Hôm nay,  

Chuyện Trò Bên Lề Với Ngàn Khơi

12/13/201900:00:00(View: 3696)
Chuyen Tro Ben Le voi Ngan Khoi
Hình: 1. Nhạc trưởng Trần Chúc năm 1989. 2. Ngàn Khơi ra đời, lần đầu tiên hát Viễn Du tháng 6, 1989.
3. Thái Thanh, hát Việt Nam Quê Hương Mến Yêu trong buổi hòa nhạc đầu tiên 1990.
4. Mai Hương hát VNQHMY 1990. 5. Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi tại Concert 2007.
6. Nhạc sĩ Phạm Đình Chương & Nhạc trưởng Lê Văn Khoa 1990.


Nhân dịp ban hợp xướng Ngàn Khơi tổ chức một buổi ca nhạc 30 năm kỷ niệm ngày thành lập, Việt Báo hân hạnh được quý anh/chị trong ban điều hành dành ít phút chuyện trò. Dưới đây là nội dung cuộc nói chuyện.

Việt Báo (VB): Chương trình Ngàn Khơi 30 Năm Kỷ Niệm vừa qua, theo nhận xét khách quan của quý anh/chị thì đã thành công ở mức độ nào? Có ưu/khuyết điểm gì cần được ghi nhận?

Ngàn Khơi (NK): Có lẽ nhận xét tôi không mang tính khách quan được. Ngàn Khơi có lẽ có thể tự hào là tất cả các dự trù về thời gian tập dượt đã diễn ra khá hoàn hảo và như ý. Tập dượt ở đây bao gồm sự tập dượt cho ca viên từ tháng 4 đến ngày trình diễn, và sự tập dượt giữa giàn nhạc và ban hợp xướng cùng các ca sĩ khách mời.

Yếu tố thời gian này rất quan trọng, coi như behind-the-scene-effort, nỗ lực của tất cả mọi người, thí dụ phải sắp xếp cho có đủ thời gian cho ca viên nghỉ ngơi thấm thấu dù phải tập liên tục thêm hai ngày mỗi tuần trong hai, ba tuần cuối.

Rồi phải có đủ thời gian và khả năng âm nhạc cũng như khả năng sử dụng software nhạc để điều chỉnh bài bản sao cho nhạc sĩ trong giàn nhạc có thể chơi khá chính xác từng nốt nhạc tuyệt vời mà các nhà soạn nhạc đã dày công nắn nót viết.

Khi nghe giàn nhạc bắt đầu trổi lên từng khúc nhạc diệu kỳ ấy, tôi nghĩ mọi ca viên trên sân khấu có lẽ ít nhiều đã nức lòng, vừa rưng rưng cảm động trước khí thế của bài hát, của mỗi nốt nhạc được trân trọng trình tấu, vừa hết sức chú tâm theo dõi bàn tay và ánh mắt người nhạc trưởng – và đem ra được cái hay đẹp nhất mà mình đã được huấn luyện trau dồi trong sáu tháng ròng rã.

Và tức thì khán thính giả cũng đã cảm nhận ngay từ trường tích cực đó, nên Ngàn Khơi nói chung kỳ này nhận được lời khen nhiều hơn chê! Mỗi bài vừa hát xong đã là một niềm hân hoan khôn tả! Nhạc trưởng thì cười tươi hơn bao giờ hết!! Như vậy tự mỗi người có lẽ đã cảm thấy “thành công” sau sự cố gắng nhất bậc của mình. Yes, we tried our best!

Cái còn dở của Ngàn Khơi vẫn là chưa lôi cuốn được nhiều hơn các nhân tài hợp xướng trong cộng đồng, và cũng chưa đánh thức hết các nhân tài ra khỏi giấc ngủ vì thiếu niềm tin, vì ngại ngùng không thích tham gia, vì quá bận rộn không thể cam kết dành thời gian, v.v… Nếu có thêm nhân tài thì chắc chắn các bài hợp xướng sẽ còn hoàn hảo hơn nhiều.

