Hôm nay,  

Tản Mạn Về Bài Thơ Thiền Haiku ‘Tên Trộm Và Vầng Trăng’

28/07/202517:18:00(Xem: 2130)

thiền sư Ryokan

Ngôn ngữ sử dụng trong Thiền Tông thường cô đọng, mang màu sắc triết học. Nhiều vị thiền sư dạy học trò bằng những câu nói ngắn gọn, khó hiểu, đòi hỏi người nghe phải chiêm nghiệm, suy ngẫm. Thơ thiền cũng thế, thường hàm chứa ẩn dụ, với nhiều thông điệp ở đằng sau chữ nghĩa. Diễn giải những lời truyền đạt từ các vị thiền sư thường đa dạng, khác biệt là do tâm thức của người đọc.

 

Haiku (hài cú) là một thể thơ độc đáo của Nhật Bản, và là loại thơ ngắn nhất trên thế giới. Theo trang mạng shizen.edu.vn, Haiku ra đời vào thế kỷ 17, phát triển mạnh vào thời kỳ Edo (1603-1867). Ban đầu thể thơ này mang sắc thái trào phúng, sau đó chuyển sang âm hưởng tĩnh lặng của Thiền Tông. Một bài thơ Haiku chỉ có 17 âm tiết; phiên âm lại ngắt thàng ba dòng 5-7-5. Không cần vần điệu, nhưng thơ Haiku là sự kết hợp giữa màu sắc, âm thanh, tượng hình có chọn lọc.

 

Ryokan Taigu (1758-1831) là một thiền sư phái Tào Động, một thi sĩ, một người viết thư pháp được người dân Nhật quý trọng vào bậc nhất. Ngài ra đời tại ngôi làng hẻo lánh ven biển Izumozaki, thuộc tỉnh Echigo, bây giờ là Quận Niigata. Ngài gần như suốt đời sống ẩn dật trong đơn sơ và cô quạnh. Cuộc đời của thiền sư Ryokan để lại nhiều giai thoại bàng bạc như sương khói.

 

Một trong những bài thơ thiền Haiku thường được nhiều người nhắc đến của thiền sư Ryokan nói về một tên trộm và vầng trăng. Bài thơ này được kể và diễn giải theo những ý nghĩa khác nhau. Trên trang mạng của thầy Pháp Hoan www.phaphoan.com ghi rằng:

 

Một tối nọ, có một tên trộm lẻn vào thảo am của thiền sư Ryokan để rồi nhận ra chẳng có gì để lấy cắp. Đúng lúc đó thiền sư trở về, trông thấy tên trộm, ông bảo: “Anh đã đi một chặng đường dài đến đây để thăm ta, vậy anh không nên ra về tay trắng, hãy nhận lấy bộ y phục này như một món quà.” Tên trộm bối rối, vớ lấy bộ tăng phục rồi chuồn mất. Ryokan ngồi đó, trần trụi, ngước nhìn vầng trăng sáng. “Thật tội nghiệp,” ông trầm ngâm, “Ước gì ta có thể cho hắn vầng trăng xinh đẹp này.” Giai thoại trên có lẽ là một trong những cách giải thích cho bài haiku nổi tiếng này:

Tên trộm bỏ đi rồi
để lại vầng trăng sáng
bên cửa sổ ta ngồi.

盗人に取り残されし窓の月
ぬすっとに とりのこされし まどのつき
nusutto ni / torinokosareshi / mado no tsuki
 
The thief left it behind
the moon
at my window.

 

Câu hỏi đặt ra là thiền sư ngụ ý gì khi muốn tặng cho tên trộm vầng trăng sáng giữa trời? Có phải vẻ đẹp thiên nhiên cũng là một món quà quí giá mà tên trộm không đủ tỉnh thức để nhận ra? Hay là thiền sư muốn tặng cho kẻ có hành vi bất thiện một tâm lành? Tùy theo căn cơ, hoàn cảnh, người đọc có thể tự duy diễn.

