Han Kang - Giải Nobel Văn học 2024

11/9/202401:08:00(View: 2253)

Han Kang 1

 

Han Kang được trao giải Nobel Văn học năm 2024 với văn xuôi đầy chất thơ mãnh liệt đối mặt với những tổn thương lịch sử và phơi bày sự mong manh của đời người”.    Sinh ra ở Gwangju, Hàn Quốc, cô chuyển đến Seoul năm 10 tuổi. Cô học văn học Hàn Quốc tại Đại học Yonsei. Bài viết của cô đã giành được Giải thưởng Văn học Yi Sang, Giải thưởng Nghệ sĩ Trẻ Ngày nay và Giải thưởng Tiểu thuyết Văn học Hàn Quốc. The Vegetarian, cuốn tiểu thuyết đầu tiên được dịch sang tiếng Anh của cô, được Portobello Books xuất bản vào năm 2015 và đã giành được Giải thưởng Quốc tế Man Booker năm 2016. Cô cũng là tác giả của Human Acts (Portobello, 2016) và The White Book (Portobello, 2017).

 

Han Kang sinh năm 1970 tại Gwangju sau đó cùng gia đình chuyển lên Seoul sống từ năm mười tuổi. Sau khi tốt nghiệp khoa Văn trường đại học Yonsei, Han Kang đăng đàn năm 1993 trên báo Văn học và Xã hội với tư cách một nhà thơ. Năm 1994, cô cho ra mắt truyện ngắn Mỏ neo đỏ, giành giải tác giả trẻ của báo Seoul Shinmun, kể từ đó bắt đầu chính thức hoạt động văn chương.

Suốt sự nghiệp viết văn gần ba mươi năm, với 3 tập truyện ngắn, 6 tiểu thuyết và 1 tập thơ, Han Kang đã giành được nhiều giải thưởng văn học danh giá cả trong và ngoài nước, trở thành một trong những nhà văn quan trọng nhất của văn học Hàn Quốc hiện đại. Trong đó nổi bật nhất là giải Man Booker International năm 2016 dành cho tác phẩm Người ăn chay. Năm 2018, cô tiếp tục lọt vào danh sách đề cử của giải thưởng này với tiểu thuyết giàu tính tự thuật Trắng.

Bà là một nhà văn đa tài, ngoài tiểu thuyết, truyện ngắn, bà còn làm thơ. Sau đây là hai bài thơ do Thân Trọng Sơn dịch theo bản tiếng Anh.

***

 

MÙA ĐÔNG QUA GƯƠNG

 

Nhìn vào con ngươi của ngọn lửa.

Con mắt hình trái tim màu xanh, thứ sáng nhất nóng bỏng nhất bao quanh nó

 ngọn lửa màu cam bên trong thứ nhấp nháy nhiều nhất

 bao quanh một lần nữa

ngọn lửa bên ngoài nửa trong suốt sáng mai,

 buổi sáng khởi hành đến thành phố xa nhất,

Sáng nay

 con mắt xanh của ngọn lửa

 nhìn xa hơn đôi mắt em.

 

Bây giờ thành phố của em đang là buổi sáng mùa xuân, nếu anh đi qua lõi trái đất, đi thẳng qua giữa mà không dao động, thành phố đó xuất hiện, lệch múi giờ ở đó đúng mười hai giờ, mùa chậm hơn đúng nửa năm nên thành phố đó bây giờ Một buổi tối mùa thu, như lặng lẽ theo ai, thành phố đó theo sau tôi, để băng qua màn đêm để vượt qua mùa đông, em lặng lẽ chờ đợi, trong khi thành phố của tôi vượt qua thành phố đó như ai đó lặng lẽ vượt qua.