Tuy nhiên vì sự việc đánh dấu 30 năm, Ngàn Khơi vẫn còn nhiều ca viên nòng cốt và nhiều ca viên rất mới nhưng tấm lòng rất tràn đầy để gắn kết với Ngàn Khơi trong việc tập dượt gian nan. Và sự kiên nhẫn vô bờ bến của các vị ca trưởng chắc chắn là yếu tố quan trọng trong sự thành công của Ngàn Khơi. Chúng tôi đã đưa ra được tấm lòng người con dân Việt Nam tha thiết muốn bảo tồn và phát triển gia tài âm nhạc của dân mình, nước mình...

Ngàn Khơi xin trân trọng ghi ân tất cả ca viên và các vị ca trưởng đã có mặt trong buổi trình diễn ngày 24/11/2019.

Khuyết điểm: Nghĩ đến các vị ca viên thì mình lại giật thót người, ước ao sao cho các archival video đã và đang thực hiện sẽ có chút hình ảnh rõ ràng của từng người! Vâng, không thể không nói đến những khuyết điểm của mình. Ngàn Khơi rất thiếu sót về những khía cạnh sau đây:

  1. Thiếu phần nghi lễ cảm tạ gửi đến quý vị nhạc trưởng xưa nay, nhất là những vị đã dày công gắn bó hàng năm, mười, mười lăm năm xây dựng Ngàn Khơi. Không thể nại lý do vì quá chú trọng và quá lo lắng cho âm nhạc – dù quả thật như thế. Tôi vô cùng áy náy vì Ngàn Khơi đã không có phần việc quan trọng này, dù đã nghĩ đến nhưng hầu như đã lãng quên không thực hiện được. Một ân hận khó nguôi!
  2. Thiếu một giám đốc và chuyên viên săn sóc về trang trí sân khấu và ánh sáng để cùng làm việc với rạp hát khiến tăng thêm giá trị của buổi hòa nhạc. Lỗi không nhỏ, nhất định phải khắc phục trong những lần trình diễn tương lai.
  3. Thiếu một giám đốc về hình ảnh và video để có thể ghi lại (dù chỉ để làm tài liệu lưu trữ) đầy đủ hơn hình ảnh trình diễn với tất cả nhiệt huyết và tấm lòng của mọi người.


Xin ghi lại để khắc phục.

VB: Chương trình đã được biên soạn rất công phu, tập dượt kỹ lưỡng, trình độ nghệ thuật cao, nhất là những bài hợp xướng đòi hỏi tính chuyên môn về âm nhạc, như Hòn Vọng Phu hay Bài Ca Ngợi Tự Do. Ngược lại cũng có những bài solo, đệm dương cầm, đơn giản hơn. Xin cho biết Ngàn Khơi dựa trên tiêu chuẩn nào về âm nhạc khi chọn bài cho ban hợp xướng hát?

NK: Xin cảm ơn ghi nhận này. Ngàn Khơi có danh mục ca khúc đã trình diễn thật dồi dào, vì có may mắn được hoạt động cùng thời với những nhạc sĩ có khả năng sáng tác và viết hòa âm thật súc tích cho ca khúc Việt Nam. Khi gặp Ngàn Khơi thì nhạc sĩ Lê Văn Khoa đã có một gia tài đáng kể rồi, ngay buổi trình diễn đầu tiên năm 1990 Nhạc sĩ Lê Văn Khoa đã trình làng ba bài Hòn Vọng Phu mà ông đã soạn cho hợp xướng và giàn nhạc từ trước năm 1960 và Liên Khúc Dân Ca Cuộc Tình Chúng Ta, v.v... Sau đó ông đã viết thêm cho nhiều ca khúc khác. Nhạc sĩ Trần Chúc tuy đi sau nhạc sĩ Lê Văn Khoa và cũng thuộc môn phái tự học, nhưng đã viết hòa âm rất xuất sắc cho Ngàn Khơi được hát toàn bộ Trường Ca Con Đường Cái Quan và các ca khúc Ải Chi Lăng, Hội Nghị Diên Hồng, v.v... Nhạc sĩ Hồ Đăng Tín cũng từng sáng tác và viết hòa âm cho giàn nhạc giao hưởng và hợp xướng.

