Hôm nay,  

Ba Cao Một Thấp

5/20/202200:00:00(View: 4448)

healthy-drink-for-healthy-life-2021-09-02-04-02-31-utc
hình minh họa
 
Chị Ngà đem tờ giấy báo cáo từ chỗ chị mới đi thử máu tuần rồi vô sở đưa khơi khơi cho cả tiệm coi. Láng chớp lấy đọc trước. Đọc tới đâu cô trợn trắng con mắt tới đó, cặp mắt đã lộ càng lộ thêm. Vừa đọc xong cô lên:

-Ú Wòa. Xấu quá xấu quá. Chị bị ba cao một thấp rồi. Cao mỡ cao máu cao đường nè. Chắc chắn với cái tuổi của chị là chị bị một thấp, ấy là thấp khớp xương, phải vậy không nà. tại chị ưa ăn cháo lòng xơi hột vịt lộn, ưa mắm tôm luộc thịt ba chỉ mờ. Chị phải cữ gắt gao mới được đó nghe. Mấy con số này không phải chuyện dỡn đâu nghe. Hồi đó ba em cũng cỡ nầy đó, vô nhà thương hoài. Chị coi chừng.

Chị Diệu nạt Láng:

-Thôi, cô này đừng hù chỉ, hổng thấy chỉ lo lắng lộ ra mặt đó sao. Đâu đưa đây coi ờ ..ừm..…độ của tui cũng cỡ này hồi năm rồi, chị Ngà à, chị cứ cữ ăn như tui năm ngoái đi, ăn gạo lức với mè, ăn cháo “oatmeal” mỗi buổi sáng rồi chịu khó đi bộ cho nhiều, tập thể dục ít nhứt tuần ba lần, từ ba tới sáu tháng là xuống liền.

Nancy góp chuyện:

-Tôi có đứa cháu, mới mười tám tuổi đã bị bịnh tiểu đường rồi. Tội nó quá. Kể như đời nó tàn. Bây giờ mỗi ngày nó phải tự chích thuốc hai lần.

Chị Ngà sửa lưng Nancy liền, đôi mắt tuy có nhăn nheo nhưng sáng quắc, nghiêm giọng, chị nói:

-Sao gọi là tàn. Sao bi quan vậy. Bây giờ thuốc men rất tốt ngăn chận được rất nhiều những bịnh bất trị của thế kỷ trước đấy cô em. Còn nhớ khi nước Mỹ lập quốc, chỉ là mắc bịnh ho lao không thôi cũng đã đoạt mạng bao nhiêu người, bây giờ bịnh ấy chẳng thành vấn đề, chuyện nhỏ như con thỏ. Biết sớm trị sớm trị dứt khoẻ mạnh vui vẻ yêu đời mấy hồi. Cháu cô, biết sớm vậy, còn sức khỏe thanh niên mới lớn, dư sức đẩy lui con bịnh khó trị. Tin tôi đi. Hồi mười năm trước bà bạn tôi có thằng con, mới xong Trung Học thì khám phá ra bị ung thư óc. Bà vô sở khóc hoài kể như nó tiêu rồi, ý là nó chỉ là con nuôi thôi mà bả lo lắng như vậy. Khi bắt đầu chữa trị, thôi thì nó theo bất cứ chương trình nào, nhà thương nào mà bác sĩ giới thiệu, tới chân trời góc biển nào nó cũng tới. Sau khi chịu vài lần giải phẫu, một thời gian sau nghe nói là nọc ung thư đã lan xuống tới lá gan, bà kể như phải lo mua sẵn một miếng đất cho nó trên Đồi Hồng rồi, vậy mà, bỗng dưng, mấy năm trước khi bà hưu trí, nọc ung thư của nó biến mất. Nghĩa là nó bị bịnh mười năm. Bây giờ nó đã sống an lành bên cô bạn gái, một thiếu nữ tóc vàng mắt xanh rất chung thủy, kề bên nó từ hồi mới bắt đầu bịnh tới nay.

Nancy cố cãi bướng:

-Chuyện hy hữu. Triệu người mới có một.

Betty nói:

-Nhưng vẫn có. Cô không nên bi quan, hãy nghĩ về sự tốt đẹp, chuyện tốt lành sẽ đến với cô và cũng giúp cho ta giữ vững niềm tin, giúp sức để chống chọi với cơn bịnh.

Chị Ngà cười khúc khích, nói:

-Ôi xời. Chuyện chẳng có gì mà mấy ngừơi ở đó lo cãi nhau om sòm. Tôi nhất định sẽ chiến thắng mấy con số nầy. Độ mỡ cao hai trăm sáu mươi mấy, độ cholesterol cũng hai trăm mấy, ối, nhằm nhò gì ba con số lẻ tẻ. Làm bài toán trừ là xong. Tôi sẽ bắt đầu ăn uống cữ kiêng, vài tháng có là bao. Cách ăn uống nấu nướng của mình dễ mà, cá gà thịt nạc cứ luộc là xong. Ăn món gì cũng nặn chút chanh tươi vào. Mỗi chiều lôi chị Diệu vào phòng đi bộ trên máy xong phóng xuống hồ bơi vài vòng rồi cho tuôn mồ hôi ra trong phòng tắm hơi cho khoẻ. Vậy nghe chị Diệu, chị giúp tôi nhé.

