Hôm nay,  

Chủ Tiệm Nước

29/03/202400:00:00(Xem: 2807)
 
chu tiem nuoc
Chủ tiệm nước (thứ hai từ phải qua).
 
Mấy nay giang hồ đồn đại vậy mà trúng y chóc luôn, linh như bà phán. Hồi nào giờ hễ giang hồ khịa chuyện gì là có chuyện đó. Thiệt tình mà nói thì cũng từ nội bộ lộ ra người ta mới biết, hũ mắm có xì khẳm thiên hạ mới nghe mùi. Cuối cùng rồi thì chủ tiệm nước cũng bị đuổi cổ khi mà ghế ngồi chưa nóng đít. Trong cái rủi có cái may, cu Thẹo về vườn trong danh dự tự từ chức, từ chức là cái chuyện tào lao chưa bao giờ có ở xứ quỡn quê mình.
   
Quán cà phê Lộng Gió sáng chủ nhật đông nghẹt khách, kẻ ra người vô nườm nợp, mấy em chân dài ưỡn ẹo lượn tới lượn lui, ti vi trên tường ong ỏng đưa tin: “ Ông chủ tiệm nước tự từ chức xin về quê làm người tử tế...” Cu Đen nói với cu Đỏ:
   
- Vậy là cu Thẹo về vườn, tụi mình giờ có thể gặp nhau cà phê cà pháo và nói chuyện triết học với nó.
   
Cả bàn cà phê cười rần rật, cu Đỏ bĩu môi:
   
- Dẹp đi mầy, đừng có mơ! Chủ tiệm nước dzìa vườn cũng vẫn là người sang cả, đời nào chịu ngồi chung bàn với tụi mình!
   
Cu Thỏ xía vô:
   
- Dù gì thì tụi mình cũng học chung khóa, chung trường, chung thầy, không lẽ cu Thẹo không nhìn nhận?
   
Cu Lửa còn nhớ kỹ hơn nữa:
   
- Hồi nẳm ở ký túc xá Thủ Đức, tụi mình chiều nào cũng ra cầu tõm bỏ bom. Cá dzồ, cá tra bu lại nên tha hồ bắt đem đìa nấu cháo ăn đã đời luôn.
   
Năm đó cu Lửa học cùng lớp triết với cu Thẹo, còn cu Đen học lớp văn, cu Đỏ và cu Thỏ lớp sử… Cả đám ở chung dãy B ký túc xá, ăn chung mâm, tắm chung bồn. Cả bọn chờ nước bơm vào mấy cái bồn xi măng là tranh nhau tắm, giặt, kể cả nấu ăn mà mấy cái bồn ấy rêu đóng xanh lè, nước phèn nhờ nhợ, dù sao có nước cũng là quý lắm rồi. Cu Thẹo hiền lành, mặt mày hổng được sáng và sang cho mấy, mũi lại ngắn mà người ta nói người mũi ngắn thì ít tư tưởng vậy mà cu Thẹo theo học triết mới chết chứ! Có lần cu Đen bị nhóm côn đồ làng Thủ Đức oánh chảy máu miệng, cả bọn rần rần kéo ra ủy ban xã đòi “công lý” cứ như thể sinh viên ngày trước biểu tình vậy.
   
Ký túc xá ngày ấy còn có một khu đặc biệt dành riêng cho sinh viên Cambodia và Laos. Tụi này cũng con ông cháu cha thân với quan chức xứ quỡn nên được gởi sang đây học, dĩ nhiên tụi nó sống sang và sung sướng hơn sinh viên Việt Nam làm cho cả bọn ghen tị nên đâu có ưa, nhiều đứa còn chửi thề: “Đ... má tụi nó, khách mà sang hơn chủ nhà”.
   
