tuổi. Ông vào chuồng heo giúp cho một con heo nái đang đẻ khó thì bị chị heo này táp vào hạ bộ. Ông được đưa vào bệnh viện Bình Dân vào lúc nửa đêm trong tình trạng rách một phần vùng da bìu và dương vật, vỡ bao trắng thể hang và xuất huyết trầm trọng. Bác sĩ Trần Đoàn Thiên Quốc, người phụ trách chính của ca mổ, cho biết: “Bệnh nhân H. đã được các bác sĩ giải phẫu cấp cứu trong đêm để cắt lọc vết thương, khâu lại thể hang vỡ và đặt thông niệu đạo dẫn lưu nước tiểu”. Của quý là chốn phức tạp, có tới hai chức năng lận. Chức năng nào cũng quan trọng trong cuộc sống của con người. Giải phẫu để nối hay vá víu chốn phức tạp này là chuyện khó dàn trời. Các bác sĩ chữa chạy cho anh John Wayne Bobbitt phải nối làm sao cho anh có thể giải tỏa tới hai chất lỏng, một là chuyện thải nước tiểu thông thường, một phải bảo đảm chức năng truyền giống được hoạt động hanh thông. Anh Bobbitt không những có thể hoàn tất chuyện phòng the mà còn đóng được phim người lớn, Thiệt dễ nể. Ông H. cũng được các bác sĩ tái tạo lại để có thể sử dụng cả hai chức năng. Chuyện mổ xẻ càng khó khăn thì tội của heo nái càng lớn. Không biết bà heo này nghĩ gì khi phụ lòng tốt của ông H. Có thể bà nội ủn ỉn này thấy cái thứ tương tự thủ phạm cơn đau bà đang phải rặn đau rặn đớn nên nổi sùng táp cho bõ ghét. Tỷ như nhiều bà xấu tính khi lâm bồn réo tên ông chồng ra chửi bới.

Ông H. có thiện ý khi vào chuồng heo giúp heo đang vật vã với cơn đau xé ruột. Đó là tôi nghĩ heo cũng đau như người. Thường thì sau khi lâm bồn, heo cũng như các loài vật khác, rất dữ dằn khi giữ con. Các ông nuôi heo thường bị heo táp của quý vào thời gian này. Ở nhà quê các ông chỉ vận một quần đùi rộng rãi, bên trong không nai nịt chi, heo chẳngchút khó khăn khi nhận ra mục tiêu và tấn công để bảo vệ con. Heo cái đã vậy, heo đực còn hung dữ hơn nữa khi bị đè ra thiến. Cung cách thiến heo của dân quê là dốc ngược đầu heo xuống, kẹp vào giữa hai đùi và dùng dao thiến. Heo bị đau cắn lung tung. Của quý của mấy ông thường là mục tiêu gần và lộ diện nhất nên lãnh đủ. Không biết heo có biết ăn miếng trả miếng không, nếu có thì đây là một cuộc trả thù ngọt ngào. Tại sao ông có mà không cho tôi có!

Người, heo, chó, khỉ, ngựa và các loại thuộc category “sinh vật có vú” chơi xấu với cái lủng lẳng của loài có thứ được các cụ đồng hóa với cái gậy thằng ăn mày. Các loài sâu bọ, côn trùng và sinh vật dưới nước cũng gây phiền toái không ít. Coi bộ còn ác ôn hơn.

Mới đây thôi, vào tháng 5 năm nay, cậu bé tên Bảo, 2 tuổi rưỡi, được bố mẹ cho đi tắm biển Sầm Sơn, sau khi vùng vẫy với nước biển, lên bờ cậu bé khóc ré lên. Con chim bé bỏng sưng tấy và ngứa ngáy vô cùng. Bố mẹ cậu vội bê cậu tới bệnh viện Thanh Hóa để chữa trị. Không thấy đỡ, cậu được đưa về bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội. Bác sĩ Nguyễn Hồng Phong cho biết: khi nhập viện vào ngày 30/5, con chim của bé vẫn còn sưng to, đi tiểu bị buốt nhưng không thấy nóng sốt. Các bác sĩ chẩn đoán cậu bị dị ứng vì tiếp xúc với sứa trong nước biển. Thường thì khi chạm vào sứa biển, da chỉ mẩn đỏ, xức thuốc là hết. Trường hợp bé Bảo bị nặng nên mới ra nông nỗi.

