Hôm nay,  

Đọc Sách: Biển Tuệ Thương Ca Tưởng Niệm Ni Trưởng Trí Hải

23/02/202406:56:00(Xem: 3355)
blank 

Đọc sách: BIỂN TUỆ THƯƠNG CA

Tưởng niệm Ni Trưởng Trí Hải
 

Nguyên Giác

  

Trong đời, thế nào cũng có lúc chúng ta nằm bệnh, hoặc có người thân nằm bệnh. Trường hợp như thế, lời khuyên thực dụng nhất là nên tìm đọc và áp dụng những dòng thơ Ngọa Bệnh Ca của Ni Trưởng Trí Hải. Thí dụ như những dòng thơ:
 

Hãy để tâm vắng lặng

Theo dõi hơi ra vào

Thấm nhuần chân diệu pháp

Trong từng mỗi tế bào

Hãy biến ngay giường bệnh

Thành một chốn đạo tràng.

(Nhắn Nhủ. “Biển Tuệ Thương Ca” trang 174-175)

 

Ni trưởng Thích Nữ Trí Hải là một trong những vị Thầy mà người điểm sách chịu ơn về Phật pháp. Đó là những trang sách nuôi lớn người điểm sách này, với những kỷ niệm thời mới lớn, khi còn trong khuôn viên trường học, được đọc sách của Ni Trưởng. Rồi nhiều thập niên sau, những cảm xúc khi đọc các bài thơ trong thi tập Ngọa Bệnh Ca của Ni Trưởng. Đó là những lời của Chánh pháp đầy sức chấn động. Và bây giờ, là một tuyển tập mới xuất bản nhan đề “Biển Tuệ Thương Ca” cũng là Hoa Đàm số 17, do nhà xuất bản Lotus Media ấn hành, trong này đăng trọn vẹn tập thơ Ngọa Bệnh Ca của Ni Trưởng. Lịch sử Phật giáo Việt Nam sau này sẽ giữ một chỗ đứng độc đáo cho nhiều tác phẩm và dịch phẩm của Ni Trưởng Trí Hải, trong đó có tuyển tập này.
 

Trước tiên, người điểm sách xin đề nghị rằng, các bạn Tập San Hoa Đàm, trong đó có những học giả nổi tiếng, như Tiến sĩ Giáo dục Phe X Bach (Tâm Thường Định),  nên dịch tất cả thơ của Ni Trưởng Trí Hải sang tiếng Anh cho các đơn vị Gia Đình Phật Tử hải ngoại biết về một ngôn ngữ thơ rất phiêu bồng, và đậm lý giải thoát. Để giới trẻ Phật giáo hải ngoại thấy rằng có một khuôn mặt lớn như thế trong thế giới thi ca và Phật học, một vị Ni trưởng đã giải thích Chánh pháp bằng những lời thơ rất thực dụng để tu tập, và dễ nhớ trong một không gian rất thơ.
 

 Tuyển tập có nhan đề “Biển Tuệ Thương Ca” và dòng tiêu đề “Tập san Tưởng niệm Ni Trưởng Thích Nữ Trí Hải (1938-2003).” Sách dày 240 trang, bên cạnh thơ của Ni Trưởng là bài viết của nhiều tác giả về Ni Trưởng:  Hòa thượng Thích Minh Châu, Huyền Không (Hòa thượng Thích Mãn Giác), Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ, Ni Sư Thích Nữ Hương Nhũ, Huệ Trân, GS Trần Ngọc Ninh, GS Cao Huy Thuần, GS Thái Kim Lan, BS Đỗ Hồng Ngọc, Nhà văn Viên Linh, Cư sĩ Nguyên Đạo Văn Công Tuấn, Cư sĩ Nguyên Giác Phan Tấn Hải, Cư sĩ Nguyễn Tường Bách, Cư sĩ Tâm Quang Vĩnh Hảo, Cư sĩ Thị Nghĩa Trần Trung Đạo, Nguyên Hạnh, Nguyễn Thị Thanh Xuân.
 