 

Trong gương mùa đông đang chờ đợi

Một nơi lạnh lẽo

Một nơi tột cùng lạnh lẽo

Lạnh đến nỗi

Mọi vật không thể run rẩy

khuôn mặt (đã từng đông cứng) của anh không thể vỡ vụn

Em không đưa tay ra

Anh cũng không muốn đưa tay ra

Một nơi lạnh lẽo

Một nơi luôn lạnh giá

Lạnh đến nỗi học sinh không thể dao động

 mi mắt

 không biết làm sao khép lại (với nhau)

Bên trong gương

Em không thể tránh khỏi ánh mắt của anh

Anh cũng không muốn đưa tay ra

 

 

Họ nói chúng ta sẽ bay cả ngày.

Gấp chặt hai mươi bốn giờ, nhét nó vào miệng và

 đi vào gương mà họ nói.

Sau khi dọn đồ vào một căn phòng ở thành phố đó,

Em nên dành thời gian để rửa mặt.

Nếu nỗi đau khổ của thành phố này

 âm thầm ập đến

Em sẽ âm thầm tụt lại phía sau và khi anh không nhìn vào nó trong chốc lát,

 hãy tựa vào mặt sau lạnh giá của tấm gương và nghêu ngao một cách vô tư.

Cho đến khi, sau khi gấp chặt hai mươi bốn giờ

 và nhổ nó ra bằng cái lưỡi nóng bỏng của mình, anh quay lại  nhìn em.

 

Mắt em là hai ngọn nến nhỏ giọt sáp khi hút bấc, không rát cũng không đau, người ta nói rằng sự run rẩy của lõi ngọn lửa xanh là sự xuất hiện của các linh hồn, các linh hồn ngồi trên mắt em và run rẩy, chúng ngân nga, ngọn lửa bên ngoài đung đưa phía xa lắc lư để tiến xa hơn, ngày mai anh đi về thành phố xa nhất, ở đây em đang bốc cháy ở đây, bây giờ anh đặt tay vào nấm mồ hư không và chờ đợi, ký ức cắn ngón tay anh như một con rắn, anh là không bị bỏng rát hay đau đớn, khuôn mặt bình thản của anh không bị bỏng hay vỡ vụn.

  

 

NGÔI NHÀ ÁNH SÁNG ĐEN TUYỀN

 

Ngày hôm đó ở Ui-dong

 mưa tuyết rơi

 và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn,

 run rẩy theo từng giọt lệ rơi.

 

Hãy lên đường.

Bạn đang do dự?
Bạn đang mơ gì mà lơ lửng như thế?

Những ngôi hai tầng sáng như hoa,

Dưới đó tôi học được nỗi thống khổ

 Và hướng tới một vùng đất vui vẻ còn chưa chạm tới

 một bàn tay dại dột đưa ra.

 

Hãy lên đường.

Bạn đang mơ gì vậy? Hãy tiếp tục bước đi.

Hướng về ký ức hình thành trên ngọn đèn đường, tôi bước đi.
Ở đó tôi nhìn lên và bên trong bóng đèn là một ngôi nhà tối đen như mực. Ngôi nhà tối tăm của ánh sáng.

Ở đó tôi nhìn lên và bên trong bóng đèn

 là một ngôi nhà tối đen như mực. Ngôi nhà tối tăm của ánh sáng

Bầu trời tối đen và trong bóng tối đó những con chim cư trú

bay lên, trút bỏ sức nặng của cơ thể.
Tôi phải chết bao nhiêu lần mới được bay như thế?
Không ai có thể nắm tay tôi.

Giấc mơ nào mà đáng yêu đến vậy?
Ký ức nào

 tỏa sáng rực rỡ đến thế?

Mưa tuyết, giống như đầu ngón tay của mẹ,

 cào qua đôi lông mày rối bù của tôi,

gõ vào đôi má lạnh cóng rồi lại

 chạm vào chỗ đó,

 

Hãy nhanh đi và lên đường.

 

THÂN TRỌNG SƠN

dịch và giới thiệu

(tháng 11/2024 )

 

Nguồn:

 

https://modernpoetryintranslation.com/poem/two-poems-by-han-kang/

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình