Hôm nay,  

Hỏi&đáp

19/08/200200:00:00(Xem: 9412)
Cô Bích Nga hỏi:
Tôi là một độc giả của trang Thẩm mỹ. Tôi bị gàu rất nhiều. Tôi có đọc được trên Việt Báo online cách dùng dầu gội đầu để trị đầu gàu mà tôi đã quên in ra nên hôm nay tôi gởi E mail nầy để hỏi là phần trị đầu gàu đã được gởi đi vào số nào trên mạng Việt Báo online vậy" . Nếu được thì có thể nào quí vị đăng lại phần đó một lần nữa được không" Còn không xin quí vị vui lòng cho biết quí vị đã đăng trên trang nào của VB online.
Xin chân thành cám ơn quí vị phụ trách trang Thẩm mỹ vì kính chúc quí vị luôn luôn mạnh khoẻ để đem những kiến thức quí báu của quí vị tới cho đọc giả
Thành thật cám ơn quí vị thật nhiều

Trả lời: Thưa cô Bích Nga , bài trị đầu gàu đăng trên Việt Báo online issue số 16 và issue số 53 với chi tiết tỉ mỉ hơn .
Cám ơn lời chúc sức khoẻ của BN tới gia đình Việt Báo Thẩm mỹ
Cũng xin chúc BN mọi điều an lành

Cậu Hung, Đạo (WA):
Thân gởi chị Ngọc Anh
Em xin tự giới thiệu em tên là Duy Hung, hiện sống tại Seattle, WA .


