Tiễn Đi Nhớ Về

1/8/202621:24:00(View: 297)


[ với Cường, lang thang giữa phồn hoa ]

Bo Cuc Xam 1
Xám - Tranh Đinh Cường



Không cách chi phòng xa
10 năm như hạt bụi
Lấp lánh nơi hằng hà
Tiếng chuông chiều kêu tối

Tiếng sương rơi nghe thầm
Như ai vừa chặm lệ
Mơ hồ những thang âm
Leo lên từng bậc nhớ

Phải rồi ni sinh ra
Tàu lá xanh mê muội
Phải thế không ta bà
Huyền sơ đầy một chuỗi

Xin nhau đừng lần hạt
Cây đã vắng trên đồi
Con chim mùa kêu thảm
Người ơi người người ơi

Dạt ra. tìm khắp chốn
Còi xương thăm thẳm chiều
Gặp xưa ngờ ngợ phải
Đóm lửa mời châm thiêu

Một vạch rồi cũng tàn
Liêu xiêu như chéo áo
Kéo níu chừ sao đang
Thật rồi khấc mê lão

)(
h o à n g x u â n s ơ n
7 tháng giêng năm 26

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
một bên lòng tàn lụi, một bên non omnis moriar – chỉ là những thanh âm, nhẹ hẫng hút biến
Ngày càng lún sâu | Ngày càng bị chìm xuống
không hẳn tàn phai | mà dần nhạt | đến không còn vết tích câu lưu
Những chiếc điện thoại không còn chiếm ngự | từ sáng tinh mơ đến lặn mặt trời | trước mặt nhau hai bàn tay cùng mở
có nhiều khi | thấy hoàng hôn không về | trên cánh đồng | để nghe tiếng hò trăng khuya | chìm xuống đáy nước mênh mông
và vì ổng muốn giàu hoặc vì thật sự nghĩ mình giàu | nên ổng luôn bỏ phiếu cho Đảng Cộng hòa | ổng bầu cho Hoover chống lại Roosevelt | và ổng thua | rồi ổng lại bầu cho Alf Landon chống Roosevelt | và ổng lại thua nữa | ổng nói, “tao đéo biết cái thế giới này sẽ đi đến đâu,
Im lặng | Có thể là vàng | Nhưng đối diện cái ác | Im lặng chỉ là vàng giả | Dễ gây ô nhiễm
Khi mình khâu dính cứng những chiếc hàm | lời nói không phun qua được kẽ răng | trở thành lớp gạch vôi bảo vệ | thành trì của điêu ngoa
tôi đến chốn này | giữa giấc mơ chìm trong cơn mê | đã quá cữ