Ngàn Khơi thường đưa ra các chủ đề nhạc nói về quê hương, dân tộc, nói lên lòng người Việt Nam yêu nước thương nòi, thương lịch sử hào hùng, thương lời nói tiếng ca điệu hát dân gian, tiếng lòng của mọi tầng lớp, từ làng xã quê nghèo đến thành thị, tân cổ, có thể nói là gì cũng thương được, và đưa ra được dù là đơn ca lắng đọng với một cây đàn thùng hay dương cầm, hay hợp xướng rầm rộ, hoặc hát nhóm, v.v... càng nhiều thể loại càng khiến khán giả ưa thích hơn chăng?


Thành ra Ngàn Khơi cũng không hẳn đặt ra tiêu chuẩn nào, bài hát nào được đa số các thành viên ưa thích và đề nghị thì sẽ được đưa vào chương trình.

VB: Gần đây chúng tôi để ý thấy có sự đan xen trong một chương trình (thí dụ như chương trình hôm 24/11/2019 vừa qua) giữa nhạc phổ thông (popular music) và nhạc nghệ thuật (art music), theo quý anh/chị, ưu/khuyết điểm của sự pha trộn này là gì?

NK: Ngàn Khơi cố gắng trình bày có nghệ thuật hơn, trân trọng hơn, dù là hát nhạc pop hay art music. Ban tổ chức chọn bài cũng mất vài tháng, bài hát được đưa ra phải có sức thuyết phục được mọi người trong nhóm, ý muốn của các thành viên trong ban tổ chức thường nghiêng về art music nhiều nhưng không nhất thiết tất cả phải nghiêm trọng. Thật ra sự tự nhiên thông thoáng, cái đẹp nghệ thuật của các bài hát là điểm quan trọng hơn. Và tất nhiên các bài khán giả Ngàn Khơi yêu thích nhất thì vẫn được chọn nhiều nhất.

Cũng khó mà đánh nhãn hiệu bài hát là pop hay art song! Chỉ là cảm nhận chung chung của từng người hay nhóm người!

Ngàn Khơi cũng có kết hợp ý muốn của ca trưởng và ca sĩ khách, có bài chọn vào giờ chót nữa, miễn sao người hát hay nhóm ca sĩ có thể hát lên cái hay đẹp nhất của mình với giờ tập luyện khá đầy đủ của chính họ trước khi tập với giàn nhạc.

Hy vọng pop cũng là art! Và ngược lại bản art song cũng cần được popular hơn, nhiều người biết hơn và yêu thích hơn. Không biết có nên nhận định như thế không?

Thí dụ hai bài cùng tên Mắt Biếc của Cung Tiến và Ngô Thụy Miên thì bài của Cung Tiến ít được khán giả biết hơn, nhưng Ngàn Khơi có thể chọn và ưa thích cả hai bài theo hai cách riêng, khi có nhu cầu của chủ đề hay của ca sĩ hoặc của khán giả. Tùy duyên cả!

VB: Chương trình có những tiết mục của ban Sóng Xanh (thiếu niên) cũng như các tiết mục thiếu nhi và những giọng hát trẻ xuất sắc, Ngàn Khơi làm thế nào để quy tụ giới trẻ tham gia vào ban hợp xướng và làm thế nào để tập cho các em yêu nhạc Việt, hát nhạc Việt, phát âm chuẩn tiếng Việt?

NK: Ban Sóng Xanh coi trẻ nhưng các cháu tham gia Ngàn Khơi từ 15, 16 năm nay rồi, nói chung đã xong đại học – có cháu là giảng viên đại học nữa!
Bận rộn quá các cháu nay chỉ hát nhóm, chỉ còn được hai cháu ráng thu xếp để hát với Ngàn Khơi. Vì các cháu rất giỏi nên được đặc ân chỉ cần tập với Ngàn Khơi trong ba, bốn tuần cuối. (Điều kiện là các cháu được nhận bài hát và phải tự tập trước cho thuộc.)

