Tháng Tư và Tôi

10/04/202515:08:00(Xem: 2384)

 

Ann Phong part
Minh họa Ann Phong -
(Từ bức tranh Where are you from - Con đến từ đâu?)



Có tiếng ai gõ cửa

Tôi xoay mình với đêm

Hình như Tháng Tư gọi

Tháng Tư đợi ngoài thềm

 

Ngập ngừng mở cánh cửa

Đón Tháng Tư vào nhà

Tháng Tư tràn mắt lệ

Cả hai cùng khóc òa

Giũ chiếc áo đêm thẳng

Nghẹn ngào nhìn tháng Tư

Cả hai cùng vuốt mặt

Lau nước mắt cho nhau

 

Cứ ngồi yên như thế

Căn nhà sao mênh mông

Chiếc ghế sao mà rộng

Mình sao bé vô cùng

 

Tôi gọi tên Tháng Tư

Tôi gọi tên thành phố

Tôi gọi tên người yêu

Niềm đau và nỗi nhớ

 

Tháng Tư gọi tên tôi

Vỗ về trên vai mỏng

Luồn tay vào tóc trắng

Ôm tôi sát vào lòng

 

Năm Mươi năm thức ngủ

Vẫn ngỡ là chiêm bao

Nước mắt nào giữ lại

Cho khi về khóc nhau.          

  tmt-  10 tháng 4 năm 2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.