cho đến bao giờ | cà-phê đêm

4/8/202515:37:00(View: 2183)
weathering-the-storm-i_Rochelle-Blumenfeld-(1936-2025)
Hình minh họa: Weathering the Storm I (Qua cơn bão),
họa sĩ: Rochelle Blumenfeld (1936-2025), nguồn: wikiart.org



cho đến bao giờ?

 

 

nước mắt nước mũi dàn dụa

chứng dị ứng trở lại nhiều ngày trong tháng

tôi ngồi nghe thế giới rung lắc

trong tiếng la hét reo hò của lũ lên đồng

hiệu ứng cơn sốt trải rộng

dưới lực của áp đặt ức hiếp đe dọa giẫm đạp

đám đông như đàn thú bị săn đuổi

hoảng loạn

lo sợ

co rút thu mình né tránh

 

không đời nào không thể nào  ̶ ̶ ̶ 

đây chỉ là cơn mộng dữ

phải không?

như người nếm rượu người ngửi hương

một phút tôi bàng hoàng nhận ra

đây là hiện thực

đây là thời lên ngôi của

cái xấu cái ác cái mông muội cái mù quáng

và tôi nghe trong giọng khàn đục của mình:

cho đến bao giờ? 

 

 


cà-phê đêm

 

 

đêm trắng

cà-phê đen

áo xanh dừng bên cửa sổ

khe thời gian tùy tiện giãn nở

 

nghiêng mặt cắn vầng trăng khuyết

những mảnh vụn li ti lấp lánh trên môi

và vết sẹo nhỏ trên trán nàng

 

ngây ngất mùi hương tuyệt vọng

mang mang kỳ bí

bỡn cợt trên khung bố

nổi trôi giấc mơ hữu cơ không bố cục

 

ngóng đợi phiên bản thứ mười hai tháng này

trong thành phố với cuộc sống đa đoan

và phận người gãy vỡ. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.