Nhóm kết tập bài viết gồm: Nguyên Không, Nguyên Túc, Tâm Thường Định, Nhuận Pháp, Tâm Định, Nguyên Nhã, Quảng Pháp.  Và Nhóm cố vấn biên tập là: Cư sĩ Tâm Huy Huỳnh Kim Quang, Cư sĩ Tâm Quang Vĩnh Hảo và Thị Nghĩa Trần Trung Đạo.
 

Tuyển tập khởi đầu bằng bài thơ của Thầy Tuệ Sỹ, nơi trang 5.
 

Cánh chim đã vượt qua vũng lầy sinh tử

Bóng nắng rọi lên dòng huyễn hóa

Thân theo tro tàn bay

Hoa trắng vỡ trên đại dương sóng cả

Sao trời chợt tắt giữa lòng tay

Sương còn đọng trên đầu cây lá

Đến rồi đi nước lửng vơi đầy

Heo hút bờ hoang ảnh giả

Người sống mỏi mòn trong nhớ tiếc không khuây.

 

Quý Mùi, tháng 11, 15

Kính viếng Giác Linh Đại Tỷ Thích Nữ Trí Hải

Thích Tuệ Sỹ” (BTTC, trang 5)

  

Trong “Lời Vào Tập” ở trang 7 và 8, Ban biên tập Hoa Đàm giải thích về tuyển tập năm 2023 này (tròn 20 năm ngày Ni Trưởng Trí Hải như “cánh chim đã vượt qua vũng lầy sinh tử” – để mượn lời thơ của Thầy Tuệ Sỹ):
 

“Nghĩ rằng hai mươi năm về trước đã rất khó, hai mươi năm sau nữa càng khó hơn, khi đàn hậu học chúng con giờ đây làm sao có thể tìm thấy tung tích của bậc Chân Nhân Ni Trưởng, như cánh chim đã hút dấu trên dòng sông sinh tử, hóa trời không - Nhạn vô di tích chi ý, thủy vô lưu ảnh chi tâm - Dòng sông không cố lưu giữ bóng hình hài, mà Ni Trưởng cũng không mong giữ lại bóng hình chăng?

Kẻ hậu học đi tìm trên những cung bậc thời gian, nơi bóng nắng rọi lên dòng huyễn hóa, heo hút bờ hoang ảnh giả, Chân diện của bậc Đại sư mênh mông như BIỂN, kẻ chèo thuyền tuy thấy chân trời xa mà không thể lường hết chiều kích bao la của TUỆ pháp.

Nơi đây với lòng thành kính, tưởng niệm hai mươi năm ngày vắng bóng Thầy và để tri ân một bậc Tòng Lâm Ni Trưởng đã dâng hiến trọn vẹn cả cuộc sống thanh tu cho sự nghiệp hoằng dương Chánh pháp, đã để lại một di sản cho nền văn học Việt nam hiện đại nói chung và tư tưởng Phật giáo Việt nam nói riêng, rất to lớn mà các thế hệ hậu học chúng con hôm nay và mai sau được thừa hưởng, trân quý vô cùng.

Hoa trắngvỡ trên đại dương sóng cả, ngàn năm sau vẫn trổ trên đồi.

Hoa Đàm số đặc biệt này ra mắt chủ yếu với độc giả Lam viên nhân kỷ niệm 20 năm ngày viên tịch của Ni Trưởng, từ biến cố đau thương của Phật giáo đồ nói chung và Ni Chúng nói riêng, vào ngày ngày 7 tháng 12, 2023, là kết tập có tuyển chọn một số tư liệu liên quan hành trạng của Thầy từng được phổ biến trước đây qua nhiều hình thức tập in và online. Nơi đây chỉ là sự góp nhặt và tái hiện trong một hình tướng khác, mà tâm nguyện của người biên tập thủy chung chỉ mong xây dựng một tủ sách Gia Đình Phật Tử, giúp Anh-Chị-Em Huynh trưởng có cơ sở tham khảo, học và hành Đạo trong vai trò hướng dẫn tuổi trẻ Phật giáo. Đây đích thực là một niềm vinh dự nhưng đồng thời là một trọng trách. Bởi kẻ hậu học may mắn được chèo thuyền trên dòng BIỂN TUỆ, thì chẳng thể như người đứng trong núi mà ngắm nhìn.

