Hôm nay,  

Lịch sử của Nhiếp Ảnh Đồng Tính

26/09/202500:00:00(Xem: 1520)

Pic-1
Bích chương Triển Lãm
Viện Bảo Tàng The Getty toạ lạc tại thành phố Los Angeles, CA, USA.  đã tổ chức một buổi triển lãm hy hữu kéo dài từ tháng 6 đến 28 tháng 9 năm nay, 2025.

Buổi triển lãm có tên là "Queer Lens" tập trung vào chủ đề Lịch Sử Nhiếp Ảnh của Người Đồng Tính là một cuộc trưng bày thật đặc biệt và vĩ đại của Viện Bảo Tàng to lớn và nổi tiếng ở Nam California, Hoa Kỳ này. Hơn 270 bức ảnh thể hiện những biểu hiện về giới tính và tình dục qua hai thế kỷ đã xuất hiện như một khiêu khích mà chỉ Viện Getty mới đủ can đảm để dàn dựng. Phải mất gần 6 năm để chuẩn bị, sưu tầm, cùng  những cố gắng và nỗ lực của nhiều người, buổi triển lãm mới được ra đời.

Getty có lẽ là bảo tàng nghệ thuật lớn duy nhất ở Mỹ có thể mở một triển lãm như "Queer Lens". Những bảo tàng khác thì không dám. Một số tổ chức nhỏ hơn thì có, như ở Chicago. Bảo tàng Getty có uy tín và nguồn lực tài chính khổng lồ để phớt lờ những cuộc tấn công chính trị nhắm vào người đồng tính và cả nghệ thuật.

Các tác phẩm của những nhiếp ảnh gia nổi tiếng như Berenice Abbott, Robert Mapplethorpe, Man Ray và Edmund Teske được trưng bày cùng với hơn chục người vô danh. Khái niệm dị tính và đồng tính ra đời vào năm 1869, chỉ một thế hệ ngắn sau khi máy ảnh được phát minh vào năm 1839. Đây là một cuộc khảo sát rộng lớn về hơn 270 tác phẩm từ hai thế kỷ qua. Chủ đích để xem xét cách máy ảnh đã biến đổi cách thể hiện của giới tính và tình dục.

Hai bức ảnh được phóng lớn làm chủ đề cho cuộc triển lãm đã đập thẳng vào mắt người xem.

Bức đầu là tấm chụp bích chương với những hàng chữ "Double the love", "Queer Lens" và "$ 3 Bill" cùng tấm hình chụp đen trắng ở giữa. Bức ảnh được chụp nhanh trong buồng chụp ảnh tự động, ghi hình một cặp nam thanh niên khoảng 20 tuổi đang hôn nhau. Hình đã được nghệ sĩ người Mỹ gốc Canada Joseph John Bertrund Belanger dùng để tưởng niệm vào khoảng năm 1953. Miệng họ áp chặt vào nhau, người này nhìn người kia với ánh mắt nặng trĩu, mắt nhắm nghiền nhưng bàn tay mở giơ lên, những ngón tay lướt qua cổ người yêu. Khung cảnh chật hẹp trong không gian riêng tư khép kín của buồng chụp ảnh tự động càng làm nổi bật hình ảnh thân mật nồng nàn. Tuy nhiên, hãy tưởng tượng nếu họ bước ra khỏi bức màn và vào Công viên Giải trí Playland của Vancouver, nơi bức ảnh được chụp, để cùng trao nhau một nụ hôn. Họ có thể phải đối mặt với nguy cơ bị bắt giữ và bỏ tù vì tội "thiếu đứng đắn nghiêm trọng" theo luật hình sự chống người đồng tính của nước này. (Luật này mãi đến năm 1969 mới được bãi bỏ.)

Belanger là một cựu chiến binh Thế chiến II, người đã chiến đấu với lòng dũng cảm phi thường chống lại chế độ phát xít Đức đang hoành hành khắp châu Âu - một chế độ đã mở đầu thời kỳ khủng bố bằng vụ đốt cháy thư viện của một người đồng tính trên quảng trường công cộng Berlin năm 1933. Năm 1944, người bạn phi công mà Belanger có mối tình riêng thời chiến đã hy sinh trong lúc chiến đấu.

pic-2

Bức hình "Queer Lens"


Tấm thứ hai là Biển Quảng Cáo “Queer Lens” có bức ảnh của Frederick Spalding chụp Fanny và Stella, hay còn gọi là Thomas Ernest Boulton và Frederick William Park. Fanny và Stella, hai cô gái trung lưu xinh đẹp trong những chiếc váy xòe bồng bềnh, trao nhau cái ôm ấm áp. Cặp này, hay còn được gọi là Thomas Ernest Boulton và Frederick William Park, đã xuất hiện trên sân khấu London. Bức ảnh có niên đại khoảng năm 1870.