 

Trên trạng Phật Giáo www.compassiontemple.org kể lại câu chuyện có khác một chút, đồng thời giải thích rõ ràng hơn theo ý nghĩa đạo pháp:  

 

Nhà Sư, Tên Trộm Và Lòng Bao Dung

Thuở xưa, có một vị hòa thượng thiền sư Ryokan tu hành ở một ngôi chùa nằm trên ngọn núi. Một đêm, thiền sư đi tản bộ trong rừng. Dưới ánh trăng, thiền sư đột nhiên ngộ ra một điều gì đó nên trong lòng rất vui sướng. Thiền sư liền hân hoan trở về chùa. Nhưng vừa về đến chùa thì thiền sư phát hiện một người ăn trộm đến chùa trộm đồ.

Người ăn trộm sau một hồi tìm kiếm, đã không tìm được vật gì để lấy cả. Anh ta vừa quay trở ra thì gặp vị thiền sư. Vốn dĩ, vị hòa thượng thiền sư đã đứng im lặng chờ ở ngoài cửa được một lúc mà không vào vì sợ làm kinh động đến người ăn trộm kia. Thiền sư đã sớm biết rằng người ăn trộm kia sẽ không thể tìm được thứ gì để mà lấy đi, cho nên đã cởi sẵn chiếc áo khoác và cầm trên tay.

Người ăn trộm vừa ra cửa thì kinh ngạc nhìn thấy vị thiền sư. Thiền sư nói: “Người đã phải đi từ xa đến đây thăm ta, dù sao thì cũng không thể để người tay không mà ra về. Đêm đang lạnh, người hãy mặc chiếc áo này vào mà đi !”. Nói xong, vị thiền sư liền khoác chiếc áo của mình cho người ăn trộm. Người ăn trộm bất giác không biết làm sao liền cúi đầu đi vội.

Thiền sư nhìn thấy bóng dáng của người ăn trộm đi dưới ánh trăng rồi biến mất vào trong rừng, không khỏi cảm khái mà thốt lên rằng: “Thật đáng thương! Chỉ mong ta có thể tặng cho ông ấy một vầng trăng sáng!”. Vị thiền sư nhìn người ăn trộm đi khuất liền vào trong phòng, để trần như vậy mà tọa thiền.

Ngày hôm sau, vị thiền sư thấy chiếc áo khoác của mình được để ở ngoài cửa một cách ngay ngắn, chỉnh tề, trong lòng không khỏi bùi ngùi xúc động. Ông mừng rỡ tự nói: “Cuối cùng thì ta cũng đã tặng được cho ông ấy một vầng trăng sáng…”

 

Phiên bản này giống như một bài giảng về sức mạnh của lòng bao dung. Hành động từ bi của vị thiền sư đã cải hóa được lòng tham, đánh thức được lương tri của tên trộm.

 

Nhà thơ Thái Bá Tân ở Việt Nam đã diễn giải phiên bản này bằng một bài thơ giản dị, trong sáng:

 

TẶNG VẦNG TRĂNG SÁNG

 

Một thiền sư trên núi,

Đêm, ra dạo vườn hoa.

Lúc vào thì chợt thấy

Có tên trộm trong nhà.

Chiếc am nhỏ trống vắng.

Thiền sư thấy chạnh lòng,

Thương tên trộm vất vả

Giờ phải về tay không.

Ngài bèn cởi chiếc áo

Lúc ấy mặc trên người:

“Ta tặng anh, hãy mặc.

Đêm lạnh, nhiều sương rơi.”

Tên trộm liền bỏ chạy.

Vị sư già nhìn theo:

“Ta chỉ có chừng ấy.

Tiếc vì nhà quá nghèo.

À mà khoan, ta muốn

Tăng anh vầng trăng tròn

Để soi đường xuống núi,

Soi sáng cả tâm hồn.”

*

Hôm sau, như thường lệ,

Thiền sư đi dạo về,

Thấy chiếc áo đã tặng

Ai gấp, đặt đầu hè.

“Nghĩa là vầng trăng sáng

Anh ấy giữ cho mình.

