Một Đời Sống Khác

13/07/202515:33:00(Xem: 1968)
Humans and Nature Ann Phong
Minh họa Ann Phong

 

Khi tất cả tai ương không còn nữa

khi mặt trời trở lại giữa chân mây

trên mặt nước trong xanh em nhìn thấy

con cá nào vẩy bạc quẫy lên bờ

 

Hai vợ chồng rùa trèo lên khúc củi

chúng chúi vào nhau như cùng ngủ mơ

 khói nhà máy đã quên phà hơi ngạt

và con người không chạy giữa ngu ngơ

 

Em nhìn thấy đường chân trời rộng mở

từng hạt sương trên vách đá xanh tươi

cây bên đường như đang khúc khích cười

bướm sặc sỡ như hồn em sặc sỡ

 

Trong thành phố này ta sống khác đi

vì chúng ta có không gian để thở

người người nắm tay nhau cùng đi bộ

ngửa mặt nhìn trời hơi thở thơm tho

 

Áo ai bay trên đường thưa xe cộ

vườn sau nhà vài con thú chạy ra

thú với người chia chung một con lộ

và sống với nhau rất đỗi hiền hòa

 

Núi thấp cao không bị che bởi khói

trông tưởng như núi mới dọn vào thành

bởi bầu trời trong suốt như thủy tinh

và tiếng động khe khẽ len trong phố

 

Những chiếc điện thoại không còn chiếm ngự

từ sáng tinh mơ đến lặn mặt trời

trước mặt nhau hai bàn tay cùng mở

mở ra rồi chỉ nắm lấy bàn tay

 

Người người bảo nhau hãy sống khác đi

của sở hữu hãy trừ đi một nửa

chia đều cho nhau xá gì mới cũ

cứ cho đi sẽ thấy vẫn dư thừa

 

Khi tô son em chỉ tô một nửa

một nửa môi trần giữ lại cho anh.

 

tmt

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hưu về viết sách bàn thơ phú lòng xót xa thì chữ xót xa mấy chục năm hèn đau đã đủ còn chút linh hồn thả nó ra
fake news, fake story làm hư hai ống kính. Không thể tin những hình ảnh thu nhận. Càng không tin ý nghĩa như đã thấy. Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng? Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả, tội nghiệp, làm người ! Lạc lõng biết bao ! Hiu quạnh biết bao !
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra
Đời ngắn một gang tay. Đo sao hết chiều cao tham vọng. Tim nhỏ một nắm tay. Chứa sẽ vỡ máu độc tôn. Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống. Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\ Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi. Thở mong manh làm sao bất tử? Tạc tượng lên núi cao? Thuốc. Thuốc. Thuốc. Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo. “It is what it is.” (1)
Lửa nhỏ đốt mãi sẽ cháy rừng. Cháy lớn, cháy lan vượt kiểm soát, cháy luôn quốc gia, cháy lương tâm, cháy tự do, cháy hấp hối.
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.