Hôm nay,  

Học Nhạc Để Cải Thiện Sức Khỏe Tinh Thần Ở Tuổi Già

1/9/202600:00:00(View: 346)

Music
Hoàng Công Luận tại giải thưởng Việt Báo VVNM. Ảnh: VB.
 
Trên trang mạng Psychology Today có bài viết về lợi ích của việc bắt đầu học nhạc ở tuổi già. Người cao niên thường phải đối diện với nhiều thách thức như suy giảm nhận thức, cô lập xã hội, trầm cảm. Suy giảm trí nhớ, đặc biệt là suy giảm trí nhớ theo từng giai đoạn và trí nhớ làm việc, là một dấu hiệu của tiến trình lão hóa bình thường, những cũng có thể là dấu hiệu sớm của lão hóa bệnh lý. Tập thể dục, các hoạt động kích thích não bộ có thể giúp duy trì trí nhớ của người lớn tuổi.
 
Âm nhạc là một công cụ hữu hiệu để cải thiện nhận thức và nâng cao sức khỏe tinh thần. Học chơi một nhạc cụ không bao giờ là quá muộn; và bắt đầu học chơi nhạc ở tuổi già có thể mang lại những lợi ích lớn lao. Sau đây là một số quy tắc chung để bắt đầu học một kỹ năng mới như âm nhạc mà người lớn tuổi nên áp dụng (Ericsson and Pool, 2016).
 
1. Luyện tập có mục đích. Việc luyện tập các kỹ năng mới nên được thực hiện một cách chu đáo, chậm rãi và có chủ đích chứ không nên vội vàng. Khi làm việc chậm rãi, mọi thứ sẽ trở nên đơn giản hơn. Dục tốc bất đạt.
 
2. Mục tiêu. Luyện tập nên có mục đích, biết mình đang đi đâu và làm thế nào để đến đó. Có một mục tiêu rõ ràng và ý nghĩa là quan trọng cho sự tiến bộ và động lực cá nhân. Các mục tiêu được xác định rõ ràng và có thể đạt được sẽ làm tăng động lực luyện tập. Tự đặt ra mục tiêu để phấn đấu là cách hữu hiệu để tạo ý nghĩa cho việc học.
 
3. Tiến bộ từng bước. Luyện tập có mục đích là kết hợp những bước nhỏ để đạt được mục tiêu dài hạn. Làm như vậy để các mục tiêu trở nên dễ đạt được hơn, tạo niềm hứng khởi trong tập luyện. Không có gì tạo sự hứng khởi tốt hơn những chiến thắng nhỏ. Những mục tiêu nhỏ hơn giúp dễ dàng vượt qua sự ngần ngại, tạo đà đi tiếp mà không cảm thấy quá tải.
 
4. Biểu tượng trong trí (mental representation). Biểu tượng trong trí là những hình ảnh, khái niệm, ý tưởng được bộ não lưu trữ và xử lý, thường được tâm lý học dùng để mô tả cách chúng ta hiểu và tương tác với thế giới. Nó cho ta thấy những gì cần phải làm, giúp người tập theo dõi cách họ đang làm cả trong luyện tập và trong thực tế. Ví dụ, trong âm nhạc, biểu tượng trong trí cho phép người tập chơi một bản nhạc theo cách mà họ muốn.
 
5. Lặp lại. Các kỹ năng học bắt đầu bằng nỗ lực tinh thần, nhưng khi luyện tập với đủ thời gian, chúng có thể được thực hiện mà không cần suy nghĩ. Khi lặp lại một điều gì đó nhiều lần, nó sẽ ăn sâu vào tiềm thức, giúp ta sau đó có thể hành động tự nhiên mà không cần nỗ lực có ý thức. Mỗi lần lặp lại sẽ đưa đến gần hơn với kết quả mong muốn. Việc đạt đến mức độ chơi nhạc tự nhiên giúp người biểu diễn tự tin hơn, vì không còn cần để ý đến kỹ thuật mà chỉ tập trung vào âm nhạc.
 