"Bất thức Lư San chân diện mục,

chỉ duyên thân tại thử san trung."

----- Tô Đông Pha

Ngày 07 tháng 12 năm 2023

Hoa Đàm

 

 

Hiện nay, độc giả có thể tìm đọc tiểu sử của Ni Trưởng Trí Hải qua Google và rất nhiều trang nhà. Nơi đây, người điểm sách xin trích từ tuyển tập Biển Tuệ Thương Ca một số nhận định về Ni Trưởng.
 

Thầy Thích Minh Châu trong bài Tưởng Niệm Cố Ni Trưởng Trí Hải ghi nhận:

"Cố Ni Trưởng Thích Nữ Trí Hải đến với đời làm lợi ích cho đời và làm sáng lên niềm tin cho Đạo. Cuộc đời và sự nghiệp của cố Ni Trưởng gắn liền với những hoạt động mang lại niềm tin yêu và an lạc lớn cho cuộc đời. Cố Ni Trưởng ra đi trong niềm thương nhớ của nhiều người.

Kinh Pháp Hoa dạy người con Phật đến với đời bằng tâm thái trân trọng và hộ trì, nhẹ nhàng như ong đến với hoa, chỉ nhận lấy chút mật của nhụy hoa rồi bay đi mà không làm tổn hại đến hương sắc loài hoa. Cố Ni Trưởng Trí Hải đã đến với đời và rồi ra đi bằng tâm thái như thế." (BTTC, trang 25)

Hòa Thượng Huyền Không Thích Mãn Giác viết: “Sống ở Hoa Kỳ những năm đầu 60 với cõi lòng ẩn mật rất Huế, khi về Việt Nam, cô đã ra mắt với người đọc quê hương hai bản dịch nổi tiếng là “Câu Chuyện Dòng Sông” của Herman Hesse và “Bắt Trẻ Đồng Xanh” của Salinger, mà không lâu sau đó người đọc đã nhận ra gương mặt tuyệt vời của dịch giả vừa uyên bác cẩn trọng, vừa trong sáng nghiêm túc. Mãi cho tới mấy chục năm sau, Cô vẫn giữ vị trí của người chuyển ngữ tài hoa nhất.” (BTTC, trang 28)
 

Ni Sư Thích Nữ Hương Nhũ nhận định: “Ni Trưởng Trí Hải với sự tinh tế và trí thông minh xuất chúng, các tác phẩm của Ni Trưởng được tuyển dịch từ những tác phẩm Hán cổ, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức và cả Hán hiện đại. Nhiều học giả cho rằng, từ xưa đến nay ở Việt Nam chưa có một vị Ni nào am tường kiến thức Đông Tây kim cổ, giỏi chữ Hán, cổ ngữ Pali và Sankrit, thông thạo cả tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Đức như Ni Trưởng Trí Hải.” (BTTC, trang 36)
 

Độc giả có thể đọc thêm nhiều lời ca ngợi Ni Trưởng Trí Hải trong tuyển tập từ nhiều vị khác nữa. Một điểm xúc động trong tuyển tập là những mẩu chuyện nhỏ, những kỷ niệm ghi lại với Ni Trưởng, cho thấy một nhân cách phi thường và tinh tế của Ni Trưởng.
 