Một món quà quí giá

Giúp thoát vòng vô minh.”

 

Một phiên bản nữa được đăng trên bài viết về thiền sư Ryokan của tác giả John Stevens, được cư sĩ Nguyên Giác dịch ra tiếng Việt:

Một lần, một tên trộm nhầm lẫn vào am Gogo-an, nhưng dĩ nhiên không thấy gì giá trị. Thất vọng, tên trộm mới lấy chiếc mền cũ và tả tơi và chiếc bồ đoàn thiền tọa của sư. Khi Ryokan về lại căn lều, thấy chuyện xảy ra mới viết bài thơ hài cú sau:

Tên trộm để lại phía sau

Mặt trăng

Nơi cửa sổ.

Theo giai thoại này, tên trộm không hề gặp thiền sư, và đã lấy đi những thứ không có giá trị. Món giá trị nhất của thiền am là vầng trăng bên cửa sổ, vậy mà anh ta không nhận ra để mang theo.

 

Trong một bài giảng pháp của mình, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh diễn giải bài thơ để hướng Phật tử về Sự Nhận Biết. Vầng trăng tượng trưng cho cái tâm tĩnh lặng, sáng chói hiện tiền của thiền sư. Tâm Phật trong mỗi người cũng sáng vằng vặc giống như trăng rằm. Vầng trăng trên trái đất này chỉ có một, trong khi Phật Tâm thì có sẵn trong cái tâm bình thường của mọi chúng sinh. Một cái khác nữa: trăng sáng là do phản quang ánh mặt trời; trong khi vầng trăng trong tâm lại tự tỏa ánh sáng diệu kỳ của chính nó. Để có thể nhận thấy Phật Tâm của mình, tự bản thân mỗi người cần tự thắp sáng nó lên bằng cách thực hành Chánh Niệm, thắp sáng Sự Nhận Biết tỏ tường trong lúc ngồi thiền, trong khi đi, đứng, nằm, ngồi. Kiên trì thực hành như vậy, rồi sẽ có lúc vầng trăng trong ta rạng ngời ánh sáng nhiệm mầu.

 

Xin được kết thúc bài viết về những giai thoại quanh bài thơ Haiku của thiền sư Ryokan bằng một bản thiền ca, lấy cảm hứng từ lời giảng của Hòa Thượng Thích Phước Tịnh:

 

Bừng Sáng Như Trăng

 

Tâm ta rạng ngời

Ánh sáng tinh khôi

Mà trăng cứ ngỡ

Chỉ là ánh sáng

Của vầng trăng thôi

Vầng trăng trong ta

Vầng trăng bao la

 

Ai cũng có một

Vầng trăng ấy thôi

Trăng tự sáng soi

Không nhờ mặt trời

Ai cũng có một

Vầng trăng ấy thôi

Tự mình thắp lên

Trăng đẹp đầy vơi

Cái biết tràn đầy

Luôn có nơi đây

Buồn vui biến mất

Giận hờn qua mau

Khi tĩnh lặng rồi

Tâm bừng sáng lóa

Vầng trăng trong ta

 

https://youtu.be/w6pi26uNwtM 

Doãn Hưng

 

Nguồn tham khảo:

https://shizen.edu.vn/tho-haiku-la-gi-ve-dep-cua-tho-haiku/ 

https://phaphoan.com/2020/06/21/ten-trom-va-vang-trang-ryokan-taigu-%E8%89%AF%E5%AF%9B%E5%A4%A7%E6%84%9A-luong-khoan-dai-ngu/

