Thơ Chúc Thanh

21/06/202221:18:00(Xem: 3855)
photo2
Tranh Đỗ Hoa.




Mênh mông

 

Có lúc thấy hồn mình như gió

Khắp đầu ghềnh cuối bãi lang thang

Song bởi gió vốn không hò hẹn,

Ta thấy lòng đầy những hoang mang

 

Có lúc thấy hồn thành mây khói

Đem lụa hồng trải giữa mênh mông

Bởi mây khói khi tan khi hợp

Ta thấy đời như có như không

 

Có lúc thấy hồn mình như nước

Rộn trong lòng đầy những đục trong

Và bởi nước không ngừng trôi chẩy

Ta lưu đầy giữa những dòng sông!

 

Có lúc thấy hồn mình như núi

Ý chập chùng vút tới trăng sao

Lúc ngoảnh lại thấy mình hai bóng

Sống rất gần mà chẳng gặp nhau

 

Nếu ngày tháng như con tàu vội

Và nhịp đời tựa sóng nhấp nhô

Hồn ta hỡi, ngươi, con thuyền nhỏ?

Mi chở gì đến bến hư vô?

 

Ta vẫn ngóng thu về lối cỏ

Đợi sen vàng  nở giữa hư không

Như vẫn ngóng trong từng hơi thở

Một chút gì chảy giữa mênh mông…

 

*

 

Nhắn gởi

 

Mây lững lờ trôi

Quyện trên đỉnh núi

Trời xanh biêng biếc

Trùng dương bao la

Có chiếc thuyền con

Ra khơi vượt sóng

Buồm căng no gió

Thuyền ai lên đênh

Từng bầy chim nhạn

Soải cánh trắng mềm

Lượn quanh đảo vắng

Gọi tình trăm năm

Thuyền ơi tôi nhắn

Gửi lá thư xanh

Đến nơi đảo vắng

Trao người tôi mong

 

*

 

Ru con

 

Mẹ ngồi làm chiếc nôi xinh

Lời ru như lụa quẩn quanh tuổi ngà

Con nằm ngủ giấc mơ hoa

Mẹ còn đi bảo luống cà trổ bông

Mẹ đi bảo lúa ra đòng

Mẹ còn gọi nước ngoài sông chảy về

Ngủ đi, mẹ bảo hàng tre

Gọi cơn gió lượn quanh hè ru con

Đêm về níu mảnh trăng non

Yêu con trăng đến nôi con trăng cười

 

-- Chúc Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
chảy từ bắc xuống nam | con rạch. và ngược lại | ầm ầm dòng suối | tung tóe văng những tinh thể hận thù
Thơ của ba thi sĩ họ Trần: Trần Mộng Tú, Trần Hạ Vi & Trần Yên Hòa...
Ước gì trẻ con* không chết. | Ước gì các em được đón lên trời, | tạm thời, đến khi chiến tranh | chấm dứt.
Vòng tròn gợn những nhịp hải hà của “đáy đĩa mùa đi”, nhớ câu thơ này của Nguyễn Xuân Sanh, có lẽ tại cái chao đi chóng vánh một chu kỳ xuân hạ thu đông, những mảnh phút giây tao tác trên đĩa thời gian, và đọng lại dưới đáy kia những hoài niệm buồn vui...
Ở đây có một bức tranh được đánh giá cao | đã bao đời khiến người ta mê say, xúc động, | và điều ấy vẫn được xem là đúng. | Một số người thế vẫn chưa thỏa mãn. |Họ còn nghe được cả tiếng mưa tuôn, | Cảm thấy cái lạnh của những giọt nước trên cổ, trên lưng, | Họ nhìn cây cầu và những người trên đó | như thể đang nhìn thấy chính mình | trong cuộc chạy kia chẳng lúc nào ngừng.
10 bài Hokku... về cảm nghĩ Tháng Chạp
Thơ Nguyễn-hòa-Trước luôn luôn là một cuộc hành trình chữ nghĩa tưởng chừng không bao giờ ngưng nghỉ, trong đó cảm xúc không ngớt biến đổi và cảm nhận của người đọc cũng không ai giống ai. Một tiếng thơ rất lạ trong bầu trời thi ca Việt Nam đương đại... Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Jinglebells… Jinglebells… Thuở xa xa ấy, Bên em… cùng quỳ...