Hôm nay,  

Pablo Picasso và bức tranh Guernica

30/12/202310:28:00(Xem: 3610)
Tìm hiểu

picasso

Chuyện gì đã xảy ra ở Guernica?
    Đó là ngày 26 tháng 4 năm 1937.  Tây Ban Nha đang hỗn loạn cùng cực: Tướng Franco và một phần của quân đội phản đối cuộc bỏ phiếu phổ thông giao chính quyền Cộng hòa Tây Ban Nha cho các đảng cánh tả. Đất nước bị chia cắt tơi tả, xâu xé bởi một cuộc nội chiến đẫm máu. Đức Quốc xã và Ý của Mussolini đã hỗ trợ quân sự cho vị tướng này và gửi máy bay trang bị bom cháy và đạn nổ đến Guernica, một thị trấn nhỏ của người Basque ở miền bắc Tây Ban Nha, với 6.000 dân cư trú.
    Mỗi thứ Hai là ngày họp chợ ở Guernica. Người dân từ khắp các vùng lân cận đổ về, đường phố đông đúc. Vào lúc 4:30 chiều, những chiếc máy bay Đức đầu tiên của Quân đoàn Condor bay vọng bên trên thành phố. toàn bộ thành phố hoảng loạn. Trong suốt ba giờ mười lăm phút là địa ngục: đó là thời gian cần thiết để phóng 50 tấn bom và 3.000 thiết bị gây cháy. Số người chết theo tin chính thức sẽ là 1.654 người chết và hơn 800 người bị thương, tất cả đều là thường dân không có khả năng tự vệ.
https://3.bp.blogspot.com/-d-yPaynGI00/UXQr3iixhOI/AAAAAAAAANE/LP3oFewLzZY/s320/1937-guernica.jpg

Các giai đoạn khác nhau trong quá trình tạo ra Guernica được người bạn đồng hành và cũng là người gây cảm hứng nghệ thuật cho ông, Dora Maar chụp lại. Đây cũng là lần đầu tiên Picasso cho phép một người khác có mặt bên ông khi ông sáng tạo tranh. Một minh chứng tuyệt vời cho sự hình thành của một tác phẩm.
 
https://1.bp.blogspot.com/-R0jhEUR8tn4/UXQrIMqT6oI/AAAAAAAAAL8/DTj0ALarhsc/s320/estudio+VII+9+de+mayo.jpg

Phác thảo đầu tiên trên giấy.

 
Vào ngày 11 tháng 5, Picasso đã vẽ bằng sơn dầu trên một bức tranh vải khổng lồ có kích thước bề dài hơn bảy mét và ngang là ba mét rưỡi. Những màu được sử dụng là trắng, xám, đen, pha chút nét vàng. Những màu sắc ấy gợi nhớ đến những bản in đúc của báo chí thời đó.
 
https://1.bp.blogspot.com/-jAaXfsTzLDw/UXQrCelVxII/AAAAAAAAAL0/4ifWYi_7OGA/s320/tumblr_mknr5doqm71qbrvi3o1_500.jpg
 
https://1.bp.blogspot.com/-xCy6K5v2VTk/UXQq7XUbJWI/AAAAAAAAALk/_E5o8yXNeGk/s320/guernica+10.jpg
 
https://3.bp.blogspot.com/-q7EcTq6ZHVY/UXQrTQJLacI/AAAAAAAAAME/W_LbHVi69kI/s320/01_008838.jpg
 
https://2.bp.blogspot.com/-9WXILvdqxqE/UXQrmD5rOdI/AAAAAAAAAMc/y2MZCXXFXao/s320/tumblr_kuk0u73vyq1qztk1wo1_500.jpg
 
https://1.bp.blogspot.com/-4Rv8GOCVNLs/UXQrd-8qP0I/AAAAAAAAAMM/AmLZyBJg7mw/s320/guernica037.jpg
 
https://4.bp.blogspot.com/-2-m3n5X0IDY/UXQriekWm7I/AAAAAAAAAMU/pDLkLUmZtEc/s320/guernica+2.jpg

