Bên kia

25/01/202609:36:00(Xem: 507)
Minh họa Dinh Truong Chinh
Đón bão - Đinh Trường Chinh

 

tôi nghe nói bên kia trời rất lạnh

cơn lốc điên từ cực bắc thổi về

cành cây gãy, rồi lại cành cây gãy

nhựa đỏ bầm ôm mặt đất tái tê

 

tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu

mà lại nghe lá run rẩy trong mưa

mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ

của bên kia, của cơn bão lạc mùa

 

tôi tự hỏi bao bàn chân trở nặng

bao bàn tay cóng lại chẳng mở ra

giấc ngủ vùi, con gấu trong hang động

nào có nghe tiếng cành gãy khóc oà

 

tôi bên này, tháng hai làn băng mỏng

bước chậm thôi, luôn khe khẽ nhắc mình

nắng trên đầu, hàng cây gầy đứng thẳng

đường chân trời chúng có thấy mùa xuân

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...