GS Cao Huy Thuần kể rằng khi lần đầu về nước, năm 1980, đã “mười lăm năm xa cách mới gặp lại,” nên Giáo sư đã chắp tay thưa, “Xin Chị cho tôi gọi Chị là chị lần này nữa thôi, tôi chưa quen gọi Chị là Sư Cô được.” Giáo sư họ Cao cũng kể niềm vui khi một lần thăm mấy năm sau đó, nghe Thầy Thích Trung Hậu nói, “Giờ này chắc Cô Trí Hải đang ngồi thiền.” Niềm vui của Giáo sư là “thời buổi nhiễu nhương náo loạn này, còn có một người ngồi thiền không ai dám động…” (BTTC, trang 45)
 

GS Bác sĩ Trần Ngọc Ninh kể rằng một lần, được Thầy Thích Minh Châu yêu cầu Giáo sư thuyết trình về “cốt tủy của giáo lý” Phật Giáo. GS Ninh lên Thư viện Đại học Vạn Hạnh, lúc đó Ni Trưởng là Quản Thủ Thư Viện đã hướng dẫn GS Ninh tới các tủ sách. Và ba năm liền như thế, GS Trần Ngọc Ninh kể, “Mỗi năm trong ba năm liền, tôi gặp lại Ni-cô trong Thư viện, với mỗi năm một vấn đề mà tôi phải giải đáp cho tôi…” (BTTC, trang 55) Kết quả của những năm nghiên cứu đó, Giáo sư Trần Ngọc Ninh gom lại để viết cuốn “Đức Phật giữa chúng ta.” (BTTC, trang 56).
 

Giáo sư Thái Kim Lan, người từng gặp lần đầu là qua bản dịch “Câu Chuyện Dòng Sông,” và rồi gặp trực tiếp trong phong trào Phật giáo giữa năm 1964-1965. GS Thái Kim Lan về sau du học Đức, dạy triết ở một Đại học Đức, kể rằng đã giới thiệu một sinh viên Đức tìm hiểu về Phật Giáo tại Việt Nam tới gặp Ni Trưởng Trí Hải, và khi sinh viên kia về Đức đã kể rằng anh ngưỡng mộ Ni Trưởng là “vị Thầy Việt Nam.” Giáo sư TKL cũng kể về Tiến sĩ W. Boehme của Hội W.P. Schmits – Stiftung từng gặp Ni Trưởng trong các công tác từ thiện hơn 10 năm, khi về Đức kể lại rằng chương trình từ thiện nào cũng được Ni Trưởng Thí Hải bảo trợ. (BTTC, trang 62)
 

Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc kể lại một kỷ niệm, “Cô cũng là người mà khi viết xong cuốn Nghĩ Từ Trái Tim tôi liền gởi bản thảo viết tay đến nhờ đọc, góp ý. Ngay sáng hôm sau, cô đã phone bảo tối hôm đó Hóc Môn cúp điện, cô đã phải đốt đèn cầy mà đọc suốt đêm thứ “chữ bác sĩ” thế này! Cô bảo được lắm, khuyên nên in ra đi, sẽ giúp ích được cho nhiều người đó. Rồi cô đọc cho tôi nghe một bài viết của cô về Có Không. Cô cũng góp ý cho tôi vài điểm ở phần kết của cuốn sách.” (BTTC, trang 68)
 

Nhà văn Nguyên Đạo Văn Công Tuấn kể rằng ông từng là sinh viên xứ Quảng vào Sài Gòn học ở Đại Học Vạn Hạnh, nơi Ni Trưởng là Quản Thủ Thư Viện, và rồi nêu nghi vấn cảm động về sự ra đi của Ni Trưởng (mà nhà văn này gọi tôn kính là Sư Bà): “Những tai nạn giao thông chết người là chuyện cơm bữa ở xứ mình. Dọc đường Sư Bà còn bảo tài xế dừng xe lại để Sư Bà làm lễ cầu siêu cho một người không quen biết chết trôi trên sông vừa mới được vớt lên. Sư Bà đã viên thành một hạnh nguyện, hạnh nguyện mang vác hết cả những nỗi khổ đau của chúng sanh.” (BTTC, trang 90)
 