6. Luyện tập cách quãng. Một trong những phương cách hiệu quả để nâng cao kết quả là phân bổ tiến trình thực tập, không nên nhồi nhét toàn bộ công việc trong một lần. Cần có thời gian để các biểu hiện trong trí của kinh nghiệm học tập được chuyển đổi thành trí nhớ dài hạn.
 
7. Động lực. Việc chơi âm nhạc về cơ bản là một niềm vui. Đối với nhiều người, việc học nhạc mang lại phần thưởng nội tại, chơi chỉ để mà chơi chứ không phải đạt được một mục tiêu cuối cùng nào. Tuy nhiên, để có thể có được bất kỳ một kỹ năng nào cũng cần nỗ lực, cần thời gian lặp lại các bài tập âm nhạc. Một trong những yếu tố tạo động lực lớn nhất là sự tiến bộ, là phần thưởng dành cho người tập sau những nỗ lực.
 
8. Tư duy phát triển. Một yếu tố tạo động lực khác là sự phát triển khả năng suy nghĩ, đặc biệt ở người trung niên và cao niên. "Tư duy phát triển" là niềm tin rằng khả năng của một người không cố định mà có thể được cải thiện bằng nỗ lực. Chúng ta thường kém cỏi trong mọi lĩnh vực trước khi trở nên giỏi giang.
 
Tóm lại, việc học các kỹ năng âm nhạc là một phương pháp hứa hẹn giúp ngăn chận sự suy giảm nhận thức ở tuổi già. Để duy trì trí óc minh mẫn, người cao niên cần đặt mình vào những thử thách mới. Việc luyện tập âm nhạc có đủ yếu tố cần thiết của một chương trình rèn luyện nhận thức: sự tập trung, trí nhớ, tính kỷ luật và sự tự tin. Nghiên cứu cho thấy việc rèn luyện trí não có thể giúp trẻ hóa khoảng 10 tuổi (Attarha, 2025). Rèn luyện nhận thức làm tăng nồng độ acetylcholine, một chất dẫn truyền thần kinh có liên quan đến nhận thức.
 