Ngày nay, khi những Drag Queen(xem ghi chú bên dưới)và người chuyển giới, đặc biệt là phụ nữ, là mục tiêu vô tội của những cuộc tấn công cuồng loạn của phe Bảo Thủ vì được xem như một hiện tượng tự do mới, thì một bức ảnh 155 năm tuổi này mang đến một cái nhìn dí dỏm và cay độc về sự ngoan cố của lòng căm thù phi lý chống lại người đồng tính.

Giám tuyển của Getty, Paul Martineau, đã sắp xếp “Queer Lens” thành chín phần theo trình tự thời gian. (Danh mục của ông, được biên soạn cùng với nhà sử học Ryan Linkof, rất hay.) Mỗi ​​phần đều gắn liền với các điều kiện xã hội xung quanh cuộc sống LGBTQ+, chủ yếu ở Hoa Kỳ và Châu Âu.

LGBTQ+ là một thuật ngữ chung dành cho những người có xu hướng tính dục hoặc bản dạng giới khác với chuẩn mực dị tính bao gồm đồng tính nữ, đồng tính nam, song tính, chuyển giới, và những người đang phân vân. Từ viết tắt này cũng bao gồm dấu "cộng" để biểu thị các bản dạng khác, chẳng hạn như Liên giới tính (biến thể hình thái) và Vô tính (không có ham muốn tình dục), cùng với toàn tính, phi nhị phân và các bản dạng khác không được nêu rõ trong các chữ cái.


Một vài Lịch Sử Gia đã nhắc đến từ "Bạn của Dorothy" là một ám hiệu trong cộng đồng LGBTQ+, đặc biệt là giữa những người đàn ông đồng tính. Nó được sử dụng để nhận diện và kết nối một cách kín đáo, đặc biệt là trong thời kỳ đồng tính luyến ái bị coi là bất hợp pháp và sự thù địch xã hội lên cao. Cụm từ này được cho là bắt nguồn từ bộ phim "The Wizard of Oz" và ngôi sao của phim, Judy Garland, một biểu tượng đồng tính. Việc hỏi "Bạn có phải là bạn của Dorothy không?" hoặc nói rằng bạn là bạn của Dorothy là một cách để thể hiện xu hướng tính dục của một người mà không cần tiết lộ trực tiếp, từ đó tạo ra một không gian an toàn cho giao tiếp và đoàn kết.

Nhất là trong giới nghệ sĩ đồng tính. Những bức ảnh chụp chân dung các nghệ sĩ giải trí trong các trang phục nam vào vai nữ, giả gái duyên dáng, thùy mị, hay lộng lẫy đầy nữ tính đã phô bày dấu vết của nữ tính ẩn tàng. 

pic-3
Bức "Two Men Entwined"
Bức ảnh "Two Men Entwined" chụp khoảng năm 1900 của George Abner Bacon. Miêu tả hai người đàn ông mặc âu phục đan vào nhau, người này ngồi lên người kia tay trong tay, nhìn rất thân mật, hạnh phúc.

Nghệ thuật và khoa học là những công cụ phân tích trong một số bức ảnh, đặc biệt là ảnh khỏa thân. Buổi triển lãm này có khá nhiều ảnh khoả thân, phần lớn là ảnh nam.

pic-4
Bức "Two Male Nudes"

Bức hình của Demarteau chụp bức vẽ "Two Male Nudes" của Carle Van Loo (1722-1776) vẽ bằng chì sáp đỏ, mô tả hai người nam khoả thân. Một đang nắm hai sợi giây thừng như đang níu kéo cái gì đó trong cơn tuyệt vọng, đau khổ cùng cực. Người nam còn lại đâu lưng buồn bã nhìn xuống một mặt đất tối, trong một khoảng không gian sẫm màu. Tấm ảnh mang lại cho người xem một cảm xúc sâu xa. Dường như hai người nam này đang rơi xuống một đáy vực thẳm không ai cứu vớt, mà hai sợi dây như một nắm giữ vô hình của sự tưởng tượng.

pic-5
Bức "Diesel Jeans, Victory Day, 1945"
 
Bức "Diesel Jeans, Victory Days, 1945" do David LaChapelle chụp năm 1994. LaChapelle đã dàn dựng để chụp bức này vào ngày lễ kỷ niệm thứ 50 của Hoa Kỳ chiến thắng Nhật Bản năm 1945. Hình miêu tả quang cảnh những người lính hải quân Hoa Kỳ đang tưng bừng ăn mừng thắng trận.  Trong một góc nhỏ chẳng ai để ý, hai người lính ôm hôn nhau thắm thiết, một người tay đeo chiếc nhẫn đính hôn còn tay kia cầm một bó hoa của người yêu tặng.

pic-6
Yantra #22 
pic-7
 Yantra #56 
Hình khoả thân của người đồng tính nữ thì ít hơn. Nhiếp ảnh gia Tea Corinne người Mỹ(1943-2006) đã có mặt với 2 tấm trong 4 bộ ảnh Silver Prints từ Bộ hình "Yantras of Womanlove"Diagrams of Energy" của bà.