Con sứa, tôi biết từ hồi nhỏ ngoài Hà Nội. Đó là những sinh vật trong suốt, chẳng xương cốt chi. Sứa có nhiều độc tố khiến người dễ bị dị ứng khi chạm phải. Khi tắm biển, chúng ta đôi khi nhìn thấy sứa trong nước. Trông như một cái mẹt xòe ra vòng tròn, mờ mờ như một thứ keo hồ trong veo. Nếu chúng ta vô ý chạm vào thì chỉ sau 15 phút sẽ thấy ngứa ở bàn tay, bàn chân, nổi mề đay khắp người, khó thở, vã mồ hôi, nặng hơn là hôn mê. Gặp trường hợp này phải cấp tốc vào bệnh viện. Nhưng thường thường nạn nhân chỉ bị nhẹ, da mẩn đỏ, ngứa rát chút đỉnh, thì không sao. Trong trí nhớ còm cõi của tôi thì tại Hà Nội có món sứa tươi. Các bà gánh đi bán khắp đường phố. Khi mua, thực khách sẽ nhận được phần sứa và thanh tre vót mỏng dính. Nước chấm là mắm hay tương chi đó tôi không nhớ rõ. Hồi đó dân chúng ăn tỉnh bơ, đâu có thấy dị ứng chi. Tôi thiệt phân vân, không biết đó có phải là thứ sứa đã hành hạ cậu bé Bảo không.

Ông Michael Farci bị bọ cạp hỏi thăm vùng nhạy cảm trên chiếc giường của khách sạn loại xịn The Venetian ở Las Vegas là trường hợp hiếm thấy. Ông kiện đòi bồi thường là phải. Chỗ riêng tư đâu có phải ai muốn thâm nhập cũng được. Ngày còn nhỏ xíu, chúng tôi chỉ mặc có chiếc quần xà lỏn lê la đất cát chơi các trò bắn bi đánh đáo đâu có thấy con bọ cạp nào thăm hỏi đâu. Chỉ có kiến là hay xâm nhập vùng cấm địa vốn được che chắn rất lỏng lẻo. Tôi còn nhớ cảm giác nhói buốt, ngứa ngáy, khi con chim sưng tấy mòng mọng khi bị kiến lửa cắn. Hên một cái là trong suốt tuổi lê la đó, tôi chỉ bị loài kiến lửa thông thường tấn công. Nếu gặp loại kiến có nọc độc ác ôn thì tình hình không chỉ như vậy. Sẽ là những hậu quả như hoa mắt, chóng mặt, thở gấp gáp như ma đuổi, tùy theo hệ miễn dịch của mỗi người.

Chúng tôi thường chỉ bị nhẹ, ngứa ngáy, hơi nhức. Dù vậy lũ chết nhát chúng tôi rất hốt hoảng khi thằng nhỏ bỗng ú na ú nần, mòng mọng như muốn bể ra. Theo y học ngày nay, trường hợp này chỉ cần rửa sạch, chườm nước đá lạnh cho hết sưng là lại có thể thả dàn bắn bi đánh đáo. Nhưng ngày đó ờ vùng quê, kiến thức y khoa của các bậc phụ mẫu còn đơn giản. Các cụ không biết xử trí ra sao khi thằng nhóc con khóc lóc rên rỉ um sùm. Nhưng các cụ nhà quê có cách chữa trị bằng mẹo. Các cụ lấy một sợi rơm, cột chung quanh thằng nhỏ đang tếu lên, thắt nút lại, chừa hai đầu dây rơm dài ra. Kê con chim đang tấy lên trên ngưỡng cửa bằng gỗ, dùng con dao phay chặt đứt hai đầu sợi rơm. Vậy là xong. Ít phút sau con chim trở về hình hài bé nhỏ xinh xinh như đã từng. Đứa bé toét miệng cười sau khi hết hồn chỉ sợ các cụ lạc tay dao thì bỏ bu!