Giáo sư Nguyễn Tường Bách kể về những lần từ hải ngoại về thăm nhà, và rồi tới thăm Ni Trưởng Trí Hải: “Cách đây chưa đầy một năm, cuối tháng 12 năm 2002, Cô đưa chúng tôi về thăm tịnh thất tại Nhà Bè và Hóc Môn. Nhờ Cô mà tôi được gặp thầy Nhật Từ trong lần này. Thầy Nhật Từ gọi Cô bằng “Ni trưởng” hết sức trân trọng, còn tôi xưng hô cứ như cô cháu trong nhà. Nhà Bè là một cơ sở nuôi dạy các cháu mồ côi, nay đã khang trang. Còn Hóc Môn là một ngôi chùa khiêm tốn mới xây, có phòng giảng pháp và lớp cho trẻ em học. Đất ở Hóc Môn do một đệ tử cúng dường để cho Cô có chỗ yên tĩnh để làm việc và nghỉ ngơi, xa bớt đường Nguyễn Kiệm bụi bặm. Chúng tôi ngồi uống trà trong một cái cốc lợp bằng tre lá, nghe tiếng gió bên ngoài xào xạc chen giữa các hàng cây.” (BTTC, trang 99)   
 

Bên cạnh các Trưởng Lão Hòa Thượng, các giáo sư, các nhà văn dẫn trên, còn có nhiều nhà văn nhà thơ khác đã góp bài tưởng niệm Ni Trưởng Trí Hải.

Tuyển tập này có trích phần thơ của Ni Trưởng Trí Hải, tất cả đều là ghi lại Kinh Phật và kinh nghiệm tu học độc đáo của Ni Trưởng. Theo những gì người điểm sách biết, có lẽ Ni Trưởng Trí Hải là nhà thơ duy nhất trong văn học Việt Nam ghi lại kinh nghiệm nằm bệnh trong nhiều bài thơ. Bài thơ nào cũng xuất sắc.
 

Như bài “Bờ Kia” nơi trang 198, Ni Trưởng viết những dòng chữ y hệt nhóm Kinh Tập trong Tiểu Bộ:
 

Bờ kia đâu phải ở bên kia

Cùng với tử sinh chẳng có chia

Thiện ác thị phi đừng vướng bận

Thì đây sống chết đã xa lìa.

  

Tương tự, bài thơ “Vô Niệm” của Ni Trưởng là phiên bản khác của Kinh Bahiya Sutta:

Chẳng cứ công phu chẳng tọa thiền

Nghe thanh, thấy sắc vẫn thường nhiên

Mảy trần không dính hư không nọ

Mây tạnh, trăng soi, sáng một miền.

  

Thỉnh thoảng, Ni Trưởng cũng tự cười. Như trong bài thơ “Nói Cùng Cây Cối” nơi trang 191, Ni Trưởng tự giễu cợt về  chuyện nằm bệnh:

Vũ trụ ngươi thẳng đứng

Vũ trụ ta nằm ngang

Ngươi cho đời bóng mát

Ta cho vần thơ thương.

 

Nhìn chung, tuyển tập “Biển Tuệ Thương Ca” là cuốn sách mọi người Phật tử nên đọc. Nơi đây, người điểm sách xin đề nghị lần nữa, rằng các bạn Hoa Đàm nên dịch sang tiếng Anh tập thơ “Ngọa Bệnh Ca” của Ni Trưởng Trí Hải. Đó là những dòng thơ bất tử của Phật Giáo Việt Nam.
 

Sách "Biển Tuệ Thương Ca" có thể tìm mua bằng cách vào trang Amazon và gõ nhan đề sách, hoặc vào trực tiếp ở đây:
 

https://www.amzn.com/B0CQC3QZ7P/
 

Thực sự hy hữu. Ngài là một vị Ni Trưởng hy hữu, đã xuất hiện như một ngọn núi khổng lồ, rất khó gặp trong đời.

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong trang đầu tiên của Thuyền, tiểu thuyết, tác giả Nguyễn Đức Tùng viết:“Cả Sài Gòn, cả nước, xem bói. Thời trước, người ta xem để hỏi ngày lành tháng tốt, tiền tài, hạnh phúc lứa đôi, nhưng năm ấy, mọi người hỏi: có đi được không?” Đi hay ở, đó là vấn đề. Chả là vào thời đó, “Nếu cái cột đèn biết đi thì cũng phải đi.” Nhận xét đơn giản này, không rõ do ai thốt lên, đã lập tức trở thành phát ngôn thời danh, mô tả khá hình tượng cho một chương bi thảm trong lịch sử dân tộc, nối tiếp ngay sau một chương bi thảm khác là chiến tranh. Chương đó bắt đầu từ trong bối cảnh “Ngày tôi ngoài hai mươi tuổi, đó là những năm tháng u ám nhất của đời người, đó là những ngày yêu đương tràn ngập, mặt trời lên mỗi sáng, chiếu rọi mặt đất. Nhìn đâu cũng thấy tương lai. Đó là những ngày buồn bã, đói, thất vọng. Chúng tôi có tất cả, chúng tôi không có gì. Đó là những ngày kỳ lạ khi chiến tranh chấm dứt mà không chấm dứt, hòa bình lo âu.”
New Book Release: This book is a translation of a collection of personal, literary, and journalistic vignettes of Vietnamese individuals who have made notable contributions to literature, art, and science. It is a rich source of information on the social, cultural, and political history of South Vietnam, as well as the individual careers of its human subjects...
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Trong những năm gần đây, các thư viện công tại Hoa Kỳ – vốn từng là không gian yên tĩnh dành cho học tập và tra cứu – đã trở thành điểm nóng trong các cuộc tranh chấp văn hóa. Hàng ngàn cuốn sách bị yêu cầu cấm lưu hành, không phải bởi độc giả trực tiếp, mà từ các nhóm chính trị cánh hữu sử dụng mạng xã hội để vận động phản đối hàng loạt. Riêng năm học 2023–2024, PEN America ghi nhận tới 10.046 lượt cấm sách ở các trường công, ảnh hưởng tới 4.231 tựa sách và 2.662 tác giả; trong đó Florida và Iowa chiếm lần lượt 4.561 và 3.671 lượt cấm trong năm học. Gần một nửa trong số đó là sách viết bởi các tác giả LGBTQIA+ hoặc thuộc các cộng đồng chủng tộc thiểu số – những tiếng nói vốn đã bị thiệt thòi trong ngành xuất bản, nay tiếp tục bị đẩy ra ngoài bằng nhãn “không phù hợp.”
Cũng tâm thái ấy, tôi có được khi đọc Phòng Triển Lãm Mùa Đông của nhà văn Đặng Thơ Thơ, và sau đó là xoay sở cho lọt vào những con chữ mang đầy ý nghĩa bức phá hiện thực...
Nguyễn Hữu Liêm là một người đa dạng, không chỉ trong nghề nghiệp mưu sinh, mà cả trong những lĩnh vực cầm bút, lý luận. Ông là một người gây tranh cãi trong những nhận định về cộng đồng, và cả trong những bài viết về rất nhiều đề tài, như văn hoa, triết học, tôn giáo, chính trị. Dĩ nhiên, sôi nổi nhất là lĩnh vực chính trị. Nguyễn Hữu Liêm mưu sinh với nghề Luật sư, giảng dạy Triết. Những bài viết của ông bất kể gây tranh luận thế nào trong cộng đồng, vẫn là những đề tài cần được cộng đồng suy nghĩ nghiêm túc. Do vậy, từ một bàn viết lặng lẽ ở San Jose, Nguyễn Hữu Liêm trở thành người khơi dậy những cuộc tranh luận không chỉ ở hải ngoại, mà còn cả trong Việt Nam.