Ngàn Khơi rất yêu các cháu và ráng tổ chức trình diễn “lớn” để các cháu còn duy trì sinh hoạt mãi. Đôi lúc chị Bích Liên hay Mộng Thủy đã tập riêng phần phát âm tiếng Việt cho các ca sĩ trẻ. Chắc chắn sự ngợi khen của khán giả cũng là động lực giúp các cháu cố gắng hơn! Đó là cách Ngàn Khơi khuyến khích các cháu tập hát cho sành sõi để hiểu và yêu tiếng Việt hơn.

VB: Ba mươi năm không ngừng sinh hoạt âm nhạc nghệ thuật là một thời gian rất dài, đòi hỏi lòng kiên trì đáng phục của quý anh/chị trong ban điều hành và toàn thể nhạc sĩ, ca viên. Xin hỏi, cái gì là thành tựu đáng ghi nhớ làm quý anh/chị hài lòng nhất, và cái gì thất vọng nhất?

NK: Cái thất vọng nhất có lẽ vẫn là mình chưa đến được với khán giả trẻ tuổi.

Cũng như tất cả các ngành nghề khác, Ngàn Khơi thật ra đã được nâng đỡ nhiều vì có được cộng đồng của người Việt Nam bao dung chấp nhận và nâng đỡ ngay từ đầu.

Số khán giả khi xưa đã mai một với thời gian, từ con số 800-900 đến nay con số 500-600 đã là rất may mắn vì có cùng mẫu số chung là chung lòng hướng về quê mẹ. Và cũng là nhờ các ca viên đã hết lòng cổ động người thân đi xem Ngàn Khơi.

Đặc biệt năm nay có một vài khán giả trẻ tuổi, họ cho biết buổi diễn 30 Năm Ngàn Khơi đã để lại ấn tượng tốt đẹp nơi họ. Xin trích dẫn vài câu nói từ những người trẻ này:

“Wow, Ngàn Khơi 30 Năm với giàn orchestra đã lôi cuốn em ở coi đến giờ cuối... mà vẫn thấy tiếc nuối như chưa đủ. Là khán giả không am hiểu nhiều về hợp xướng, nhưng lần show này đã thu hút và thay đổi hoàn toàn cái nhìn của em về hợp xướng. Giàn nhạc giao hưởng kết hợp cùng sự điêu luyện của ca sĩ và ban hợp xướng nâng cao âm sắc của từng bài hát và có những bản như Hòn Vọng Phu và bài cuối Việt Nam Việt Nam nghe hùng hồn và feel so touching...”

“Không hảo nhạc này nhưng không ngờ hay quá...”
“Thể loại này nào giờ hông ham. Ai ngờ thiệt hay!”

Thành ra Ngàn Khơi tự cảm thấy mình có trách nhiệm làm sao đem sự trình diễn tới cho nhiều bạn trẻ thì sẽ có người trẻ yêu mến và yểm trợ thể loại hòa tấu hợp xướng này.

Tạo điều kiện để kéo được khán giả trẻ tuổi hơn và nhất là lôi cuốn được ca viên trẻ hơn luôn luôn là một thử thách cho Ngàn Khơi.

Một điều khá hài lòng là Ngàn Khơi đã may mắn được hát và ghi âm thu hình live được các bản trường ca bất hủ của Việt Nam. Tuy chưa thật là toàn hảo nhưng đã đánh dấu được một thời Ngàn Khơi, và một chút gọi là tiếng nói âm nhạc hợp xướng của người Việt hải ngoại vào thời điểm cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21.

Điều đáng kể khiến Ngàn Khơi vẫn kiên trì hoạt động là Ngàn Khơi tin tưởng vào giá trị vĩnh cửu của gia tài văn hóa Việt Nam, tin tưởng vào lòng người dân Việt luôn mong muốn góp phần duy trì và phát triển di sản nghệ thuật và âm nhạc Việt Nam. Đó cũng chính là chất keo gắn liền những tấm lòng khao khát học hỏi cái đẹp của nghệ thuật ca hát nói chung và của âm nhạc Việt Nam nói riêng, khiến cho các ca viên Ngàn Khơi không quản ngại nhiều tháng ngày miệt mài tập hát.