Thế rồi bốn năm cũng qua đi, cả đám tản mác bốn phương trời, đứa thì dzìa quê làm ông giáo, có đứa sống đời công chức. Cu Trắng thì tha phương cầu thực làm người tự do và tự lo, hổng nhờ vả chi ai. Riêng nhóm trụ lại Sài Gòn thì khá hơn hết, tụi nó giờ toàn tai to mặt lớn không hà. Cu Thẹo nhờ mả tổ phát cứ tì tì thăng quan tiến chức không ngừng. Trùm cuối bế cu Thẹo đặt lên ghế chủ tiệm nước kể như công danh cái thế nhất thiên hạ. Thiệt tình mà nói thì ai ngồi ghế chủ tiệm nước cũng thế thôi, tiệm nước vẫn xập xệ te tua không sao phát nổi. Tiệm nước sơn màu đỏ lòm, trong quán trang trí toàn dao găm mã tấu, nón cối dép râu đã thế lại treo trên vách đầy những cối xay, câu liêm, búa tạ... Khách đi ngoài cửa dòm thấy đã ngán, chỉ có đám khách quen mới dám bước vô. Cu Thẹo hay các chủ tiệm nước đời cũ cũng chỉ ngồi chơi xơi nước, ký tá nhì nhằng, gắn mề đay cho vui chứ chẳng có quyền hành chi cả, tất cả nằm trong tay trùm cuối. Xưa nay trùm đầu, trùm cuối, trùm cả, trùm bé… đều ẩn sau rèm trùm mền mà sai xử nên tiệm nước khá sao nổi. Trước ngày chủ tiệm nước dzìa vườn, y còn tuyên bố:
   
- Bọn tớ chẳng có mục đích nào khác ngoài việc làm cho giang hồ hạnh phúc, sung sướng mê tơi.
   
Giang hồ mạng, giang hồ đời cười nắc nẻ, có lẽ cu Thẹo cũng nghe thấy nên lên gân hơn nữa:
   
- Mỗ làm chủ tiệm nước thì tiệm nước này kiên quyết đi theo con đường tiến lên thiên đàng, kiên định lập trường công nhân và nông dân giao hòa hợp xướng, kiên trung với lý tưởng của trùm đầu và trùm cuối...”
   
Giang hồ thì có lạ chi những lời ấy, chủ tiệm nước nào cũng nói như vậy cả. Duy có đám bạn học ngày xưa thì hơi ngỡ ngàng: “Sao giờ cu Thẹo giống con két vậy ta?” Tiệm nước cửa đóng then cài, rèm che kín mít nhưng những lời phản biện cũng ít nhiều đến tai cu Thẹo. Cu thẹo chửi:
   

- Bọn thù địch, bọn phản động phá hoại đường hướng kinh doanh của tiệm nước, cần phải xài thanh gươm và lá chắn để giữ cho tiệm nước khỏi sập”.
   
Cu Thẹo còn nói nhiều lắm nhưng chẳng ai thèm nghe vì không cần nghe cũng biết y nói gì kia mà.
   
Bọn cu Đen, cu Đỏ, cu Lửa nhâm nhi cà phê, nghe tin tức và bàn loạn thiên hạ sự. Lúc này con Mén ghé qua, nó nghe chuyện bèn bênh vực cu Thẹo:
   
- Ê, mấy ông đừng có nói xấu cu Thẹo à nha! Dù gì cu Thẹo cũng là chủ tiệm nước, mấy ông hổng bằng người ta rồi sanh ra ghen tị mà khịa hả? Mấy ông có giỏi thì làm cho gia đình danh giá, vợ con hưởng xái như cu Thẹo đi! Cu Thẹo giờ có xuống chó nhưng đừng có quên là đã từng được lên voi. Mấy ông có ngon thì thử lên voi một lần đi!
   
Con Mén học lớp sinh, con Lài học lớp địa, giờ thì Mén làm ở đài truyền hình còn Lài làm an ninh ở Tân Bình. Lài với Mén đi đâu cũng kè kè với nhau. Mén dứt lời thì Lài ngoác họng ra cười:
   
- Trời, bà nói gì lạ vậy? Mấy ổng lên gì nổi nữa mà lên, xìu xìu ển ển lâu nay, mấy ổng mà lên được tao chết liền!
   
Cả đám cười rũ ra như đang phê thuốc, ai cũng công nhận con Lài nói phải, tuy nhiên cu Đạn lẩy:
   
- Sao bà biết tụi tui lên hổng nổi? Tui cũng là cán bộ có cỡ ở xứ này à nha! Bộ bà suy bụng ta ra bụng người hay sao mà biết tụi tui lên hổng nổi?
   
