Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh: Bóng Mùa Đông / Và Trở Lại / Gió Mùa Đông

24/12/202012:33:00(Xem: 952)
131919679_10224754485068459_1091757182431957054_o
Giáng Sinh 2020 - Đinh Trường Chinh


bóng mùa đông
 

Mắt trần gian thảng thốt trừng sâu
Muôn ngõ âm thanh ruồi nhặng
 
Có vườn khuya mọc nghìn nấm trắng
Ác mộng khua mùi tử khí lau nhau
Người nằm xuống mộ đêm thầm lặng
 
Vắng vẻ công viên đìu hiu quán xá
Những con đường rưng rức gọi nhau
Chờ tiếng chân đi. Như bờ đê chực vỡ
 
Có tiếng nhạc về rung hoa hè phố
Ai một mình đứng hát thánh ca
Trước giáo đường im lìm khép cửa*
 
Muôn phía vô hình cơn thịnh nộ
Người ôm mình cầu nguyện co ro
Người như điên tung hê nỗi sợ
 
Có nỗi chờ dài hơn thời gian
Niềm hy vọng cay xè con mắt
Mắt nhân gian thời lạ ngó thương nhau
 
11.2020 (Thời dịch covid 19)
* Andrea Bocelli hát Amazing Grace trong ngày Phục Sinh,
trước sân nhà thờ khép cửa, và không một khán giả,

 *

và trở lại
 
Khép lại nỗi im lặng dài
Ngày bật sáng. Mạch trào hớn hở
Người người về khua nhịp ban mai
 
Nghe tin vui khép lại ngày khốn khó
Nụ cười tươi bung chiếc khăn sô
Lại chào nhau hân hoan vòng tay mở
 
Bước chậm thôi kẻo ngày đi hết
Chưa kịp nhìn thấm thía những thân quen
Người người gặp nhau như chưa hề ly biệt
 
Thôi sợ hãi. Thôi mộng dữ đêm dài
Hãy sống đi. Sống sao cho tận sống
Ngày lại xanh từ những tàn phai
 
Hãy đến đây. Và hát cùng nhau
Chuông đêm rung. Và. Người về. Dẫn lối
Ô. Cuối trời vừa bật một vì sao*

21.12.2020
*Christmas Star, đêm 21.12.2020, sao Mộc và sao Thổ thẳng hàng và gần nhau nhất sau 800 năm,
lần cuối hai sao này gần nhau như đêm 21.2020 là vào năm 1226, vì xẩy ra vào mùa lễ nên người ta gọi là
Star of Bethlehem hay Christmas star.
 
 *


gió mùa đông
 
Chẳng làm sao quên được. Mỗi khi cơn gió se sắt thổi. Mỗi khi ánh sáng sum vầy trên hàng cây lễ hội. Mỗi khi ngọn lửa trong lò sưởi được bật lên tí tách hơi ấm của đoàn tụ. Con nhớ cha…
 
… Trong căn phòng mùa đông. Những con búp bê trên bàn học. Những ước mơ bay. Chiếc đũa rau muống thổi bọt xà phòng sắc mầu lanh lánh ước. Thổi ánh mắt cô ra ngoài đêm.
 
Đom đóm ngày ấy. Bập bùng váy trắng. Chiếc khăn quàng dòng sông sáng ngát. Đường mòn khuya. Mái nhà cong cong bờ rêu im. Đón cha về cây gạo cao rất cao ngó xuống. Những viên gạch tối trên thềm theo cha lốm đốm ngọn đèn dầu len vào khung cửa.
 
Ánh đèn đêm ngày ấy. Đẹp như sao chi chít trời đêm bé thơ ngồi đếm. Cánh tay cha dài với những vì sao. Bàn tay con bé bỏng xoè ra trông đợi. Chuyện thần tiên theo lời cha trên trời bay bay xuống…
 
Cô ôm một con búp bê mặc áo đính những ngôi sao bạc. Dưới mái nhà thần thoại xem điệu múa đỏ ngọt của lửa. Theo Bụt Bống vẽ cuộc đời hạnh phúc. Chiếc áo rách hóa thành áo lễ mùa đông rạo rực. Chiếc giày chắc chắn phải được đánh rơi trước nửa đêm. Và ai đó sẽ đi tìm.
 