Mẹ em là đọc giả thường xuyên của quí báo hằng tuần , và trong số báo ra tuần rồi mẹ em có đọc được bài viết của chị giới thiệu về sản phẫm Tea Tree Hair and Scalp Treatment. Mẹ em rất muốn xài thử nên nhờ em liên lạc với chị để hỏi sản phẫm nầy mua tại đâu và giá bao nhiêu một chai (shampoo and conditioner) để em có thể mua cho mẹ em dùng.
Xin chân thành cám ơn chị và xin chúc chị luôn vui, khoẻ, đạt nhiều thành tựu trong đời sống
Trả lời: Chào Hung. Gởi lời chào mẹ luôn nghe. Thơ nào Ngọc Anh cũng được chúc sức khoẻ hết cho nên Ngọc Anh cứ phải đi Heath Club dài dài vui lắm.
Cám ơn nghe. Seattle là một thành phố đẹp tuyệt vời , ai đã từng đến thăm sẽ khó mà quên được vẽ đẹp tráng lệ của mùa Xuân và hoa anh đào phải không Hung .
Thôi vô đề nghe , loại shampoo Tea tree đó hiệu Paul Michell, Hung tìm mua ở mấy Beauty Supply , như Sally có bán rất nhiều . Thông thường Ngọc Anh mua sỉ nên không biết giá lẽ bao nhiêu , nhưng chắc không mắc lắm đâu.
Chúc vui nha Có rãnh E Mail tả mùa Xuân trên xứ hoa anh đào cho Ngọc Anh thèm chơi nghe.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chị em trong tiệm cứ ngáp ngắn rồi thở dài. Tiệm Nail vừa được phép mở cửa, bây giờ cứ hồi họp từng ngày theo tình trạng bên ngoài. Mấy vụ xuống đường biểu tình này nọ từ từ xẹp xuống, nhưng ảnh hưởng có vẻ bắt đầu nổi lên như số người bị bịnh cúm tàu tăng lên, làm như khách quen của tiệm nails đang giảm xuống một cách đáng lo. Tiệm Nails lại còn “bị” khuyên chỉ tiếp khách hẹn trước, mất một mớ khách “walk in” đáng kể. Ai nấy như xài tiền kỹ lại.
Một nhà khảo cổ đào bới ở Nam Cực và tìm được một xác chết người tiền sử được bảo quản rất nguyên vẹn. Ông ta gọi điện đến bảo tàng và thông báo rằng người tiền sử đó chết vì bệnh tim. Viện bảo tàng tức tốc cử người đến hiện trường. Sau khi khám nghiệm, chuyên gia của bảo tàng ngạc nhiên hỏi nhà khoa học:
Những lon bia còn dư lại sau bàn tiệc, đừng bỏ uổng lắm, vì bạn gái chúng ta có thể dùng để làm đẹp da và tóc theo những cách đơn giản, dễ làm như sau:
Chuyên viên thẩm mỹ có bằng hành nghề ở California phải làm việc theo đúng luật lệ tiểu bang của Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM) và các tiêu chuẩn đã được thiết lập về kiểm soát nhiễm khuẩn. Tài liệu dành cho khách hàng, đồng thời nhắc nhở thẩm mỹ viên làm việc cẩn thận.
Màu “Neutral” rất thích hợp với làn da rám nắng hè như màu trắng, xám, đen, nâu lợt, may bằng loại “cotton” thoáng khí, mặc mát mẻ. Đồ tắm chỉ mặc khi bạn bơi lội, hay phơi nắng, không mặc đi dạo biển, trên cầu tàu, hay phố biển; trường hợp này bạn cần áo choàng để mặc bên ngoài đồ tắm.
Bà à! Để nhớ lại cái thuở mình mới yêu nhau, tuần nào cũng hẹn hò gặp nhau ngoài công viên. Thật hạnh phúc biết bao! Bây giờ tôi ra ngoài công viên ngồi chờ rồi bà trang điểm và thay quần áo thật đẹp ra gặp tôi nhé.
Anh/Chị ơi. Em muốn mở tiệm làm móng mà đang lưỡng lự không biết đặt tên tiệm là gì cho thật “kêu” và nhớ lâu. Mong trả lời giúp em và cám ơn. Các anh chị ơi, cho em hỏi chút chuyện này. Em hay bị đổ mồ hôi nách. Em đã dùng nhiều loại thuốc khử mùi, không có kết quả gì hết. Bây giờ em muốn thử dùng loại dành cho đàn ông, có dùng được không hở anh/chị, vì em nghe nói nó khử mùi mạnh hơn. Cám ơn A/C trước nhé.
Các anh chị em ơi, mang mặt nạ (Masks) thì làm thế nào bày tỏ tình cảm của mình với người đối diện khi chỉ lộ ra đôi mắt?. Chẳng lẽ cứ bốn mắt nhìn nhau tức trào máu họng hay sao? Dễ lắm nhé, mình còn đôi chân mày này, đôi mắt này, dùng nó triệt để cũng được mà. Đôi mắt thường được người ta cho là “Cửa sổ của tâm hồn” quan trọng bậc nhất đấy nhé. Các anh chị em thử tập dùng bàn tay che mặt lại từ cánh mũi trở xuống rồi thử những tình cảm như buồn vui giận ghét qua chân mày và đôi mắt xem sao. Muốn biểu lộ sự kinh ngạc thì nhướng đôi chân mày lên, mắt mở to, lộ vẻ buồn thì đôi mắt nhìn xuống, chân mày cũng xụ xuống, buồn như …thất tình thiên thu luôn ấy, phải không.
Thời trang luôn theo sát thời cuộc quốc tế. Mùa đại dịch vẫn còn đó. Những nhà tạo kiểu mẫu thời trang mùa đại dịch có thể sẽ dựa vào thời trang từ thời xưa bên Âu Châu, khi phụ nữ mang mạng che mặt, kết dính liền từ chiếc nón, tạo nét duyên ngầm bí ẩn qua đôi mắt.
Cứ nghe tin sắp mở cửa, vừa được mở cửa chưa có người khách nào lại lật đât đóng cửa trở lại vì đại dịch chưa hết, tiếp liền theo đại bất ổn, dân chống đối cảnh sát ồ ạt xuống đường, rồi trở thành những cơn đại loạn, đốt phá, cướp của, thậm chí giết người vô tội nữa. Thảm cảnh bị đốt phá tiệm không riêng của người bản xứ, mà rất nhiều nhà hàng, tiệm thẩm mỹ của người Việt bị họa lây. Nhìn hình ảnh mấy chủ tiệm nail ngồi khóc ròng khi bao nhiêu vật liệu, vật dụng trong tiệm Nail, nhà hàng là vốn liếng của cả gia đình bổng chốc tiêu tan. Họ thù hằn ganh ghét gì những tiệm làm ăn buôn bán lẻ này???


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.