Chị Diệu cười cười:

-Giúp chị cũng tự giúp tui thôi. Ừa. vậy đi.

Thế là, nhờ những lời lẽ lạc quan của mấy "bà già" trong tiệm lại trở nên vui vẻ. Mọi người bắt tay vào công việc của ngày thứ sáu đông khách./.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Nếu chọn kiểu giày chỉ cao vừa khỏi mắt cá chân, ống quần phải vừa chạm cổ giày. Bạn có thể đo chiều dài chiếc quần, rồi cuộn lên sao cho để lộ đôi giày, hay cắt bỏ chiều dài sao cho vừa chạm cổ giày mới đẹp. Đừng quá ngắn, và cũng đừng dài che mất đôi giày boots.
Chị Ngà nhớ hồi tiệm mới mở, lâu lắm rồi, đa số thợ làm nails chưa rành tiếng Anh, khách vô tiệm, hổng cần biết là mình mới có dũa bàn tay bà khách để chuẩn bị đắp bột, mau lắm cũng ít nhứt phải 20 phút mới xong, vậy mà biểu bà khách mới, đợi “năm phút nữa” kể cũng có hơi sái sự thật, vậy mà khách vẫn sẵn sàng ngồi xuống, lật lật mấy cuốn tạp chí ra đọc, đợi.
Chị ơi, em định cuối tuần này đến tiệm làm bấm lỗ tai để đeo khoen, mà em sợ quá!. Em đã từng tới tận chỗ, rồi cứ thậm thụt, rồi… đi luôn vì sợ đau quá. Lần đó khi cô ở tiệm thẩm mỹ kê cây súng bấm lỗ tới gần tai là em hét toáng lên và ngưng làm. Làm cách nào để hết sợ hả chị? Giúp em với.
Ghi chú đầy đủ mỗi tờ riêng rẽ cho mỗi ghế, non-whirlpool foot basin or tub. Mỗi tờ ghi chú phải được chỉ định bằng một số riêng (Thí dụ : Ghế #1, Ghế#2, Ghế#3, Chậu #1, Chậu #2). 1. Ghi đầy đủ vào phần phía trên của tờ ghi chú bằng cách điền vào số ghế/chậu, tên cơ sở, số môn bài cơ sở, tháng và năm . 2. Điền vào ngày và giờ đã làm sạch spa hay chậu. Điền vào chữ ký tắt của nhân viên có bằng cấp, đã làm sạch và khử trùng spa hay chậu. ...
Mùa thu cũng lạnh như mùa đông, cũng cần áo choàng, áo cổ lọ, áo ấm, khăn quàng. Mùa thu cũng là mùa thời trang đẹp nhất, thanh lịch nhất trong bốn mùa. Bạn có dịp diện thật đẹp mắt. Để ấm áp, bạn cần chiếc áo choàng dài, rộng, đúng kích cỡ và thoải mái khi cần phải mặc hai, ba lớp áo bên trong, và chiếc áo ấm vừa đủ khi thời tiết ấm hơn trong ngày, và bạn cần phải cởi chiếc áo khoác, cầm trên tay.
Mới vừa tết, giờ đã gần hết năm, mau quá. Làm như càng ngày trái đất quay càng nhanh hay sao? Hôm nay trong sở, bà Minh dúi vô tay chị Diệu mấy gói. Mở ra, là hột giống nhiều loại. Chị Diệu cười vui, đưa lên đọc. Nào là hột đậu bắp, hột cải xanh, hột ớt “bell”, hai ba gói hai ba màu xanh đỏ vàng, chị Minh nói:
Ngành thẩm mỹ chúng ta tiếp xúc với khách hàng hằng ngày, có thể bị lây bịnh từ khách, hay khách truyền bịnh qua người khách khác cùng chung môi trường làm việc rất dễ dàng. Sự lan truyền bịnh có thể bắt nguồn từ những cái ách xì, ho không che miệng, qua làn da bị trầy, mụn mủ… không khí chuyên chở vi trùng xâm nhập vào cơ thể từ mũi, miệng, và cả đôi mắt nữa. Nghề dưỡng da còn có thể lây lan vi trùng qua nách và háng là những chỗ làm wax đặc biệt. Vi trùng có thể lây lan trực tiếp từ người qua người, hay gián tiếp qua đồ vật bị sờ mó bởi người bịnh.
Những chiếc áo choàng dày được lấy ra từ tử áo năm ngoái cũng còn mặc vừa. Phối hợp với quần áo mùa lạnh mặc thường ngày, vừa đẹp, vừa tăng thêm phần lịch lãm. Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v…
Bữa nay, bà nhứt định vô tiệm, trước là để sửa sang lại cái nhan sắc mùa thu, sau là để coi tình hình làm ăn của đồng hương. Bước vô cửa, tiệm này trang hoàng toàn màu hồng đào ngọt ngào dịu mắt. Một cậu đang ngồi quẹt quẹt điện thoại coi gì đó một cách say mê chỗ quầy tiếp tân. Cô thợ từ trong ra niềm nở chào:
Tóc khô xơ có thể do di truyền. Nguyên do khác nữa là khi thời tiết nóng, khô, hay quá lạnh mà bạn không che chở nắng, gió bằng nón, khăn, và thuốc dưỡng tóc thích hạp.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.