Buồ Thiếu n

25/06/202311:32:00(Xem: 2397)
dinhtruongchinh
"tôi đóng lại chiều" - Đinh Trường Chinh

 

‘Cái không biết’ chưa bao giờ tự hỏi “biết không?”

‘Cái dễ biết’ nghênh ngang trong bóng tối.

‘Cái biết đến nay 2023’ “Tưởng giếng sâu

                                        thả sợi dây dài,

                                        không ngờ giếng cạn

                                        thả hoài sợi dây.” (*)

Trí óc bắt đầu từ nửa khuya

Tâm tình có bản tính con cú

thức đêm,

ngủ khi mặt trời chiếu sáng.

‘Cái chưa biết’ lang thang suốt ngày.

khi đêm khó thấy cú thức dậy.

Ngày này ngày mai ngày nữa qua vô tâm

buồn ơi, cuộc sống. “Ngày buồn dài lê thê

                                  Có hôm chợt nghe

                                  gió lạnh đâu tìm về.” (**)

 

Không phải sống làm người buồn bã.

Người làm cho sống buồn.

‘Cái biết buồn’ khi ‘cái biết’ đến gần ‘cái không biết’

bắt được hơi gió lạnh rùng mình

cảm được cõi trống trải

nơi con người sợ hãi. Sợ là gốc của buồn.

Buồn xuôi nguồn từ thơ ấu

càng đi càng già buồn càng nhiều.

                        “Tìm đâu

                        những ngày thơ ấu qua

                        Tìm đâu

                        những ngày xinh như mộng

                        Tìm đâu những ngày thơ

                        Tìm đâu những chiều mơ

                        Tìm đâu, biết tìm đâu

                        đâu giờ…” (***)

  

‘Cái hết buồn’ không bao giờ xảy ra.

Đã làm người, sống phải thở

Thở chính là buồn.

Chắc gì ‘buồn’ đã hiểu hết ‘cái buồn’?

 

Giờ đây, nửa khuya, tôi rất buồ.

Cảm giác của người không tìm ra nước mắt.

Bắt đầu đau đau trong lồng ngực.

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tôi đến chốn này | giữa giấc mơ chìm trong cơn mê | đã quá cữ
Sinh ra trong cuộc biếng lười kinh niên | Từ đầu xanh đã xuống thuyền | Một cơn luân lạc
Thomas von Vegesack* quẹt diêm / Lửa bếp, Lửa đèn. Lửa lò sưởi / Ngọn nến bữa ăn chiều lung linh / Quặn lòng quê xa, bạn tù tội / Phương Đông: Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ / Quê ta, bao nhiêu ngũ hành sơn / Bếp ai tro lạnh chiều nay nữa / Lửa gì đâu. Lửa tủi, lửa hờn
chờ đợi cái ngẫu nhiên | chờ đợi cái cố nhiên | bên lửa trời lao xao | lời khấn nguyện âm ỉ
Ồ. có cây náng thật sao | Người đi bắt nắng thêm vào dấu ă | Hoặc giả cây nàng ra hoa | Lung linh mầu nắng hay là mắt em*
Thưa các đấng thi hào, quý vị có hiểu nghe đọc thơ dở quả là sự xúc phạm đến trí tuệ và thính giác? Whiskey 18 tuổi cũng có lúc chua như cứt mèo! Nàng thơ ơi, người ta nói em đã qua đời bên Pháp, sao còn hiện hồn về giữa bàn nhậu tối nay!
chẳng muốn ăn. | đồ ăn như giấy bìa, | nuốt vô muốn ói, | bịnh càng thêm bịnh.
sắc màu huyễn ảo như áo em trong mơ | xuân hạ vu vơ | buổi sáng bận lòng thiếu chữ bài thơ