VB: Ngàn Khơi có kế hoạch nào để có những tác phẩm âm nhạc mới có giá trị hầu đóng góp vào kho tàng âm nhạc Việt?

NK: Năm 2015 để đánh dấu 40 năm tị nạn, Ngàn Khơi đã cố gắng tìm và đưa vô Chiều Nhạc Ngàn Khơi một số nhạc mới sáng tác sau năm 1975 của “người Mỹ gốc Việt.”

Đưa ra nét đẹp của cái mới, tô điểm trang trọng cho thêm đẹp, thêm hay vẫn là mục tiêu tối hậu của Ngàn Khơi. Hiện mới chỉ là ước muốn phôi thai. Chưa có kế hoạch chi cả, vài đề nghị nên lập giải sáng tác hòa âm, v.v… nhưng Ngàn Khơi có lẽ không sở trường chuyện này.

Rất mong Ngàn Khơi có khả năng và có duyên lành nhận biết và làm đẹp thêm nhiều soạn phẩm âm nhạc và ca khúc mới có giá trị.

VB: Cảm ơn Ngàn Khơi đã chia sẻ những tâm tình quý giá với độc giả Việt Báo.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Bài hát như là một câu chuyện mà tôi viết với hình ảnh của một người cha, người vợ và những đứa con thơ, nhưng đây không phải là câu chuyện của một cá nhân nào, mà đó chính là câu chuyện được viết chung cho tất cả các nhân viên y tế nơi tuyến đầu. Họ là Những Thiên Thần Áo Trắng và dù họ đã chắp cánh bay xa, nhưng họ sẽ để lại cho chúng ta mãi mãi sự biết ơn và cho thế gian này sự hồi sinh từ sự hy sinh cao cả của họ. Tâm khúc này cũng được Nhạc sĩ Cao Minh Hưng dịch sang tiếng Anh với tựa đề "Angels In Scrubs" để các y tá, bác sĩ, những nhân viên y tế không biết tiếng Việt cũng có thể hiểu được sự biết ơn mà người Việt Nam chúng ta dành cho họ trong cơn đại dịch này.
Mùa Quốc Hận 30 Tháng Tư năm 2020, nhạc sĩ Trần Chí Phúc phổ biến một ca khúc mới thương nhớ Sài Gòn- Thủ đô Việt Nam Cộng Hòa- thành phố yêu dấu của Miền Nam Tự Do đã thất thủ vào tay quân Cộng Sản Miền Bắc và mất tên từ đó. Dù 45 năm trôi qua, nhiều thứ phôi pha nhưng tình yêu Sài Gòn của tác giả vẫn nồng nàn, vẫn mơ một ngày thành phố sẽ lấy lại tên yêu Sài Gòn.
Mùa 30 Tháng Tư năm 2020, kỷ niệm 45 năm thủ đô Sài Gòn thất thủ, nước Việt Nam Cộng Hòa lọt vào tay Cộng Sản năm 1975; Đài truyền hình SBTN phát hành cuốn DVD mang tên Những Người Lính Bị Bỏ Rơi – The Forsaken Soldiers. Cuốn băng hình gồm những thước phim tài liệu lịch sử chiến tranhViệt Nam từ năm 1945 cho đến sau này, đặc biệt ghi lại những hình ảnh mến yêu và hào hùng của người lính Việt Nam Cộng Hòa. Những người chiến sĩ này đã chiến đấu anh dũng để bảo vệ Miền Nam Việt Nam tự do; nhưng đã bị quốc gia đồng minh là Hoa Kỳ bỏ rơi để bị thua trận - theo cách nhìn và tựa đề cuốn băng của nhà sản xuất SBTN.
Nước Mỹ đang trong cơn hoạn nạn. Chúng ta đang trong cơn hoạn nạn. Các nhân viên y tế ở tuyến đầu ngày càng nhiều người ngã bệnh, phần lớn vì họ đang thiếu trầm trọng dụng cụ bảo vệ y tế tại các bệnh viện. Để cám ơn và bảo vệ những anh hùng tuyến đầu, hệ thống truyền hình SBTN, Bên Em Đang Có Ta Foundation và tổ chức Rise sẽ tổ chức chiến dịch quyên góp “Sing For Our Heroes”. Với sự tham gia của những ngôi sao âm nhạc hải ngoại, chiến dịch sẽ quyên góp để cung cấp các dụng cụ y tế cho những bệnh viện và trung tâm y tế tại các tâm dịch đang có nhu cầu cấp bách như New York, New Jersey, Louisiana, California, v.v...
Lần đầu tiên trong lịch sử, chứng kiến nhân loại bị nạn dịch cúm Corona lây lan khắp thế giới. Nhiều nước trong đó có Hoa Kỳ thì người dân phải ở trong nhà, tránh tụ họp, ra đường phải đứng cách xa 2 mét, đeo khẩu trang…
Tưởng niệm Quốc Hận 30 tháng Tư năm nay có lẽ còn sầu thảm hơn 45 lần đã qua. Không khí của đại dịch Vũ Hán bao phủ một mầu tang trên toàn thế giới, con số tử vong mỗi lúc một cao. Tuần qua, tổng thống Hoa Kỳ đã chính thức ban hành lệnh “cách ly” cho tất cả công dân trên toàn nước Mỹ cho đến hết ngày 30 tháng Tư, 2020. Và hình như nhiều quốc gia khác trên thế giới cũng đang lần lượt áp dụng biện pháp này, khiến cho năm nay dù có muốn, chúng ta cũng không thể tổ chức tụ họp đông đảo để làm lễ tưởng niệm ngày quốc hận như những năm trước đây. Buồn hơn nữa là sẽ không có bất cứ một trung tâm ca nhạc nào thực hiện các bộ Video, CD hay DVD để tưởng niệm những tháng năm viễn xứ như ngày trước, vì hiện trạng sang băng, đĩa lậu và internet đã giết chết thị trường văn hóa nghệ thuật này.
Từ những năm sáu mươi của thế kỷ trước, khi Sài Gòn còn là thủ đô Việt Nam Cộng Hoà, tôi có duyên may, được làm việc bên chị Thái Thanh. Hằng tuần, liên tục nhiều năm, hai chị em cùng chủ trương một chương trình phát thanh, kết hợp bài hát với bài viết để nói lên tình tự quê hương.
Sự ra đi của nữ ca sĩ Thái Thanh mới đây đã để lại bao nhiêu thương tiếc trong giới yêu âm nhạc cả trong nước Việt Nam lẫn ở hải ngoại. Càng đáng tiếc hơn khi tang lễ của cô diễn ra trong thời điểm Cali có lệnh cấm tụ tập để ngăn ngừa sự lây lan dịch cúm COVID-19
Tôi sẽ không nói gì về tiếng hát thiên phú vượt thời gian của nữ danh ca Thái Thanh vì đã có nhiều người ngợi khen từ khi chị nổi tiếng cho tới ngày chị qua đời. Trong bài viết giản dị và chân thành này, tôi không mang nỗi buồn vào đây, không kéo cái ảm đạm vô đây; tôi cũng không phải thắp thêm nén tâm hương tiễn nữ ca sĩ Thái Thanh về bên kia thế giới, vì tôi đã thành kính phân ưu cùng gia đình chị ở những email, facebook của bạn bè đưa tin về sự qua đời của một danh ca. Ở đây, tôi chỉ kể lại chút kỷ niệm với chị, chỉ vậy thôi.
Tôi muốn được gọi Thái Thanh là một nghệ sĩ hơn là ca sĩ bởi tiếng hát của bà đã vượt lên trên sự thưởng thức âm nhạc bình thường của người nghe vì khi nghe bà hát, trái tim của chúng ta đã rối nhịp đập và trí óc của chúng ta đã thay đổi mọi suy tư và hình ảnh.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.