đà-lạt, nơi đó

30/04/202219:36:00(Xem: 3837)

DaLat

 

1

 

nặng lòng là bởi

xuân đang tới

và cây đang rộn rã lên hồng

ta đã đi

chưa chào em, đà-lạt!

 

2

 

lên mãi, thì mây mây vẫn mây

nửa vòng trái đất xẻ tơi ngày

chiêm bao bỗng thấy đêm về chật

nhịp thở vai phào dột cánh bay

 

đá chợn chờn treo truông dặm duỗi

đốt tươi rừng lá phải bao nhiêu?

đèo nhô đường bẫy dây giàn liếp

sáng mới đầu thai bụi đã chiều

 

nhân thế rũ ràng sa mạc hẩm

tiếng kêu thả xuống đụng nhau hồi

đời yên ả quá qua mà lạnh

bỗng chốc thèm nghe chiến cuộc rơi

 

cheo leo mỏm nhỏ cây chườm quắn

bện tóc ai, rồi, ta nhớ lắm!

kết sim

dấp suối

ngàn thung lặng

 

3

 

chỉ đà-lạt có căn nhà đó

đỉnh chon von lấn bước về mưa

mà trong ráng mật pha màu cỏ

mới hiển hiện em phù thuật xưa

 

thơ vẫn ca ngời em thiếu nữ

len dầy đội mũi nhũ hoa lên

sách tôi mỏng quá ôm mà ngượng

ngập đến va vào lọn dốc quen

 

kéo quân chỉ gió rối vành khăn

mỗi gối đầu qua kết hội rằm

áo tím mũ thêu ngồi tựa lắng

nhạc cả nghìn và sắc cả trăm

 

lật thánh thư thơm thời thượng cổ

sương hồ vắt nửa buồm giong khe

chay tâm lạy hỏi trời trang khó

nguyệt vẽ bùa lem đốm ngủ mê

 

chim vén màn ngày bên cửa kính

giảng đường vào đến hồn chưa định

mắt ngơ lối bướm hiểu theo vần

triết học tình như gái cõi âm

 

Nguyễn-hòa-Trước

(02-2022)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà phê bình văn học Trung Quốc đời nhà Thanh, Viên Mai, có nói, “Làm người không nên có cái tôi, nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. Thi hào Tagore cho rằng, “Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ảnh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong”. Cả hai nhận định này đều đề cao cái Tôi-làm-Thơ, và cách biểu hiện những thuộc tính về Tôi ấy như thế nào trên ngôn từ thơ. Có hai yếu tố không ai phủ nhận được là cảm xúc và sáng tạo, chính hai yếu tố này định hình phong cách của nhà thơ. Cảm xúc thực được chuyển tải qua thi ngữ, thi ảnh mới mẻ, cá biệt, thì thơ càng có sắc thái nổi bật để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, dường như không quá để nói rằng điều này định đoạt sinh mệnh một bài thơ. Thơ chỉ thực sự sống khi nó phản ảnh được bản ngã độc đáo của nhà thơ.
Thơ của hai thi sĩ Thy An & Lê Minh Hiền
Nhận được bài thơ của người bạn Phạm Xuân Tích, tôi thấy bài thơ của ông bạn khá độc đáo và lý thú, tôi mạo muội viết lại sao y bản chính – cả hai bản tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt cũng của ông ấy, để hầu các vị đọc cho vui...
là khi nước mắt khô đi | mọi thứ đều trở nên dư thừa | hiểu biết càng vô hiệu | những đốm loang không thể tẩy xóa
Tôi trôi tuổi ấu thơ, từ quê hương cùng khổ, rau dưa khoai sắn / Tôi trôi từ chợ quán rường, cái đình làng, ngôi trường tiểu học, áo lấm lem màu mực tím mẹ mới mua, cùng cây viết lá tre, trang giấy tự túc, vàng khè, không trông rõ chữ...
Rõ ràng, có tai không nghe, | có mắt không thấy, | có tay chỉ thòng lòng, | có chân chỉ đi lui đi tới, | duy nhất có miệng, người nói không ngừng.
tình yêu lạnh như biển | những cái giống không cùng đời | có thể là một vì sao nhỏ bé | có thể là một nét mày hung tợn | trả treo trước gi
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Thy An...
Thành phố cháy hết cây cỏ. | Những tàng dừa nhớ gió. | Những đỉnh thông khát nước. | Sao tình yêu chưa sôi sục trong em?
Thơ của ba nhà thơ: Nguyễn-hoà-Trước, Trần Hạ Vi, Trần Yên Hòa...