https://vietbao.com/a309992/thien-su-nhat-ban-ryokan-taigu

https://www.compassiontemple.org/nha-su-ten-trom-va-long-bao-dung/

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người đàn bà ấy, đứng trên sân khấu với mái tóc buông dài, đôi chân trần và một ánh mắt không có gì ngoài sự thản nhiên. Người ta gọi bà là "nữ hoàng chân đất," nhưng bà không phải là hoàng hậu của bất cứ điều gì ngoài nỗi buồn nhân thế. Đó là sự thản nhiên của một người đã thấy hết những gì cuộc đời có thể mang lại: những đỉnh cao, những vực sâu, những ngày tháng của ánh hào quang và những đêm dài của sự cô đơn tuyệt đối. Nếu có một người nào hát về sự mất mát mà không làm cho nó trở nên ủy mị, nếu có một người nào hát về những điều tan vỡ mà không cần phải gào thét lên, thì đó là Khánh Ly.
Và đêm qua, chân dung ấy đã mang bao tâm hồn, bao thế hệ cùng trở lại bên nhau. Anh biết không, trong khuôn viên rộng lớn của Bowers Museum, em đã nhận ra, và tìm về với bao nhiêu gương mặt thân quen mà đã từ lâu em không gặp. Họ là những tên tuổi lớn của mọi lĩnh vực từ văn chương, âm nhạc cho đến điện ảnh... Họ là những vị đã bước qua tuổi tám mươi, đến những em nhỏ chưa tròn đôi mươi. Họ là những nhân chứng của cuộc chiến tranh. Như một định mệnh, những tâm hồn ấy lại ngồi bên nhau để cùng nghe tiếng hát vang lên: “Tình ngỡ chết trong nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng, Người ngỡ đã quên lâu, nhưng người vẫn bâng khuâng” (Trịnh Công Sơn)
“Nếu không có tiếng hát Khánh Ly thì chúng ta có những gì, còn gì?” Nếu chỉ được chọn một câu để nói về người ca sĩ đã cống hiến gần cả cuộc đời cho âm nhạc, thì tôi xin chọn câu nói trên của MC Lê Đình Ysa trong “Đêm mừng Khánh Ly 80 tuổi” được nhóm bạn trẻ Nina Hòa Bình Lê, Ann Phong, Lê Đình Ysa, Nguyễn Lập Hậu & Jimmy Nhựt Hà... tổ chức vào tối thứ Sáu 7/3/2025 tại quận Cam, Nam California.
Người ta thường gói ghém một cuộc đời trong dăm ba trang giấy để gọi là hồi ký. Người ta cũng thường dùng thước đo của 10 năm, 20 năm, 30 năm… để hoài niệm một điều gì đó, cho dù là hạnh phúc hay mất mát. Nhưng không dễ gì để tái hiện cả một cuộc đời dài 80 năm, trong đó có lịch sử, có tình yêu, có nhân quả, có triết lý sống, có ân tình, có nghệ thuật, có tài năng… chỉ trong một đêm. Vậy mà, Đêm-Khánh-Ly-80-Tuổi, đã làm được điều đó.
Không hiểu sao, khi những giòng nhạc trong bài Tuổi Đá Buồn của TCS qua tiếng hát của ca sĩ Khánh Ly vang lên từ máy phát thanh ở rạp hát của Bowers Museum, lòng tôi bỗng nhiên rưng rưng. Cho dù lúc ấy, nhân vật chính là nữ ca sĩ Khánh Ly chưa xuất hiện trên sân khấu trong buổi tối kỷ niệm Sinh Nhật 80 tuổi của bà hôm thứ sáu tuần trước. Cho dù tôi đã nghe rất nhiều lần tiếng hát Khánh Ly từ lúc rất trẻ khi còn ở trong nước, hay những năm sau này ở Mỹ khi về già. Có lẽ tôi xúc động vì ý nghĩa của buổi tối kỷ niệm ngày sinh nhât của môt người nghệ sĩ đã hơn 60 năm ca hát cho đời và tạo cho mình môt chỗ đứng riêng với giọng hát đặc biệt của mình.