Lại thêm trận cười nữa, cười văng cả nước miếng vào ly cà phê. Con Mén mặt tưng tửng:
   
- Con Thắm vậy mà hên, lấy chồng làm chủ tiệm nước nên đời lên hương sung sướng tới đỉnh luôn. Còn chồng tui với chồng bà Lài có bao giờ lên được cỡ đó. Tui với bà cả đời chẳng biết sung sướng tột đỉnh nhân gian như con Thắm.
   
Cu Lửa nãy giờ cười khan hổng nói gì, nó xưa nay ít nói chỉ nghe và cười. Bạn bè nhiều lúc ghẹo nó: “Mầy lẽ ra tên phải là cu Cò mới phải, chỉ có cò mới ngóng cổ nghe”. Chuyện cu Thẹo vui quá nên cu Lửa xía vô:
   
- Chủ tiệm nước có một, tụi bay đứa nào cũng hóng, còn mấy bà cứ mơ mệt ghê dzậy đó!
   
Con Mén với con Lài đồng chu mỏ:
   
- Ai mà thèm mơ, khịa cho dzui thôi ông ơi! Ông xưa nay ít nói dzậy mà giờ mở miệng ra nói bậy không hà!
   
Cu Lửa lại đổi đề tài:
   
- Hổng biết cu Thẹo lấy bằng tiến sĩ chưa ta? Đàn em cu Thẹo tiến sĩ cả làng, có đứa còn lấy bằng trên tiến sĩ, sau tiến sĩ, hậu tiến sĩ nữa kia mới ghê!
   
Con Lài bĩu môi:
   
- Có gì khó đâu, tui hổng muốn chứ nếu muốn tui cũng lấy bằng tiến sĩ cái rẹt chẳng cần học chi cho mệt xác.
   
Cả đám gật gù cho là phải. Hồi nẳm trường bắt học tiếng Nga, có đứa nào học hành gì đâu, đến khi thi tốt nghiệp thì mua cái bằng B tiếng Anh nộp vô để khỏi thi môn tiếng Nga. Cu Tèo giờ là bí thư thành đoàn thành phố Q, cu Rụ làm ở sở văn hóa tỉnh T… nộp bằng B tiếng Anh và giờ cũng tiến sĩ hết ráo.
   
Con Mén thắc mắc:
   
- Hổng biết hồi đó cu Thẹo thi tiếng Nga hay nộp bằng B tiếng Anh vậy ta?
   
Cu Lửa nhổ cộng lông mũi nói:
   
- Lâu quá rồi, ai mà biết!
   
Nói xong cu Lửa hỏi:
   
- Ờ, mà mấy bà có nghe tin tức gì con Lượm không?
   
Mén nhanh nhảu:
   
- Nhỏ Lượm vậy mà xui, lấy chồng cũng tiếng ông nọ bà kia danh giá lắm, ai ngờ thằng chồng chuyên chơi chịu chạy chợ giựt nợ nói xàm có số luôn. Thằng chả tham thấy mẹ, già hổng bỏ nhỏ hổng tha lại ăn như cá tra, cạp đất qúa trời nên mới xộ khám. Nhỏ Lượm cứ than thân trách phận với tui hoài, tui biểu nó ly dị nhưng không biết nội tình sao mà nó nhất quyết không chịu.
   
Con Lài kể thêm:
   
-Hồi đó nhỏ Lượm thương cu Thẹo nhưng số nó không thành, nếu có duyên thì giờ cũng là bà lớn nhất phẩm thiên hạ rồi, đời mấy ai biết được. Vợ chồng cu Thẹo ngày xưa đi học nghèo mạt rệp, xe đạp sút sênh xẹp lốp hổng có tiền sửa vậy mà giờ lên xe sang có hạng; cũng cùng với đám bạn học xuất thân từ hồ cá tra, nước phèn ký túc xá mà giờ làm chủ tiệm nước. Sự đời vần xoay hổng ai biết, thoắt cái lại dzìa vườn, dù gì đi nữa thì trong đám bạn có đứa làm chủ tiệm nước thì mình cũng bắt quàng làm họ hén! Cu Thẹo hạ cánh an toàn thì lại làm người tử tế không chừng.
 
– Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 0324

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong một đêm nhạc thính phòng trình bày nhạc Từ Công Phụng và Ngô Thụy Miên được tổ chức tại Vancouver, Canada, ít năm trước đây với sự có mặt của hai nhạc sĩ, tôi có tham dự. Phần đầu các ca sĩ hát nhạc của họ Từ, phần sau nhạc của họ Ngô, có nghỉ giải lao ở giữa. Trong giờ giải lao, tôi vào sau sân khấu để hàn huyên với ca sĩ Diễm Liên. Chúng tôi đang nói chuyện thì nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đi ngang qua, nói với Diễm Liên: “Nhớ hát đúng lời nhạc nhé!”. Diễm Liên le lưỡi, cười. Tôi giữ ý đi ra cho cô…ôn bài.
Ai cũng biết rằng học chơi nhạc cụ có thể mang lại nhiều lợi ích bên ngoài lĩnh vực âm nhạc. Nhiều nghiên cứu cho thấy chơi nhạc rất tốt cho não bộ, giúp cải thiện các động tác tinh tế, khả năng tiếp thu ngôn ngữ, đối thoại, trí nhớ, giúp não bộ chậm lão hóa. Sau nhiều năm làm việc với các nhạc sĩ, chứng kiến họ kiên trì luyện tập âm nhạc bất chấp cơn đau do thực hiện hàng ngàn động tác lặp đi lặp lại, một nhà nghiên cứu thần kinh học Đan Mạch đặt câu hỏi: nếu luyện tập âm nhạc có thể thay đổi não bộ theo nhiều cách như kể trên, liệu nó có thể thay đổi cách các nhạc sĩ cảm nhận cơn đau?
Áo dài là y phục cổ truyền của người Việt Nam, đàn ông cũng như đàn bà. Bài này cho các ông ra rìa, chỉ nói tới áo dài của các bà. Kể ra các ông cũng chẳng ghen tỵ chi được vì nói tới áo dài là người ta thường nghĩ tới sự mượt mà, uyển chuyển dịu dàng của phụ nữ. Các ông cũng chẳng mặn mòi chi với áo dài vì khi nước ta trở thành thuộc địa của Pháp, đa số các ông sống ở thành thị đã phụ áo dài để mặc đồ tây.
Tình hình nước Mỹ ngày càng thêm chia rẽ trong những ngày tháng qua. Sau khi Texas phân chia lại địa hạt bầu cử quốc hội để làm cho tiểu bang này “thuần Cộng Hòa” hơn, California đáp trả. Một số tiểu bang khác cân nhắc làm theo. Điều này sẽ chỉ làm nước Mỹ thêm phân cực chính trị. Rồi nối tiếp đến sự kiện bi thảm Charlie Kirk bị ám sát. Một số chính trị gia bảo thủ lập tức đổ lỗi cho phe “cực tả”. Trong môt cuộc trả lời phỏng vấn với tờ Daily Mail, bà ngoại của nghi can Tyler Robinson nói rằng: "Con trai tôi, bố của nó, là một người Cộng Hòa ủng hộ Trump. Hầu hết các thành viên trong gia đình tôi đều theo Đảng Cộng Hòa. Tôi không biết ai là người theo Đảng Dân Chủ cả…. Tôi thực sự rất bối rối. [Tyler] là người nhút nhát nhất. Nó chưa bao giờ, chưa bao giờ nói chuyện chính trị với tôi cả…" Nhiều cư dân trên mạng bình luận rằng nếu Tyler là một người theo Dân Chủ, hay di dân, hay một người da màu, thì sự chia rẽ màu da, ý thức hệ còn được kích hoạt đến cỡ nào.