Nó cho thấy các dạng hình học đặc trưng của chủ nghĩa lập thể, đan chéo nhau trong một ngôi nhà bị đánh bom, nơi đó không thể diễn tả được sự hỗn loạn ...
    Bức bích họa rộng lớn này ở giữa có hình một con ngựa bị giáo đâm thủng, một con vật tượng trưng cho tâm hồn của người dân Tây Ban Nha, một dân tộc tử vì đạo. Toàn thân nó có những đường sọc nhỏ, như thể nó mang trên mình số lượng nạn nhân vô tội in sâu vào da thịt. Nó đứng trên một người lính bị chặt đầu, ánh mắt đông cứng trong cái chết, người dường như vẫn đang la hét. Ở bên trái, một con bò đực mạnh mẽ với ánh mắt vô cảm đang nhìn với ánh mắt vô cảm. Tai nó như hai lưỡi dao, đuôi dựng lên như một làn khói: nó tượng trưng cho sức mạnh tàn bạo.
    Rồi đến hình ba người phụ nữ: người bên phải, bị thiêu sống. Đôi mắt cô là hình giọt nước, đôi tay cô vươn lên trời như muốn cầu xin sự giúp đỡ. Bên trái là người mẹ điên dại đau đớn ôm đứa con đã chết trong tay, đó là sự ngây thơ vô tội bị sát hại. Đôi mắt bà cũng có hình giọt lệ, bà nhìn con bò mộng và tiếng kêu của bà hướng về nó cũng sắc như dao mác, một vũ khí sắc bén, sự bất công của chiến tranh tạo ra như cầu trả thù. Và người ở giữa, nhớn nhác và cong vẹo vì đớn đau, lê lết tấm thân, đôi tay trống trơn, một đầu gối lết trên mặt đất. Bị hành hạ, thân xác kiệt quệ, cô ấy dường như bị lôi cuốn vào ánh sáng mang lại sự sống một cách không thể cưỡng lại được.
    Hãy nhìn vào bóng tối giữa con bò mộng và con ngựa, chúng ta khó có thể nhận ra, hình con chim bồ câu hòa bình, với đôi cánh bị gãy, đang gửi tiếng kêu tuyệt vọng lên bầu trời. Nó đã thất bại trong việc hòa giải hai kẻ thù và giờ đây dường như bị cuốn vào bóng tối và hư vô.
    Mọi thứ đều kinh hoàng, đau khổ và tiếng kêu la. Một tiếng kêu inh ỏi lớn thoát ra từ bức tranh này! Những nạn nhân la hét, tiếng ngựa hí vang, vó ngựa đập xuống đất, tiếng gãy răng rắc thảm thê của ngôi nhà đang cháy, v.v.
    Thế nhưng, một thiên thần dường như từ trên trời là xuống đang chui qua cửa sổ. Ánh mắt dịu dàng tỏ vẻ xót thương cảnh vật. Sinh linh ấy kinh ngạc phát hiện ra khung cảnh đầy ác mộng này. Thiên thần cố hết sức vươn tay ra, cầm một ngọn đèn dầu để làm tỏa ánh sáng của tia hy vọng trong sự hỗn loạn này. Bạn có để ý bông hoa mỏng manh hiện diện trên lưỡi kiếm gãy của người lính không? Một vật rất nhỏ bị lạc lõng trong mớ hỗn độn này và có nguy cơ rất cao sẽ bị nghiền nát. Tuy nhiên, những cánh hoa mảnh mai xinh đẹp của nó thu giữ một thông điệp thiết yếu:
    Sự sống mạnh hơn cái chết, hòa bình sẽ đánh bại nỗi kinh hoàng của cuộc chiến này...
 
***

Bức tranh hoàn thành trong một tháng đã được trưng bày tại gian hàng Tây Ban Nha tại Triển lãm Thế Giới ở Paris. Trong cuộc triển lãm, một sĩ quan Đức đã hỏi Picasso: “Chính ông là người đã thực hiện bức tranh, phải không ?” Nghệ sĩ trả lời một cách bốp chát: “Không, chính là anh!”
    Sau cuộc triển lãm, Picasso từ chối, không chịu để bức bích họa của mình mang đến Tây Ban Nha cho đến khi đất nước này trở lại chế độ dân chủ. Và thế là tàu thủy xuyên Đại Tây Dương “Normandie” mang tranh đến Hoa Kỳ, được đưa vào Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại New York vào năm 1939, nơi nó được trưng bày trong suốt 42 năm, cho đến khi Tướng Franco qua đời năm 1975, gióng lên hồi chuông báo tử của chế độ độc tài. 
    Năm 1981, “Guernica” cuối cùng đã được trưng bày tại Bảo tàng Prado ở Madrid, sau đó là Bảo tàng Nữ hoàng Sofia vào năm 1992.
 
"Trong bức họa GUERNICA, tôi bày tỏ rõ ràng sự ghê tởm của mình đối với đẳng cấp quân sự đã nhấn chìm Tây Ban Nha trong vô vàn đau đớn và chết chóc".  – Pablo Picasso
 
 Guernica là tác phẩm tranh sơn dầu của họa sĩ người Tây Ban Nha, Pablo Picasso.
    Bức tranh hoàn thành vào tháng 6 năm 1937, tại nhà của ông ở Rue des Grands Augustins, thành phố Paris và hiện đang được trưng bày tại bảo tàng Reina Sofia ở Madrid. Tác phẩm được trình bày trên tấm bảng màu xám, đen và trắng, được nhiều nhà phê bình nghệ thuật coi là một trong những bức họa chống chiến tranh mạnh mẽ nhất trong lịch sử. Tranh có chiều cao 3,49 (11 ft 5 in) và rộng 7,76 mét (25 ft 6 in), bức tranh tường lớn cho thấy sự đau khổ của những người chịu nỗi thống khổ bởi bạo lực và hỗn loạn. Nổi bật trong thành phần là một con ngựa, một con bò, và ngọn lửa.
    Bức tranh được sáng tác để phản ứng lại vụ ném bom Guernica, một ngôi làng Basque Country ở miền bắc Tây Ban Nha, do Đức Quốc xã và các chiến binh Ý phát xít theo yêu cầu của những người theo chủ nghĩa dân tộc Tây Ban Nha. Sau khi hoàn thành, Guernica đã được trưng bày tại buổi trình diễn tiếng Tây Ban Nha tại Triển lãm Quốc tế des Arts et Techniques dans la Vie Moderne (Triển lãm Quốc tế Paris) tại Hội chợ Thế giới 1937 tại Paris và sau đó tại các địa điểm khác trên thế giới. Triển lãm lưu diễn được sử dụng để gây quỹ cho cuộc chiến tranh Tây Ban Nha. Bức tranh trở nên nổi tiếng và được nhiều người hoan nghênh, và nó đã giúp mang lại sự chú ý trên toàn thế giới cho cuộc nội chiến Tây Ban Nha. (Theo Wikipedia) 
  
thailan sưu tầm

Nguồn:
 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bốn mươi năm trước, tháng 11 năm 1979, ban nhạc rock Pink Floyd tại Anh đã trình làng băng nhạc thứ 11 có tên “The Wall” [Bức Tường].“The Wall” gồm 26 bài hát, 2 bản thu âm và một câu chuyện bí ẩn nhạc kịch, băng nhạc tiếp tục trở thành băng nhạc bán chạy thứ 2 trong lịch sử, theo bản tin của trang mạng www.theconverstion.com


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.