Biết tới bao giờ

27/01/202322:23:00(Xem: 3834)

blank   
Biết tới bao giờ

Phan Tấn Hải

---- Bài thơ tặng cặp tình nhân Trương Vấn & Kim Oanh

Một thời anh mời em bước ra
từ Thiên ý ngập tràn ánh sáng
nơi những tiếng cười bay theo mây trời lãng đãng
nơi niềm vui lơ lửng hương thơm tuổi học trò
nơi chúng ta tựa vai bước đi từ xóm nhỏ
biết tới bao giờ lại được tắm chung trận mưa tiền định

Một thời anh nắm tay em
những ngón gầy của quê nhà không ngừng đói kém
nơi hai bàn tay anh điệp trùng xương xẩu
nơi vết cắt kẽm gai in sâu từ trại này qua trại kia
nơi chúng ta nhìn nhau trong chiều đã muộn
biết tới bao giờ rồi sẽ thấy lại bình mình

Một thời anh hát bài tình xa
với tiếng đàn anh gửi tới người con gái của rừng thông
nơi bên anh, em chỉ là đứa em phố thị dại khờ
nơi đêm về em viết vào Nhật ký con gái
nơi nào rồi em có thể nói thẳng lời thương anh
biết tới bao giờ anh sẽ hát cho riêng em

Một thời anh chỉ gặp em nơi các sạp chợ
để tránh những cặp mắt dò xét lạnh tới đóng băng tim máu
nơi chúng ta không có nơi nào để gối đầu khi đêm về
nơi lời cầu nguyện hàng ngày là xin gặp nhau bình an
nơi chúng ta yêu nhau giữa một Sài Gòn băng giá
biết tới bao giờ sống lại mưa nắng bình an thời tuổi nhỏ.

Một thời anh rủ em chạy đi
rời bỏ tất cả sau lưng để chân trần bước với hạnh phúc sương mai
nơi chúng ta sẽ bên nhau sáng trưa chiều tối
nơi em được hóa thân để trờ thành rừng thông của anh
nơi ngày tháng sẽ là trùng điệp phút giây hôn lễ
biết tới bao giờ trọn đời em sẽ là của lễ hiến tế cho yêu thương.

Một thời anh đưa em vào mưa tuyết Wichita
để chúng ta dìu nhau đi giữa những rừng cây xanh cổ tích
nơi anh làm thơ, viết truyện và hát cho em nghe
nơi em kể truyện xưa với Cha Rồng và Mẹ Tiên cho đàn con nghe
nơi nước mắt em ràn rụa vì hạnh phúc nhớ tới trận mưa tắm chung thời thơ dại
và biết tới bao giờ... nơi cõi trời ngày sau...

---- Phan Tấn Hải. California. Jan 6, 2023.

Ghi Chú. Bài thơ trên được viết trong niềm xúc động sau khi đọc bản thảo "Cõi Người":
https://t-van.net/t-van-coi-nguoi-tuy-but/ 
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thượng Đế ơi / Vợ con đâu / Con, cháu con đâu / Anh, chị em con đâu / những người bạn hàng xóm của con đâu...
buổi chiều trầm lắng trống trải / chiếc ghế mây nhẫn nhục không than vãn / con chim hồng âm thầm chuyền trên ngọn cây / người nhắm mắt thở nhẹ âm âm u u trên võng...
Từ những ý nghĩa của bút hiệu Nhã Ca, tôi có thể viết ra một đoạn bói số mệnh nhà thơ:“Nhã Ca: tuy là một loài cỏ dại, nhưng có tiếng thơ thanh thoát tao nhã bên ngoài, bên trong chứa đầy nghịch ngợm, khác thường. Trải qua cuộc sống thăng trầm, tiếng thơ trở thành tiếng ho, tiếng nôn mửa, rồi tiếng thơ đó, về chiều, lắng đọng thành âm điệu cà sa.” Tác phẩm “Nhã Ca, Thơ” toàn tập cho phép tôi có cái nhìn tổng thể và cũng trả lời được nỗi niềm thắc mắc của cậu học trò mới lớn, khi đọc bài thơ “Vết Thẹo.”Từ tuổi thiếu niên vươn lên tuổi thanh niên, ngoài trừ thân xác nẩy nở, trí tuệ cũng gia tăng tò mò và tưởng tượng. Hầu hết, tò mò tưởng tượng lúc đó, hướng về phụ nữ, đối với tôi là một nhân vật thần bí. Khi vô tình đọc được bài thơ “Vết Thẹo”, tôi vô cùng sửng sốt. Tôi sống tự do trong thân thể mình / Nghe vết thẹo lớn dần và mọc rễ.” Đọc lên, nghe vừa lạ lùng, vừa khiêu khích, vừa bí mật.
Thơ của ba người: Lưu Diệu Vân, Trần Hạ Vi, Thy An...
Viết đôi dòng thư pháp ca ngợi Đức Thế Tôn mực loang như nước mắt ngấm ơn sâu vào hồn.
Chúng giết người vào buổi sớm mai/ Sáng Mồng Hai, ngày Tết / Chúng giết người không ghê tay,/ không giấu mặt./Những hàng xóm, phố xưa quen biết lâu dài, /chung tộc họ, tính danh, gia cảnh / Chúng giết người bởi quyết tâm định sẵn / "Đường vinh quang xây xác quân thù /Lềnh loang màu cờ thẫm máu.
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...
lau nước mắt đi | những người tiễn đưa | lau nước mắt, rải trên đường những cánh hồng thật đỏ
Được tin nhà thơ Khiêm Lê Trung vừa từ trần sáng sớm mùng 9 tháng giêng năm Quý Mão, nhằm ngày 28 tháng 1 năm 2023 ở tuổi 68 tại California. Việt Báo xin đăng lại một bài thơ cũ của Ông. Xin thành kính chia buồn cùng tang quyến.
Thấy được mặt bên ngoài, không biết bên trong. Suy nghĩ bên trong, khiến nghi ngờ mặt ngoài. Có phải tất cả cái giống nhau, là cái như vậy? Còn cái khác nhau là cái ra sao?
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An & Trần Hạ Vi...
Trong bài thơ “Không Đề” của cố thi sĩ Quang Dũng, có hai câu của chàng nói với nàng sau hai mươi năm xa cách, Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa… Điều gì khiến Quang Dũng vô hiệu hóa được sự tàn phai của thời gian? Mùa xanh ấy có phải là điểm nhấn rực rỡ của mùa xuân trên dòng trôi bốn mùa, và phải chăng tuổi hai mươi là nơi mà nhịp bổi hổi bồi hồi của đôi trái tim để lại dấu ấn? Nó mạnh mẽ tới mức người ta thấy thời gian ngừng lại. Ngang đó. Không trôi. Cứ là mùa xuân, cứ là hai mươi tuổi...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.