Ơi giấc mơ cô gái nhỏ. Tan rồi những mảnh ngũ sắc. Cô bật những ngọn đèn. Mang rất nhiều ánh sáng đi vào giấc ngủ. Mang âm thanh trầm trầm của cha đi vào giấc ngủ. Trong túi áo ngày ấy cha đã để vào ba hạt dẻ khô cho mơ ước theo về…
 
Những bước chân xao buồn hàng cây phong trụi lá. Tiếng hát Mùa Giáng Sinh Xưa bay từ khung cửa ngỏ nhà ai. Giấc mơ ấu thời thì thầm trong căn phòng tối. Không thắp một ánh đèn. Không một ánh sao trên trời. Không một lời kể chuyện. Cô ngồi trong đêm. Nhớ cha. Nghe gió mùa đông đập cửa.

12.2014
(Trích từ tập thơ Tản Văn Thi,VĂN HỌC Press xuất bản lần thứ nhất 2018)
 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
nhẵn tròn viên sỏi trắng / nằm cạnh tảng đá xanh / lượm lên là dỗ dành / trên tay thành hạt ngọc / gió mùa thu trên tóc / bay qua ngõ phố mềm / nhìn nhau sương lặng lẽ / chiều nay sao thật êm
Rồi ngày ngày, sau này Khi rời xa, ở một miền đất khác / Trong giấc mơ em nơi xa xôi / Sự cách biệt làm ta gần nhau hơn / Và em, em không hề quên tôi.
Bọn độc tài quân phiệt Myanmar đã giết em rồi Kyal Sin ơi! / tuổi mười chín non tơ ngực em tràn máu đỏ / nụ cười vẫn nở trên môi tới khi em mãi mãi ra đi / chiếc áo với dòng chữ tin tưởng ngây thơ 'Everything will be OK’ còn đỏ
Ô, các anh chị em, / thuở xa xưa, đã có lần, / phải chăng các người / đã từng giống tôi, / trước khi được làm nhân loại? / Phải chăng các người / đã tự nguyện / hiến thân ít nhất một lần, / rồi không bao giờ / dâng hiến lần nữa?
chiều nay / nơi chốn này anh gặp lại em / đóa hoa tulips em / rực rỡ trong màu áo vàng thanh khiết mảnh mai như hạt mưa bụi chiều đông / và dường như nụ cười trên môi em / có chút gì hao gầy, se sắt.
uy nghiêm chuông mõ ngân vang / dõng mãnh lời kinh dát đá vàng / người đến mím môi cười oan nghiệt / kẻ đi nghiên mực diễn ngàn trang.
Có thể chúng ta ghiền cà phê, không ghiền quê hương. Cả hai đều đắng. Một bên có thể pha đường. Một bên cần pha máu. Đứt tay đã đau. Huống gì bứt ruột xé gan.
--- từ biệt nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021) Đêm lặng lẽ, chờ năm uẩn tan theo nghiệp, bạn về đâu kêu giữa trời nghiêng cánh nhạn nguyện qua bờ dứt thảm sầu. Mở trang kinh, đọc lời Phật vô lượng khổ ngàn kiếp xưa chờ nến tàn theo lửa tắt nguyện chúng sinh khắp qua bờ
̶ ̶ ̶ ấu trùng sâu trong cuộc hóa thân làm bướm / một sáng cây liễu rủ trước sân tươm từng giọt / từng giọt sương mai lả chả trên tóc trên trán / hai má man mác ửng hồng buổi hừng đông / nhẹ nhàng nàng chấp cánh bay về phía mặt trời / lãng đãng ngút ngàn trên nền mây ám khói / rồi mất hút trong cuộc thử nghiệm xã hội thô bạo
Mồng Hai ngửa bàn tay ra hứng / Tuyết trắng như đường giữa kẽ tay / Nếm vị thời gian nghe chút mặn / Mặn ngọt chia chung nỗi vơi đầy.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.