Đặng Thơ Thơ cùng thế hệ với ông bác, em ruột mẹ tôi, sống trong thời Việt Nam Cộng hòa và cũng như ông bác tôi, Thơ Thơ xa xứ cùng gia đình, người bác theo ngành y còn chị ngành giáo dục, viết văn, sáng lập trang Da Màu như cách để giữ gìn bản sắc và ngôn ngữ Việt. Xa quê mới nhớ nhà, rời nhau mới ngẩn ngơ căn nhà cắt rốn, sợ mất tiếng mất giọng, ngôn ngữ bay tro nên việc người Việt tha hương lập ra các trang Văn Hải Ngoại là cách đại đoàn kết khỏi cảnh nhớ nhà, đồng thời đấy cũng là sân chơi, thư viện lưu trữ bản thảo, để người trẻ muốn tìm tòi giai đoạn 20 năm miền Nam, muốn thử sức mà không cần phải trình bày thành tích đăng báo, in sách chung sách riêng đều có thể liên lạc.
Không ai ngờ nhà thơ này làm được các bài thơ kể chuyện về các Thiền sư Việt Nam trong thể thơ Đường luật, y hệt như khai mở lại một mạch nguồn thi ca sinh động. Những bài thơ của thầy, tinh luyện từng chữ, dịu dàng mang hơi thở Thiền Tông Việt Nam. Tôi đọc và kinh ngạc, như gặp lại một tri kỷ những năm rất xưa cũ, nhưng với một chân trời thi ca hoàn toàn mới. Nơi đó, riêng một mình Thầy Thích Chúc Hiền bước đi đơn độc, trong văn phong thanh thản, giữa những như dường gian nan trong từng chữ, từng ý đối, từng vần trau chuốt khó gieo, và trong từng âm vang Thiền ngữ. Tôi đọc và cảm nhận từng trang thơ đầy những tràn ngập hạnh phúc, hẳn nhiên là cho cả thi sĩ Thích Chúc Hiền và cho cả những độc giả khó tính như tôi. Từ thầy, tôi nhận ra rằng thơ Đường luật không hề cũ, chỉ là vì mình đã tránh né một lối đi rất khó khăn của thi ca.
THUYỀN là cuốn tiểu thuyết của nhà thơ Nguyễn Đức Tùng. Tác phẩm thuật lại chuyến vượt biên bằng đường biển của một nhóm người khi phong trào vượt biên trong nước lên cao, vào khoảng giữa hai thập niên 70s và 80s. Vì là tiểu thuyết nên cuốn sách thoát xác ra khỏi dạng hồi ký (mặc dù tự sự của nó bám sát sự thật và những điều có thể xem như sự thật) và nhất là nhờ được viết với bút pháp “dòng ý thức” nên nó đồng thời bật mở những suy nghiệm về lịch sử, chiến tranh, quê hương, tình yêu, sự sống, sự chết, sự tàn bạo, lòng nhân đạo, ký ức, lòng khao khát được sống, dòng chảy thời gian, cái nhẹ của nhân sinh, và nhiều thứ khác...
Tôi kinh ngạc khi thấy mình có thể sống trong rất nhiều thế giới trong một ngày. Bật máy vi tính lên, tìm các bản tin thế giới và quê nhà qua Google, chọn tin và dịch. Từ những xúc động có khi rơi nước mắt khi đọc tin về nỗi đau đớn của những người đang sống dưới mưa bom như Palestine, Ukraine, cho tới nỗi lo lắng khi thấy các bản tin về Biển Đông và đói kém ở quê nhà, cho tới những sân si trong thế giới quyền lực ở Hoa Kỳ... Thời gian nghỉ tay, đọc những dòng thơ nơi này hay nơi kia, từ khắp thế giới, là hạnh phúc đời thường của tôi. Trong đó, tôi thường theo dõi những dòng chữ của nhà thơ Thiện Trí, người cũng là một thiền sư đang dạy Thiền thực nghiệm ở Nam California. Có khi tôi mở bản sách giấy ra xem, và có khi vào Facebook tìm đọc "Monk Thiện Trí."


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.