Nhìn lui lại kỷ niệm. Khánh Ly với nụ cười đồng cảm những lời văn vẻ tôi đang chia sẻ với 800 khán giả những tâm sự của Trịnh Công Sơn qua những ca từ mà Khánh Ly đã chọn để gửi đến người nghe trong chương trình nhạc “Khánh Ly và Từ Công Phụng” do Việt Art Production tổ chức ngày 6 tháng 3 năm 2011. Phần một, Khánh Ly hát nhạc Trịnh Công Sơn và Phần hai, Từ Công Phụng hát nhạc của ông. Hai nhạc sĩ cùng với Vũ Thành An, Lê Uyên Phương và Ngô Thụy Miên tạo ra một chân trời âm nhạc mới cho những thế hệ trẻ trong thập niên 1960-1975 và kéo dài sang hải ngoại.
Năm 2016, một vụ án xảy ra ở Little Saigon, California, gây chấn động cộng đồng hải ngoại, các hãng thông tấn cũng như báo chí truyền thông địa phương. Bảy năm sau, tình tiết và những nhân vật trong câu chuyện ly kỳ về ông Mã Long, tài xết taxi, bị ba tù vượt ngục bắt cóc, bước lên bục vinh quang ở Sudance Film Festival, dành hạng mục đạo diễn xuất sắc nhất của phim The Accidental Getaway Driver – Tài Xế Đêm. Hai năm sau nữa, vào ngày 27/2/2025, cuốn phim sẽ chính thức được trình chiếu trên màn ảnh rộng.
Cuối tuần qua, ở nhà hát Majestic, New York tràn ngập tiếng vỗ tay khi cựu Phó Tổng Thống Kamala Harris và phu quân Doug Emhoff bước vào. Đoạn video đăng trên broadwayworld và danh khoản Twitter Latina for Kamala cho thấy, vợ chồng cựu phó tổng thống đến thưởng lãm buổi nhạc kịch GYPSY của đạo diễn sáu lần đoạt giải Tony George C. Wolfe. Khi cả hai bước vào, khán giả đồng loạt đứng dậy vỗ tay và hô vang “Kamala” cho đến khi dàn nhạc bắt đầu chơi bản nhạc mở đầu của GYPSY. Cuối buổi biểu diễn, Harris và Emhoff đứng lên, gửi tràng pháo tay dài cho nghệ sĩ Audra McDonald và các bạn diễn. Chỉ vài ngày trước đó, bà Deborah Rutter, giám đốc của Trung Tâm Nghệ Thuật Biểu Diễn John F Kennedy – John F. Kennedy Center for the Performing Arts, thường được gọi là Kennedy Center, bị sa thải. Thay thế bà, không ai khác hơn chính là tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ, Donald Trump.
Khánh Ly khóc.Tôi bất ngờ. Mọi người chưa nghĩ ra. 300 cái đầu, 600 trăm con mắt, 600 trăm lỗ tai, 300 hơi thở đều im lặng. Một cảnh tượng hoàn toàn đồng cảm. Tâm trạng nặng nề trong bóng tối tràn ngập cả thính đường. Lúc đó, sân khấu kéo màn. Hậu cảnh sáng dần lên, thấy tấm hình lớn, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đang cầm cây đàn thùng, tay kia quàng qua mái tóc Khánh Ly. Nét mặt ông chìm đắm vào địa đàng âm nhạc và Khánh Ly trẻ như thời còn chân đất ở quán Tre.
Ngày 12 tháng 2 năm 2025, Tổng thống Donald Trump đã sa thải một nửa số thành viên được bổ nhiệm vào hội đồng quản trị của Trung Tâm về Nghệ Thuật Biểu Diễn John F. Kennedy (Kennedy Center for the Performing Arts, gọi tắt là Kennedy Center). Ngay sau đó, các thành viên còn lại, phần lớn là những người mà Trump vừa bổ nhiệm, đã bỏ phiếu để đưa ông lên làm chủ tịch của Kennedy Center. Hội đồng cũng đã bãi nhiệm Deborah Rutter, người từng giữ chức chủ tịch trung tâm từ năm 2014. Mặc dù Rutter vốn dĩ đã có kế hoạch rời đi sau bảy tháng nữa, nhưng hội đồng vẫn quyết định thay thế bà ngay lập tức bằng Richard Grenell, một cựu viên chức trong chính quyền Trump hồi nhiệm kỳ đầu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.