06/2024
Website: www.songthao.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nay một số vùng của đất Mỹ sẽ gặp nạn ve sầu. Nạn này chỉ xảy ra vào mỗi 221 năm. Lần trước là vào năm 1803, thời Tổng thống Thomas Jefferson. Hàng ngàn tỷ ve sầu sẽ làm náo động người dân ở khu vực Đông Nam Hoa Kỳ. Tại sao lại có đại hội ve sầu huy hoàng như vậy, hãy nghe các nhà khoa học giải thích. Ve sầu có hai…trường phái: ve sầu hàng năm và ve sầu định kỳ. Ve sầu hàng năm xuất hiện mỗi kỳ hè có màu xanh và thân hình cồ nô hơn ve sầu định kỳ. Ve sầu định kỳ chỉ xuất hiện ở khu vực Bắc Mỹ, có màu đen, mắt đỏ chia ra làm hai nhóm: nhóm Brood XIX xuất hiện mỗi 13 năm và nhóm Brood XIII có chu kỳ xuất hiện mỗi 17 năm.
Sau đây là câu chuyện ma mà chính nhóm chúng tôi chứng kiến trong một chuyến đi du lịch mùa hè năm 2024 vừa qua.
Khi nghĩ đến từ “nghệ thuật,” quý vị thường nghĩ đến điều gì? Một bức tranh của con trẻ được dán ở tủ lạnh? Một nghệ sĩ mà quý vị cảm những tác phẩm truyền cảm hứng của họ? Hay những gì trừu tượng khó hiểu mới là nghệ thuật? Những thí dụ trên có một điểm chung: nghệ thuật theo những suy nghĩ đó là việc người khác làm, như trẻ em hoặc “những người tài năng đầy mình.”
Bà ba Séc góa chồng từ tuổi 30, cũng may chồng ra đi sớm, bà buồn rầu một khoảng thời gian, rồi bất chợt do sức sống còn lại, bà vùng dậy lo làm ăn buôn bán mà nuôi được ba đứa con… năm 1970, cũng còn dễ xoay sở, bà chỉ có một cửa hàng tạp hóa… hay còn gọi là chạp phô, bà bán thêm củi, hàng đống, hàng thước, hàng tạ, gạo, bà bán từng bao lớn 100 kí, bao nhỏ 20 kí… vậy mà bốn mẹ con sống được, khá ung dung.
Sáng hôm nay Thứ Hai, sửa soạn đi đám tang người bạn học đột ngột ra đi mấy tuần trước. Anh đang tính chuyện qua Canada tháng Sáu nầy, có thêm người bạn học cũ từ Việt Nam cũng sang rồi cùng xuống New York gặp nhau. Nay thì những hẹn hò từ nay khép lại, với biết bao dự tính, mong ước dang dở…nhưng tin rằng một người tốt đẹp như Anh thì chắc thân đang nhẹ nhàng như mây đâu đó. Tuổi anh đã cổ lai hy. Có người bạn khác làm cho tờ báo Việt Nam ở đây, sáng nào cũng đọc cáo phó với phân ưu nên nhận ra mỗi ngày còn hơi thở là một bonus, lúc đó mới năm mươi.
Ở Mỹ ngày lễ Mẹ được quy định vào ngày chủ nhật của tuần lễ thứ hai trong tháng 5. Còn ngày lễ Cha người ta lấy ngày chủ nhật thứ ba trong tháng 6. Cả hai ngày này để vinh danh người Mẹ và người Cha. Lễ Mẹ tháng năm, lễ Cha tháng sáu. Nhân ngày lễ Cha, xin tán chuyện như vầy: Từ ngày được “quy Mã” làm thân tị nạn tôi mới biết ở xứ này có nhiều ngày lễ. Lễ lớn lễ bé đều có, tháng nào cũng có ngày lễ được ghi rõ ràng trên lịch chẳng hạn như tháng giêng có Tết dương lịch, có ngày tưởng niệm mục sư Martin Luther King. Tháng hai có Valentine’ Day, President’ Day. Tháng ba có Saint Patrick’ Day, lễ Easter. Tháng tư có Earth’ Day. Tháng năm sau Ngày Của Mẹ là lễ “Chiến Sĩ Trận Vong” (Memorial’ Day). Tháng sáu có Flag’ Day và Father’ Day.
Người xưa nói: Công vi thủ, thủ vi tâm? Hình như có nghĩa là mọi sự đều bắt đầu ở cái tâm, tâm suy nghĩ rồi mới cho ra tưởng. Tâm nghĩ thế nào thì cảm nhận ra như thế. Sau nhận thức, con người mình có suy nghĩ, từ suy nghĩ đó cho ra hành động. Và như thế đó, thầy Thích Thiện Thuận muốn dậy phật tử chúng ta hiểu thế nào là tâm tạo pháp. Về vật lý, tâm gồm những tâm nhĩ, những tâm thất, những động mạch, mạch máu, mạch vành, cơ, bắp… Về tinh thần, tâm là một hiện tượng phi vật chất phi vật thể nhận biết, suy nghĩ rồi cảm ứng thông qua những tiếp xúc từ mọi giác quan. Do đó, ngài nói tâm tạo pháp.
Hôm 06/05/24, Xi, Đảng trưởng Đảng cộng sản Tàu và Chủ tịch nước, tới Pháp thăm viếng cấp nhà nước 2 ngày. Theo giới ngoại giao thì cuộc gặp gỡ có những « trao đổi rất xây dựng ». Nhưng những nhà chuyên về Á châu và đặc biệt về Tàu, lại cho rằng ông Tổng thống Macron mời Xi qua thăm viếng chỉ là cách « ngoại giao giao hảo » mà thôi.
Nước Pháp này đúng là nước con gà, con gà Gaulois, khi tôi đến thăm một người bạn đã lâu ngày không gặp nhau ở tận vùng Villiers le Pin, ngoại vi vùng 93, gọi là ngoại ô mà rất xa Paris. Vùng đất khá thanh lịch êm ả, mỗi nhà có một diện tích rất rộng, vườn trước, đất bao quanh hai bên nhà, nhất là khoảng vườn sau bao la rộng thoáng. Tuy bao la là phía sau giáp rừng có lẽ, còn hai bên nhà nọ cách nhà kia cũng phân biệt bằng một hàng rào kẽm dây thép mỏng, mắt cáo thưa, để xác định giới tuyến, nhất là giới tuyến cho các quý vị gia súc… chó, mèo, nhất là gà, gà mẹ gà con ríu rít.
Thành ngữ Pháp có câu: “Le style, c’est l’homme”, văn là người. Con người như thế nào đều thể hiện rõ qua những gì mà người đó viết ra. Do đó, đọc văn thì hiểu được người. Khi phân tích một bài văn, người ta để ý đến hai phần, một là nội dung tư tưởng, hai là hình thức thể hiện. Vấn đề tác giả nêu ra nhằm mục đích gì? Có hướng đến Chân, Thiện, Mỹ không? Có xây dựng những giá trị phổ quát, lâu dài hay chỉ để đả phá, phục vụ cho ý đồ riêng tư, nhỏ nhen trước mắt? Nhận định dựa trên nguyên tắc được công nhận, dữ kiện có thật hay chủ quan, mơ hồ hoặc quá khích nhằm quy chụp, phủ nhận chân lý, bóp méo sự thật?