Hai tấm ảnh phụ nữ đồng tính khoả thân đầy nghệ thuật của bà miêu tả họ đang làm tình qua hình ảnh một tấm kính vạn hoa kỳ ảo. Để bảo vệ sự riêng tư của người mẫu, bà kết hợp nhiều kỹ thuật khác nhau, kể cả năng lượng hoá mặt trời, nhân lên sự phơi sáng và dùng kỹ thuật in tổng hợp để làm mờ đi sự nhận dạng tung tích họ.

Biến cố của siêu vi khuẩn gây ra bệnh AIDS, của những người nam đồng tính cũng được Getty nhắc đến. Vi khuẩn HIV này gây ra sự suy giảm miễn dịch ở người được cho là có nguồn gốc từ Trung Phi và lây lan sang Hoa Kỳ vào những năm 1970. Những ca AIDS đầu tiên được báo cáo vào năm 1981 tại Los Angeles, California, ở những người nam đồng tính. Dịch bệnh nhanh chóng lan rộng trên toàn thế giới, ảnh hưởng đến hàng triệu người. Những người đàn ông đồng tính, người tiêm chích ma túy và người da màu là những đối tượng đặc biệt bị nhắm đến. Sự kỳ thị này khiến người ta khó tiếp cận điều trị và hỗ trợ. Bị tấn công và đuổi khỏi chỗ ở, những người mắc bệnh từ chối điều trị. Năm 1992, HIV/AID là nguyên nhân số 1 gây ra cái chết của đàn ông ở Mỹ trong khoảng tuổi từ 25 tới 44. Bốn năm sau, nhờ sự phát triển của ngành y tế và thuốc men chữa trị được công nhận cuộc sống của người mắc bệnh được kéo dài. Sự nghiên cứu chữa trị vẫn còn đang tiếp tục.
 
Trịnh Thanh Thủy
 
*Drag queen là một người, thường là nam giới, sử dụng trang phục và trang điểm drag để bắt chước và thường phóng đại các đặc điểm giới tính và vai trò giới tính của phụ nữ nhằm mục đích giải trí. Trong lịch sử, drag queen thường là nam giới đồng tính, và là một phần của văn hóa đồng tính.
** Trích dẫn một số chi tiết từ bài viết của Christopher Knight của Los Angeles Times.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhạc Lê Uyên Phương là một hiện tượng độc đáo của âm nhạc Việt Nam xuất hiện từ cuối thập niên 1960s. Lúc đó là thời của quê nhà chinh chiến. Nhạc của Phương là lời ca ngợi tình yêu, như một cách kêu gọi hòa bình. Lúc đó là thời của những nỗi lo lắng về sống và chết nơi quê nhà chỗ nào cũng đạn bom, nhưng Phương lại hát lên lời ca ngợi hạnh phúc đôi lứa giữa một khung trời "Chờ trăng lên, nghe sao thì thầm"... Tình yêu của Lê Uyên Phương giữa bối cảnh đó tự thân đã là một triết lý của hiện sinh, rằng cuộc sống này là một hạnh phúc có thực, xa lìa mọi ý thức hệ.
Chỉ kéo dài hơn 30 phút, cuốn phim tài liệu Đất Lành Chim Đậu (On Healing Land, Birds Perch) đã để lại cho khán giả nhiều cảm xúc, nhiều điều để suy gẫm. Phim được công chiếu ra mắt ở Quận Cam vào tối ngày 9 tháng 5 năm 2025 tại rạp Lido Newport Beach, nhân tháng tưởng niệm 50 chấm dứt chiến tranh Việt Nam. Buổi chiếu phim do Orange County Film Society thực hiện, với sự phối hợp của Newport Beach Film Festival, và Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA). Phim do Naja Phạm Lockwood đạo diễn; với giám đốc sản xuất là nhà văn Lan Cao.Bộ phim tài liệu xoay quanh câu chuyện của những gia đình, những đứa trẻ từ hai miền Nam, Bắc là nạn nhân của cuộc chiến tranh Việt Nam. Đó là bà June (Dung) con gái của Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan; ông Nguyễn Từ Huấn con trai của Trung Tá Nguyễn Tuấn thuộc quân đội VNCH;
Thưa anh Trần Hoài Thư rất kính mến, Những gì anh mong mỏi đã thành tựu viên mãn. Tất cả mọi người đều như thấy có sự hiện diện của anh trong ngày tang lễ. Làm sao giải thích được lúc đi đến nhà quàn ở New Jersey ngày thứ Bảy (8/6), ba nhóm trong tiểu bang Virginia xuất phát từ ba ngả khác nhau lại cùng dừng chân và gặp nhau ở Delaware Rest Area. Những cái ôm thật chặt từ những người mới gặp nhau lần đầu mà tưởng như đã quen nhau từ lâu.
Cánh cửa gỗ mộc mạc mở ra chỉ sau vài giây tôi đến trước cổng, chưa kịp gọi chuông. Hình như người nghệ sĩ nào cũng có một điểm chung, đó là sự tinh tế và chú ý từng chi tiết nhỏ sự việc quanh mình. Philippa Pham Hughes xuất hiện sau cánh cửa với nụ cười rạng rỡ. Gương mặt của người nghệ sĩ gốc Việt này, đúng như cô đã viết trong lá thư khi đang ở Thái Lan: “Tôi xin lỗi tôi không nói được tiếng Việt. Tôi ước gì mình có thể. Không ai nghĩ tôi là người Việt Nam.” Cung mệnh ‘thiên di’ và một cuộc bắt cóc. Philippa ngồi trước tấm ảnh chụp và cắt dán theo phong cách nhiếp ảnh ý niệm (conceptual photography), sắp đặt một cách có chủ đích, không phải khoảnh khắc tự nhiên. Một phụ nữ đang bay lên khỏi mặt đất. Một người đàn ông đang nằm trên bãi biển. Sợi dây trói buộc một chân của người phụ nữ vào thân hình của người đàn ông. Một sự giải thoát đang diễn ra, từ tốn. Tấm ảnh ra đời sau khi Philippa chấm dứt cuộc hôn nhân của cô, là một trong những điểm nhấn độc đáo của ngôi nhà.
Khi trả lời phỏng vấn với người điều hợp Eric Nong (VAALA) trong buổi chiếu ra mắt Daydreamers (Người Mặt Trời) tại rạp Frida Cinema (Santa Ana) tối Thứ Sáu 2 tháng 5, 2024, nhà sản xuất kiêm đạo diễn Timothy Linh Bùi nói rằng ma ca rồng không phải là chủ đề chính của bộ phim. Người Mặt Trời được giới thiệu là một trong những bộ phim Việt Nam đầu tiên với những nhân vật chính là “vampire”. Theo ông, đằng sau câu chuyện về những con quỉ hút máu người xuất hiện ngay ở thành phố Sài Gòn, Daydreamers chứa đựng nhiều thông điệp về xã hội, con người, tình gia đình…
Trước tháng 4/75, qua sách báo, tạp chí và thời sự văn học – nghệ thuật trong nước và cả nước ngoài, gần như gây âm vang cùng thời là danh tiếng của nhiếp ảnh gia quân đội Nguyễn Ngọc Hạnh (1927- 2017) cùng điêu khắc gia quân đội Nguyễn Thanh Thu (1934-2025).
Cuốn phim tài liệu ngắn cảm động và sâu sắc “On Healing Land, Birds Perch” (“Đất Lành, Chim Đậu”), do Naja Phạm Lockwood đạo diễn, sẽ có buổi công chiếu ra mắt tại Quận Cam vào thứ Sáu, ngày 9 tháng 5, 2025, lúc 7:00 giờ tối tại Rạp Lido, số 3459 via Lido, Newport Beach. Sau buổi chiếu sẽ là phần thảo luận cùng các nhà làm phim và khách mời đặc biệt. Buổi chiếu phim do Orange County Film Society thực hiện, với sự phối hợp của Newport Beach Film Festival, và Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA).
Giải thưởng cho thể loại Tiểu Thuyết (Fiction) về tay nhà văn Percival Everett với tác phẩm James. Tiểu thuyết James là sự tái hiện nhân vật Huckleberry Finn trong tiểu thuyết Adventures of Huckleberry Finn của văn hào Mark Twain. Nhà văn Percival Everett kể lại góc nhìn của Jim, người bạn đồng hành của Huck bị bắt làm nô lệ trong chuyến du lịch mùa Hè. Trong James, Percival Everett đã trao cho nhân vật của Jim một tiếng nói mới, minh họa cho sự phi lý của chế độ chủng tộc thượng đẳng, mang đến một góc nhìn mới về hành trình tìm kiếm gia đình và tự do.
Một mái đầu nữa lại gục xuống khóc thương lặng lẽ, Trẻ em dần dần bị tước đi mạng sống. Và chính bạo lực chiến tranh đã gây ra nỗi đau trong im lặng như vậy. Chúng ta là ai, có ngộ nhận không ?
Tổ khúc Bohemian Rhapsody do ban nhạc Queen trình bày và phát hành từ năm 1975, đến nay vẫn còn rất nhiều người hâm mộ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.