Tình nguội

29/08/202309:01:00(Xem: 3671)
MUAXUANYEU_EM
Minh họa Đinh Trường Chinh

 


Lửa rừng cháy xa, hai trăm dặm

khói về, ôm ngang sườn núi

phối hợp tình cờ

 

Nghĩ tới những khuôn mặt nóng, những bàn chân

nghĩ tới lời khuyên của cựu tổng thống, dọn lá rừng theo gương Phần Lan

cười, không mai mỉa

nghĩ tới người kia

khuôn mặt nguội. da trộn đá

khôn ngoan của thời gian trộn muối cảm xúc từ biển cả

bực mình

 

Lá khô gom hết ngọt ngào

xếp chồng lên nhau những lớp úa vàng theo luật muôn đời của bất biến trong thay đổi

tan vào đất, nuôi mùa thu mới

hay khi dại

cháy rực lên và thổi khói

về nơi đây làm rối beng suy nghĩ của người này

 

Tâm trí muốn gì

khi trộn bất ngờ

những ý tưởng lạc lõng, không liên quan vào buổi chiều cuối hạ

 

Những tương phản

chiều sâu và bề mặt

hai bên của đồng tiền không nhìn thấy nhau, là một nhưng xa lạ

 

Cháy lên hay tan vào đất

lá đơn sơ chỉ có hai chọn lựa

 

Người này và người kia: động vật cấp cao

 

 

***

 

Lukewarm love

 

Wildfires burning, two hundred miles away

smoke hugs the mountainside

random marriage

 

Thinking about panicked faces, hustling feet

thinking about the former president’s advice ‘clean your floors’, follow example of the Finnish

   smile, not sarcastic

thinking about the other person

calm face, skin mixed with stone

time’s wisdom and ocean salt emotion mixed

   annoyed

 

Dried leaves gather all sweetness

stacking layers of yellow following the eternal law of immutability in changes

melt into the ground, feed the new autumn

or when foolish

burn up and blow smoke over here, confusing this person's thinking

 

What’s the mind trying to do

mixing unexpectedly

into this late summer afternoon scattered, unrelated thoughts

 

The contrast

​​depth and surface

not seeing each other, the two sides of a coin strangers and one

 

Burning up or melting into the ground

simple leaves have only two choices

 

This person and that person: high-class animals

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một mình ngồi với một mình | Một mình ngồi với một mình thành hai | Hai mình ngồi với một mình | Thành ba thành bốn thình lình thành trăm
Hai bài thơ của Trần Hạ Vi...
Tháng 7. Mùa hè đang gửi đến đây một sứ giả vô cùng dễ thương. Phượng tím. Đi đâu chợt cũng bị màu tím thơ mộng ấy níu mắt nhìn, làm dịu đi cái nóng chói chan. Bạn đang ở đâu, buổi sáng rực nắng đi chơi hay chiều mệt nhoài sau giờ làm việc, hay tối, hay khuya, hàn huyên bạn thiết, hoặc giả nói chuyện một mình, tất cả những tâm trạng thời gian đó, bạn sẽ tìm thấy được trong Căn phòng chứa đựng mọi khoảnh khắc, nơi các nhà thơ Hoàng Trúc Ly, Duy Thanh, Nguyễn Thùy Song Thanh, Tomas Transtromer, Âu Thị Phục An, Chiêu Anh Nguyễn, Nguyễn thị Khánh Minh, Trương Đình Phượng, Inrasara, Phạm Thiên Thư, Nguyễn Xuân Thiệp, đọc cho bạn nghe những vần thơ mang âm hưởng chói chan của mặt trời mùa hạ, hoang mạc gai xương rồng, mật ngọt của thiên nhiên…
Nhớ khi cởi ướt lau mình | đừng phơi đừng giặt cho tình thêm thương. | Mặc quần ướt lạnh vấn vương | mặc áo ướt để lên giường đắp chăn.
Thơ của hai thi sĩ Huỳnh Liễu Ngạn & Thy An...
Ngày buồn: Đ P Q 1 | GS Triết Đặng Phùng Quân (ĐPQ) | vừa mới từ trần (1942 - 15.7.2023). Năm tôi xong học trình cử nhân Văn Khoa SG ban triết (1969) thì anh ĐPQ đã bảo vệ thành công xuất sắc luận án Cao học Triết, được mời làm giáo sư thỉnh giảng môn Triết học tại Đại học Văn khoa Sài Gòn. Nghe tiếng anh nhiều nhưng tôi chỉ gặp anh lần đầu trong cuộc triển lãm nêu trên: Một lần trong một bữa ăn văn nghệ nói chung do anh chị Trương Đình Luận khoản đãi. Và lần thứ nhì tại tư gia nữ sĩ Hàn Song Tường, một tri kỷ, người đã viết chung với ĐPQ tuyển tập Một Dặm Tương Thân. Anh Quân người điềm đạm, nhiều phong cách mô phạm nhưng rất nhiệt tình trong giao tiếp. Tôi chỉ mới đọc anh sau này, phần nhiều trên trang mạng Gió-O của chị Lê Thị Huệ.
Khi không dám nhìn dung nhan | Tôi nhìn đắm đuối đôi bàn chân thương | cong cong yểu điệu xương xương | Đôi chân nho nhỏ dặm trường khổ qua
bao giờ tượng tạc như in | thì xin chất ngọc | nhắn tin về đời | một lần | [có] | một lần thôi | ngoại vi men dã chấm cười tinh khôi
Victoria Amelina là một nhà thơ, tiểu thuyết gia người Ukraine. Khi Nga tiến hành cuộc xâm lược toàn diện vào đất nước của cô vào năm 2022, cô đã dành phần lớn thời gian viết lách để ghi chép và nghiên cứu về các tội ác chiến tranh. Amelina hiểu rõ những rủi ro, nguy hiểm mình sẽ gặp phải với công việc này, với tư cách là một công dân chọn ở lại đất nước của mình trong chiến tranh, và với tư cách là một nhà văn phải đối mặt với một đội quân xâm lược đang muốn tiêu diệt bản sắc dân tộc mình. Cô đưa con trai đến nơi an toàn ở Ba Lan, nhưng bản thân trở về tiếp tục sống và làm việc tại quê hương. Khi Kyiv bị ném bom vào đầu mùa hè, cô đã quan sát các vụ nổ từ căn hộ của mình và viết: “Chiến tranh là khi bạn không còn có thể theo dõi nỗi mọi tin tức và khóc về những người hàng xóm đã chết thay cho bạn cách bạn vài dặm. Tuy nhiên, tôi muốn chúng ta sẽ bằng mọi cách không quên tên của họ.”
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...