Đã bao giờ bạn nửa đêm lướt mạng, thấy một nút bấm rực rỡ rồi mua ngay món đồ chẳng cần thiết, để sáng hôm sau ngẩn ngơ hối tiếc? Đã bao giờ bạn phải giấu những gói hàng khỏi người thân? Y học gọi đó là “oniomania” – chứng nghiện mua sắm – và ngày nay, các nhà nghiên cứu cho rằng đây là một căn bệnh đang lan rộng. Thương mại bán lẻ đang đổi thay nhanh chóng. Những nền tảng như TikTok đưa thẳng quầy hàng vào màn hình, pha trộn trò giải trí với việc tiêu tiền. Livestream mua sắm biến chuyện mua bán thành một cuộc chơi, nơi người dẫn vừa pha trò, vừa lôi kéo khán giả bấm nút. Chính vì thế mà giới kiểm soát và học giả bắt đầu lo ngại. Liên Hiệp Châu Âu đã ra luật cấm các nền tảng “dẫn dắt” hành vi người dùng bằng thiết kế lôi cuốn. Ủy ban Châu Âu hiện điều tra Temu, cửa hàng trực tuyến của Trung Quốc, với lý do dịch vụ này có “thiết kế gây nghiện”. Cùng lúc, hàng loạt nghiên cứu được công bố về chứng nghiện mua sắm, cho thấy đây không còn chỉ là một hiện tượng xã hội thoáng qua.
Hàng trăm ngôi sao Hollywood và Broadway, trong đó có Robert De Niro, Ben Affleck, Jennifer Aniston, Selena Gomez, Lin-Manuel Miranda, Tom Hanks và Meryl Streep – cùng ký tên vào đơn đang kêu gọi người Mỹ "đấu tranh để bảo vệ và gìn giữ các quyền được hiến pháp bảo vệ” sau khi Jimmy Kimmel bị cắt sóng. Theo AP loan tin Thứ Hai 22/9. Lá thư gửi từ Liên đoàn Tự do Dân sự Hoa Kỳ, cho rằng đây là "thời khắc đen tối của quyền tự do ngôn luận ở quốc gia chúng ta.”
Mount Rushmore, công trình điêu khắc khổng lồ với bốn gương mặt Tổng thống Hoa Kỳ George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln, nằm trên vách núi granite vùng Black Hills thuộc South Dakota, từ lâu vẫn được xem như biểu tượng ái quốc. Tuy nhiên, lịch sử hình thành và tồn tại của nó lại chất chứa nhiều tầng mâu thuẫn: xây dựng trên vùng đất linh thiêng vốn thuộc về người Lakota, được thực hiện bởi một nghệ sĩ từng có quan hệ với Ku Klux Klan, và trên thực tế chưa bao giờ hoàn tất theo dự định ban đầu.
Một phúc trình mới của Đại học Yale vừa đưa ra bằng chứng cho thấy mạng lưới trại cải tạo trẻ em Ukraina do Nga điều hành rộng lớn hơn nhiều so với những gì trước đây các nhà điều tra ước lượng, với cả chương trình huấn luyện quân sự tại các trường thiếu sinh quân và cơ sở dành cho trẻ em từ 8 tuổi trở lên. “Các em được huấn luyện quân sự thật sự như việc ném lựu đạn, và trong một trường hợp chúng tôi biết có trẻ em còn tham gia chế tạo máy bay không người lái,” Nathaniel Raymond, giám đốc phòng nghiên cứu, nói trong một cuộc phỏng vấn với NPR.
Năm 1957, Frank Kameny, nhà thiên văn 32 tuổi làm việc cho Army Map Service, đang công tác tại Hawaii và bờ Tây thì bị triệu hồi về Washington để trả lời thẩm vấn. Câu hỏi xoay quanh đời tư: ông có phải là người đồng tính hay không. Kameny, một cựu chiến binh Thế chiến II, đáp dứt khoát: “Tôi không thấy điều ấy liên quan gì đến công việc hay quyền lợi của chính phủ.” Lời khẳng định không cứu vãn được sự nghiệp: ông bị sa thải với lý do “khai man” hồ sơ xin việc, vì từng bị bắt một năm trước với cáo buộc “hành vi đồi bại.”
Tổng thống Donald Trump luôn mạng mẽ khẳng định “tôi không bao giờ vẽ tranh, tôi không thích vẽ tranh” và “lá thư mừng sinh nhật đó là ‘hoax’”. Thậm chí, Trump đã đệ đơn kiện tờ The Wall Street Journal đòi bồi thường $10 tỷ đô la để có bài báo về bức thư bị cáo buộc này. Sáng nay Thứ Hai 8/9, các thành viên Đảng Dân Chủ trong Ủy ban Giám sát Hạ viện đã công bố bức thư đầy hình ảnh “gợi cảm" gửi Jeffrey Epstein, có chữ ký của Donald Trump trên đó.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.