ẤU NAM | LỌ LÀ | ĐÔNG SƠ

22/11/202518:34:00(Xem: 404)

dicaysang2
Minh họa Đinh Trường Chinh


ẤU NAM


Tôi làm ngày đàn ông*
Ngày phong tôi thổ địa
Một thằng người mất đất
Trạc ngực và trần truồng

Một thằng người dạng háng
Toòng teng kim chỉ nam
Nơi đâu là bắc cực
Tôi ở phía đông lào

Gió nồm thổi rát mặt
Đấy cát chảy kinh niên
Nước nước nước tù đọng
Nhà trôi như bóng thuyền

Ngày đàn ông và tôi
Lếch thếch và lôi thôi
Chim chóc trụi lông vũ
Cỏ lau tôi rạng ngời

)(
h o à n g x u â n s ơ n
*19 novembre 25

***

L Ọ L À
[ kỷ niệm đêm tư phương,
đồi đá lụm ]


Rong chơi lọ, hũ một hồi
Sực quay về lại chỗ ngồi đăm chiêu
Nồm khuya
Gió tạt thiếu điều
Xoay theo chiều dọc
Liêu xiêu trục hoành
Bạn cười
Cồn rực đêm xanh*
Bài thơ không dấu
Lại khoanh tay
Nhìn
Ờ ờ. lẫn lộn thông tin
Đếm hai ra một tiền đình rối ren
Dạ thần
Khóa cổng tửu đền
Nước đây lai tỉnh
Chăn
Mền
Lão ông

)(
h o à n g x u â n s ơ n
@alumrockhill.16nov25
*rực cồn, chữ nguyễn tư phương

***

ĐÔNG SƠ

 

 

Một mớ thi ngôn vô nghĩa khiến anh loạng choạng giữa cái rét đầu đông

em thì xa

và mây không cánh *

 

Điểm vỡ của trận nhớ làm toang chiếc võng nắng ngùi ngùi

lưới chàm xanh đất

anh thì gần

và nhân thân chiếc vớ tuột

  

Trong mạch máu kẻ du hành

bồng bột

anh mắc kẹt rất lâu. Thật lâu nơi trạm dừng vô tuyến

đời vân vi không nghe thấy gì

ngoài sự im lặng của đất

  

Những hạt sạn vung vãi

cứa hồng gót son loài di điểu

đâu có tiếng hát nào muốn trụ lại đời băng giá

giọng trời thất thanh

khi em cuống quít nơi phòng thu âm của dụ ngôn

hát nốt cao lạc một lời yêu khẽ

những kẻ nâng cốc cường toan

chai rượu đỏ rót tràn kẽ sóng

hơi thuốc mòn núm khuếch âm

 

 Hãy cùng người ấy đồng ca bài ưu việt

rồi lưu dân vào nấm mồ chất xám

những mạch máu li ti đi chết

khi đường về tim vỡ ra

điện đài hoang phế

  

Còn chút nhiệt lượng

anh với mùa màng đồng hành

qua những chặng đêm rúc đầy tiếng cú

một hai đóm lân tinh

bám đuôi con thằn lằn thiện nguyện

thơ dính trần nhà lấm lem

mùi áo nghĩa

  

Ghi vội lên giấy đêm nay

kẻ ra đi người điền khuyết

đường buồn chặng gió qua

thơ dại ngây mềm những luống chân lấm

biển sông nhòa nhạt

 

Mưa bay hồi ức

sợi kim thuyên chỉ rối

đời

trắng đắp từng mụn vá

không ai chờ nắng than lạnh

cây củi trôi duềnh nhánh tuổi đông sơ

dưới đồi nghi ngút

gió lên trời thông thống hoa bay

  

Và tuyết. và hạt khói

thốc

cơn nhẩm tính đời hân ly

lâm luỵ tình

thở rẩy run lời thong manh gió sớm

rạn dưới biên thùy.

  

)(

h o à n g x u â n s ơ n

7 novembre,2022

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
Mai xa phố thị về rừng / Cỏ cây chua xót đếm từng nổi đau / Ta về ngõ trống trước sau / Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Năm tháng cách ly trở lại chùa / Đường mòn ngõ trúc vắng hơn xưa / Đồi mây thanh thản sư vào hạ / Gió thoảng hương trầm hong nắng trưa
Sóng sánh trên mặt ly reo cười đến giờ đã hẹn. Rượu tìm lên vành môi, tràn vào lưỡi, xuống ướt hơi thở, say trái tim. Uống cạn. Cất ly vào hộp. Cất hộp vào thời gian.
mưa ballad hay mưa trong tim / mưa cầm dương dìu dặt vắng chìm / rừng thu xa réo rắt lá hát / rồi lá rơi trên vuông chiều im