Nước Mỹ Của 2025

13/02/202509:44:00(Xem: 5164)
america
Hôm nay vào thứ Năm, ngày 29 tháng 1, Thượng viện Hoa Kỳ với toàn bộ phiếu thuận từ Đảng Cộng Hòa 52-48 phiếu (trừ Mitch McConnell) đã phê chuẩn Robert F. Kennedy vào chức vụ Bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Hoa Kỳ. Ảnh: Unplash.

Xứ sở này, nơi những con tàu bị nhận chìm, những quả bóng nổi lên

nơi trí tuệ bị bỏ quên, lịch sử bị khước từ

nơi đường phố động kinh, não trạng tán loạn

nơi thù hận trá hình - những đám mây xôi quả -

nơi lẳng lặng mà nghe chúng đề cử nhau

chức bộ trưởng gì đó, bộ gì gì đó...

từ hũ chứa nhung nhúc chui ra – lũ khốn lên ngôi.

 

Xứ sở của FugaziFunkadelic, của cuồng nộ, phản kháng

sao cuối đầu trước một bọn ngu si, một lũ lạm quyền

thanh trừng người chính trực, khôi phục đám nịnh thần,

giao quyền lực vào tay bọn côn đồ, băng đảng.

Lũ cóc nhái được ân xá thành người

quân tham nhũng được tha bổng, bảo vệ

Cần gì quân đội, cần gì xe bọc thép,

dễ thôi, trở cờ như trở bàn tay,

tiêu diệt nền dân chủ.

 

Kìa Abraham Lincoln ngồi trên sàn bếp, tủ lạnh mở toang,

ông dở khóc hay dở cười, lắng nghe

từng sắc lệnh ban hành, ký xuống

từng vệt khắc điện tâm đồ.

Kéo xuống, kéo xuống, và chúng ta trượt xuống, tận cùng

sẽ nhận ra âm thanh của địa ngục

âm thanh của Slayer, nhạc điệu của hủy diệt.

Chữ nghĩa nhẹ tênh, nhẹ tênh, sao nặng không nhấc nỗi:

làm sao nhận ra nanh vuốt, khi hổ trà trộn mèo?

 

Nước Mỹ vào năm 2025

By James Parker

Biên tập/giới thiệu: K.Ngô. N.Lê

***

Chữ nghiêng trong bài:

  • Fugazi (1987-2003): Ban nhạc post-hardcore từ Washington, D.C., nổi bật với tinh thần DIY, âm nhạc dữ dội và lập trường chống thương mại hóa, phản kháng nền công nghiệp âm nhạc.

  • Funkadelic (1968-1981): Nhóm nhạc tiên phong kết hợp funk và psychedelic rock, dùng âm nhạc để thách thức ranh giới thể loại, phản kháng bất công xã hội và thúc đẩy tự do tư tưởng.

    Theo ca từ "một bọn lai căng, một lũ bội tình" của Trịnh Công Sơn, Gia Tài Của Mẹ.
  • Theo lối viết "lẳng lặng mà nghe chúng chúc nhau" của Trần Tế Xương.


***

America in 2025

 

Land of sinking ships and rising balloons,

of forgotten editorials and unread runes,

of street jitters and broken neurotransmitters

and vape-like clouds of raspberry-flavored rancor—

check our latest nominee

for Something-Something Secretary,

fresh-drawn from Nature’s endless supply of wankers.

 

Land of Fugazi and Funkadelic,

are you ready for the Assault Imbecilic?

We’ve purged the dissenters, installed the crawlers,

and ringed the building with bootboys and brawlers.

We’ve issued an immediate pardon

for the toad at the bottom of the garden.

No blackouts, no rolling of tanks,

but yup, we’ll take your democracy. Thanks.

 

Abraham Lincoln sits on his kitchen floor

by the open fridge door,

and does he weep or does he laugh

as one by one the orders come, signed

with a mark like a stricken cardiograph?

Down and down we go on the hellish conveyor.

And we know what hell sounds like. It sounds like Slayer.

Light verse, light verse, this is a heavy lift:

How can we tell the grifter from the grift?

 

James Parker

Ý kiến bạn đọc
13/02/202523:38:34
Khách
không phải tự nhiên mà xảy ra, dân bầu đó?.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.