Việt Báo biên dịch
Nguồn: Bản tin The Principles of Learning Any Complex Skill đăng trên trang web Psychology Today
 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Bộ phim Face Off 7: One Wish như đem lại một tín hiệu tốt lành rằng trong một xã hội Việt Nam ngày nay đang có quá nhiều điều nhiễu nhương, những nét đẹp truyền thống của văn hóa Việt Nam vẫn còn có chỗ để tồn tại…
Hồi nhỏ, tôi thường nghe cha tôi đọc hai câu ca dao này: “Còn cha gót đỏ như son, đến khi cha chết gót con đen sì.” Lúc ấy tôi chừng năm bảy tuổi, nên nghe rồi thuộc lòng mà không hiểu hết ý nghĩa, chỉ biết hời hợt là nếu cha chết thì mình sẽ khổ lắm! Nhưng ngay cả khổ ra sao thì cũng chẳng hình dung được. Câu ca dao nói trên cho thấy truyền thống ngày xưa, người cha đóng vai trò then chốt trong gia đình. Ông vừa là trụ cột kinh tế để nuôi gia đình, vừa là tấm gương đức hạnh để cho con cái noi theo. Đặc biệt là với truyền thống phụ hệ con cái mang họ cha, nên việc “nối dõi tông đường” đặt lên vai người con trai, hay người đàn ông. Đó có thể là yếu tố cấu thành quan niệm “trọng nam khinh nữ” ngày xưa tại các nước theo phụ hệ như Việt Nam, Trung Hoa, v.v…
Tháng 3/2022, Bến Bạch Đằng Saigon bị đổi tên thành “Ga Tàu Thủy Bạch Đằng”. Sự kiện này đã dẫn đến những tranh luận trong dân gian chung quanh đề tài: Ngôn ngữ Hà Nội (ngôn ngữ miền Bắc) đang làm mờ dần sắc thái đặc biệt của ngôn ngữ miền Nam Việt Nam...
Tháng Năm là tháng vinh danh những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho đất nước Hoa Kỳ mà trong đó tất nhiên có người Mỹ gốc Việt. Những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho Hoa Kỳ bao gồm rất nhiều lãnh vực, từ kinh tế, chính trị đến văn học nghệ thuật, v.v… Nhưng nơi đây chỉ xin đề cập một cách khái quát những đóng góp trong lãnh vực văn học của người Mỹ gốc Việt. Bài viết này cũng tự giới hạn phạm vi chỉ để nói đến các tác phẩm văn học viết bằng tiếng Anh của người Mỹ gốc Việt như là những đóng góp nổi bật vào dòng chính văn học của nước Mỹ. Điều này không hề là sự phủ nhận đối với những đóng góp không kém phần quan trọng trong lãnh vực văn học của Hoa Kỳ qua hàng trăm tác phẩm văn học được viết bằng tiếng Việt trong suốt gần năm mươi năm qua.
Điều tôi muốn nhắn nhủ với các thế hệ nam nữ thanh-niên trẻ là chúng ta phải sống làm sao cho đáng sống kiếp người. Nói theo ngôn ngữ của Lý Đông A, con người phải sống đủ 3 mặt là: Sống - Còn - Nối tiến hóa. Gói gọn là sống Nhân Chủ, dựa vào Nhân Bản, rồi Nhân Chính và Dân Chủ...
Đêm nhạc có sự hiện diện đặc biệt của phu nhân nhạc sĩ Cung Tiến là bà Josee Cung và con trai Raphael Cung, cùng các anh chị em của Ông và Bà. Bích Liên đã gởi lời cảm ơn gia đình cố nhạc sĩ đã cho phép và khuyến khích chị thực hiện CD Vết Chim Bay. Chị cho biết thực hiện CD trong gần hai năm trời. Trong CD này, người nghe sẽ lại được thấy một Bích Liên cầu toàn trong âm nhạc Cung Tiến, giống như chị đã từng làm với CD Tạ Ơn Đời để tưởng nhớ nhạc sĩ Phạm Duy. Từng nốt nhạc, từng lời ca, từng câu hát đều được nâng niu, trân trọng. Chị nói CD này như là một nén hương thắp lên để tưởng nhớ người nhạc sĩ. Là một người luôn hướng đến sự toàn bích của âm nhạc, ở một thế giới xa xôi nào đó, chắc hẳn nhạc sĩ Cung Tiến sẽ cảm nhận được tấm lòng tri kỷ.
VĂN HÓA được hiểu một cách đơn giản là NHỮNG GÌ CÒN LẠI. Còn lại ở đây không có nghĩa là còn lại trong phút chốc, trong một giai đoạn ngắn mà là còn lại với ý nghĩa là tồn tại qua nhiều biến động, qua nhiều giai đoạn lich sử rất lâu dài cả trăm năm, cả ngàn năm mặc cho vật đổi sao dời...
Người viết xin nêu ra một số chữ và nghĩa trong tiếng Việt mà khi dùng đã gây ra biết bao lỗi lầm:
Mấy ngày nay hình ảnh vị sư tên Minh Tuệ lan tràn trên các kênh Youtube. Vào các trang mạng gõ chữ Minh Tuệ thì hiện ra nhiều Video cho thấy đông đảo người dân cùng đi bộ trên đường với Sư; khi Sư ngồi nghỉ chân trong nghĩa trang hay gốc cây thì hàng trăm người bao quanh; có người lễ bái Sư bày tỏ lòng kính trọng đối với một vị tăng tu theo Hạnh Đầu Đà của Phật Giáo...
Ở cõi đời có nhiều điều khiến mình phải dừng và chậm lại để mà lắng nghe. Như nghe tiếng chim hót ngoài vườn rực nắng, nghe tiếng mưa đêm rả rích quện với tiếng gió chẳng hạn. Nhưng đó chỉ là yếu tố ngoại cảnh làm chạnh lòng những ai đang có nỗi niềm bên trong. Chúng chẳng sánh được với những cảm xúc phát xuất từ đáy lòng thi sĩ biến thành thơ, để rồi thơ chạm vào tim người nhạc sĩ phát ra nốt nhạc, tiếng nhạc làm thổn thức giọng hát và ngân vang trong lòng người


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.