như tranh như thơ

10/26/202410:11:00(View: 3569)

Lúc sinh thời, họa sĩ Đinh Cường ngoài trao đổi văn nghệ với tôi, thỉnh thoảng có những sinh thú khác cũng nói cho nhau nghe, chuyện nhà, chuyện sở thích ăn mặc v.v . Một hôm anh khoe hình, tranh, và tên của hai cháu nội Như Tranh Như Thơ ( hai ái nữ của họa sĩ Đinh Trường Chinh ). Tôi chịu hai tên gọi này quá, Như Tranh, Như Thơ … cũng như Những Doạn Ghi của Đinh Cường khiến tôi nhập tâm viết đ ôi bài theo gợi ý của anh. Vừa rồi là sinh nhật của Như Tanh, lục lại thơ xưa ghi tặng hai cháu, Đinh Trường Chinh, một người cha vừa là bạn thiết của hai cô con gái cưng, cùng nhớ Đinh Cường, một người bạn người anh thân thiết

 

N h Ư  trAnH

 

[gởi Đinh Cường                       

tặng Lữ Quỳnh]

 

 

nhốn nháo tranh.  và lũ chim

ngày đi xa quên mang hạt

bay qua biển bắc

một vệt nước sáng lung linh môi

nàng

hôn gió

cứ thể là hương

vươn(g)                  không gian

khiến mây tụm lại hình quả táo

cây khó mọc trên cát vàng

mà cỏ bồng linh lợi quá

ai lăn cùng rớt xuống người cô đơn ngồi

trong tranh.                       lẩn lút

thò tay ra khỏi dúm màu

chợt sông mù sương

những sợi bố bắt đầu nhen nhúm

,

 

bài thơ hơn bốn chục bật quẹt hàn xanh

tuổi đời mắt xếch

như in.  bữa chia tay người đi

tầm phào xứ

khi định vị sáo hồ

tất cả chúng ta cùng cảm lạnh

mà vết trần thổi mong manh

không còn nghi hoặc gì

tranh bây giờ tự im                     màu khỏa

rúc tìm nhau bầy chim ngoài đông phố

nghẹn lời tổ khúc ở phía nam

của một dải tầm tầm

 

)(

hoàng xuân sơn

hai tháng chín mười bốn

 

 

 

n  h  Ư    t  H  ơ

 

 

như vũ.  như bão

tôi tìm không ra thơ

múa tôi tới chóng mặt

mà rồi địa cầu vẫn quay tôi hát thơ lầm thầm

tôi hát lẩm nhẩm

như bông sen tưới tỏa

ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên

trên dưới ngang dọc bần thần

lúc hừng hực lúc câm

[muôi sẻ. cầu ao. hục hặc miếu đình]

có lúc buồn tình

con hẻm.  tối

một mình

 

,

 

khi nghiệm ra cô đơn thu hồi cường độ

tôi xát muối vào quyển

vào mật ngọt môi đường

nơi ghế bàn tụ hội

những kẻ cười nói chỉ trỏ

ba hồi thơ

có lúc buồn tình

đi mất đất

 

 

Hoàng Xuân Sơn

26. Nov 2013

Ong noi ve Nhu tho
Ông Nội vẽ Như Thơ




















Nhu tranh ve ong noi
Như Tranh vẽ Ông Nội






Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.