Suốt hơn nửa thế kỷ qua, Nghịch Lý Fermi (Fermi Paradox) luôn là một câu đố hóc búa ám ảnh giới thiên văn học. Nói một cách ngắn gọn, nghịch lý này đặt ra câu hỏi: Nếu vũ trụ đã gần 14 tỷ năm tuổi, một khoảng thời gian quá đủ để các nền văn minh tiên tiến, xã hội hiện đại, công nghệ cao phát triển và du hành giữa các vì sao, vậy thì tất cả họ đang ở đâu? Sao chưa có ai ghé qua Địa cầu để “chào một tiếng”?
Và trong số rất nhiều giả thuyết được đưa ra nhằm lý giải sự im lặng của vũ trụ, không có giả thuyết nào khiến người ta rùng mình bằng “Thuyết Khu Rừng Tối” (Dark Forest theory).
Theo giả thuyết này, các nền văn minh ngoài Địa cầu đều đang chủ động che giấu sự hiện diện của mình vì sợ bị tấn công. Họ không giống loài người, không dám phát tín hiệu vô tuyến khắp dải Ngân Hà mà không hề e dè. Các nền văn minh khác có thể đã đi đến một kết luận lạnh lùng: để lộ vị trí đồng nghĩa với diệt vong.
Đó là ý nghĩ khiến người ta phải chột dạ, nhưng liệu có phải lời giải thích hợp lý cho Nghịch Lý Fermi? Trong tất cả các câu trả lời được đưa ra, các chuyên gia nói rằng giả thuyết Rừng Tối dường như ít có khả năng đúng.
Việc một vài trí thông minh ngoài Địa cầu (Extraterrestrial Intelligences, ETI) che giấu bản thân là điều có thể xảy ra. Nhưng thật khó tin rằng tất cả họ đều đi đến cùng một kết luận dựa trên nỗi sợ hãi và cùng nhau ẩn mình.
“Ngay cả trên Địa cầu, các nền văn hóa của con người cũng không hành xử giống nhau,” Moiya McTier, một nhà vật lý thiên văn, tác giả và nhà nghiên cứu văn hóa dân gian, cho biết. Bà giải thích, một số cộng đồng có thể thống nhất tuyệt đối, nhưng phần lớn các dạng sống có trí tuệ đều có sự đa dạng, có kẻ hiếu chiến, người ôn hòa, kẻ tò mò, kẻ ẩn dật. Và nếu chỉ cần một nhóm ngoài kia cất tiếng chào, “khu rừng tối” ấy sẽ sáng rực như có một đống lửa trại, dễ nhận ra từ xa.
Dĩ nhiên, về mặt lý thuyết, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, bởi chúng ta không có bất kỳ bằng chứng nào về ETI ngay từ đầu. Mọi thứ đều mới chỉ là suy đoán. Biết đâu họ thật sự đang ẩn nấp. Biết đâu ngoài kia tồn tại một mối đe dọa mà chúng ta chưa từng nhận ra.
Từ bữa trưa của Fermi đến cánh rừng u ám trong vũ trụ
Khái niệm Nghịch Lý Fermi bắt đầu từ một buổi trưa năm 1950, khi nhà vật lý Enrico Fermi tình cờ nêu ra trong giờ ăn trưa: Thái Dương Hệ của chúng ta mới chỉ 4.6 tỷ năm tuổi, trong khi vũ trụ đã 13.8 tỷ năm tuổi.
Đó là khoảng thời gian quá đủ để sự sống trên các hành tinh khác phát triển thành các xã hội công nghệ tiên tiến, những xã hội có thể tiến ra biển sao mênh mông và xây dựng nên các cộng đồng mới ở vô số thế giới.
Nhưng chúng ta vẫn chưa tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào. Vậy “mọi người” đang ở đâu?
“Có rất nhiều cách lý giải khác nhau,” McTier nói. “Có thể không gian quá rộng, nên họ chưa đến được Địa cầu. Có thể mọi nền văn minh đều tự hủy diệt trước khi đạt đến trình độ du hành giữa các vì sao. Cũng có thể, chúng ta là trường hợp hiếm hoi duy nhất có công nghệ cao. Hoặc đơn giản là sự sống thông minh trong vũ trụ vốn cực kỳ hiếm.”
Ian Crawford, khoa học gia hành tinh và chuyên gia sinh vật học vũ trụ tại Đại học Birkbeck (London), cho rằng: “Nghịch Lý Fermi chỉ cho thấy rằng các nền văn minh là hiếm. Nhưng không nói vì sao hiếm. Một lời giải có thể là: họ ở ngoài kia, nhưng đang ẩn mình. Bởi nếu lộ diện, có thể sẽ bị tiêu diệt.”
Ý tưởng này đã xuất hiện trong khoa học viễn tưởng suốt nhiều thập niên. Nhưng trong tiểu thuyết Tam Thể (2008), tác giả Lưu Từ Hân đã đặt cho giả thuyết này cái tên “Khu Rừng Tối” (Dark Forest). Ông ví vũ trụ như một khu rừng tối, nơi mỗi nền văn minh là một thợ săn cầm súng, lặng lẽ rón rén bước đi. “Khi thợ săn đó bắt gặp sự sống khác, dù là thiên sứ hay ác quỷ, dù non nớt hay già dặn, hắn chỉ có thể làm một việc: nổ súng và tiêu diệt.” Trong khu rừng ấy, “địa ngục chính là những kẻ khác.”
Nỗi sợ là một bản năng sinh tồn. Chúng ta vẫn giật mình khi nghe tiếng động lạ trong đêm, phần lớn là vô hại, nhưng đôi khi chính phản ứng ấy lại cứu mạng ta. “Không thể phủ nhận rằng tính hiếu chiến có giá trị sinh tồn,” Seth Shostak, nhà thiên văn cao cấp tại Viện Tìm Kiếm Trí Thông Minh Ngoài Địa Cầu (SETI) ở California, cho hay. “Nếu tấn công phủ đầu, loại bỏ đối thủ trước, bạn sẽ an toàn hơn và có thêm tài nguyên. Lịch sử loài người đầy ắp những thí dụ nghiệt ngã cho điều đó.”
Khi “Rừng Tối” không còn đủ sức thuyết phục
Dù đầy ám ảnh, giả thuyết Rừng Tối cũng có những “lỗ hổng khó vá.” Trước hết, rất khó để một thế giới công nghệ cao có thể hoàn toàn giấu mình. Trước cả khi nhân loại bắt đầu tìm kiếm ETI một cách khoa học, các tín hiệu vô tuyến (từ radio, radar, đến truyền hình) đã lan tỏa khắp không gian. Nếu có một xã hội ngoài kia đang tìm kiếm bạn bè, hoặc kẻ thù, họ hẳn đã phát hiện chúng ta.
Và ngay cả khi ý thức được mối nguy tiềm ẩn, nhân loại vẫn không thể “im lặng.” “Chúng ta chưa bao giờ nghĩ đến việc tắt toàn bộ radar chỉ vì nó có thể nguy hiểm,” Shostak nói. “Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.”
Giả sử có một nền văn minh ngoài hành tinh đủ cẩn trọng để che giấu mình, họ cũng có thể để lộ sơ hở. “Cách người tiền sử trốn khác xa cách người Klingon giấu mình,” Shostak ví von.
Hơn nữa, phép ẩn dụ “khu rừng” nhanh chóng sụp đổ khi nhìn vào quy mô thật của vũ trụ. Một khu rừng, dù rộng lớn, vẫn chẳng là gì so với không gian. “Có thể ngoài kia tồn tại những thế lực thù địch,” Shostak nói, “nhưng khoảng cách giữa họ xa đến mức ý tưởng họ cần phải tấn công phủ đầu lẫn nhau nghe thật vô lý. Họ không cần cạnh tranh tài nguyên; mỗi bên có gần như vô hạn các thế giới, tiểu hành tinh và các ngôi sao để khai thác.”
Và nếu nhân loại trên Địa cầu – một nền văn minh trẻ, ồn ào và dễ bị tổn thương – vẫn tồn tại, điều đó cho thấy không phải tất cả ETI đều hung hăng, hiếu chiến.
“Nếu có nhiều nền văn minh đến thế, và một số trong đó có thể tiêu diệt chúng ta, thì tại sao điều đó chưa xảy ra?” Karim Jebari, nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Tương lai ở Stockholm, Thụy Điển, giải thích. “Có thể có một Đế Chế Thiên Hà nào đó giúp kiềm chế các mâu thuẫn, hoặc đơn giản là việc tấn công lẫn nhau qua khoảng cách giữa các vì sao quá khó khăn.”
Hoặc, Jebari đã gợi ý, các ETI cùng thống nhất rằng: họ vẫn cùng tồn tại vì những nền văn minh khác đã chọn không tấn công, mà muốn đối thoại cùng có lợi. “Chúng ta không có lý do gì để đánh phủ đầu họ,” ông nói. “Nếu họ thông minh, có lẽ họ cũng đang nghĩ điều tương tự về chúng ta.”
McTier đồng ý rằng giả thuyết “Rừng Tối” mang nặng giả định mang tính nhân loại học (lấy nỗi sợ con người làm chuẩn cho mọi nền văn minh khác). “Đó là một giả thuyết ít thuyết phục, vì dựa quá nhiều vào cách con người suy nghĩ,” bà nhận định. “Nỗi sợ mạnh mẽ, nhưng sự tò mò cũng vậy.”
Nỗi sợ có thể trở thành ác mộng
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là giả thuyết Rừng Tối hoàn toàn là một ý tưởng không khả thi. Vấn đề là, việc giải quyết các lỗ hổng của giả thuyết này, ta phải chấp nhận một bối cảnh đáng sợ hơn nhiều.
“Bối cảnh ác mộng là giả sử những người đang ẩn nấp thực sự đúng,” Crawford nói. “Giả sử từng có một nền văn minh công nghệ trong lịch sử vũ trụ quyết định rằng, bất kỳ hành tinh nào có sự sống hoặc công nghệ, họ sẽ tiêu diệt.”
Nói cách khác, nếu ngoài kia có kẻ chỉ sống để đi tiêu diệt mọi sự sống khác, thì việc các nền văn minh phải ẩn mình là điều hợp lý, và giả thuyết Rừng Tối nghe cũng có lý hơn.
Vậy nên, rất có thể góc nhỏ vũ trụ của chúng ta yên ắng vì sự sống là một điều cực kỳ hiếm hoi. Cũng có thể nơi đây vắng vẻ bởi các xã hội ngoài hành tinh thường tự chuốc diệt vong ngay khi nắm trong tay những công nghệ hủy diệt, chẳng hạn vũ khí nguyên tử.
Hoặc, biết đâu, như Crawford nói, “chúng ta không thấy họ vì họ không còn ở đó,” bởi một thực thể tàn sát đang lần lượt băng qua các vì sao để xóa sổ mọi dấu hiệu của sự sống. “Đó mới là điều thực sự đáng sợ.”
Cung Đô sưu tầm
Nguồn: “What if aliens exist—but they’re just hiding from us? The Dark Forest theory, explained” được đăng trên trang Nationalgeographic.com.
Gửi ý kiến của bạn



