Thơ Trần Yên Hòa 9

09/06/202015:14:00(Xem: 3520)


Ngó người

 

Ta chôn chân ở chốn này

Đã bao lâu những miệt mài đời ta

Nhìn lên mái tóc sương pha

Ngó mông lung cõi phù hoa rất gần


Buồn như mây buồn phân vân

Chôn chân giữa cõi hồng trần thế gian

Ơi ta lệ đẫm hai hàng

Lại dư nước mắt khóc tang thương và...


Khóc ta, những lúc này sao

Ngó thiên hạ vẫn xôn xao tiếng cười

Và ta cô quạnh giữa đời

Và ta ngóng cổ kêu hoài tiếc thương



Ta qua truông biết đoạn trường

Cơn vui lấp liếm nét buồn vô ngôn

Ôi vô ngôn với hữu ngôn

Làm sao sáng tỏ nguồn cơn em à


Em quay lưng với một ai

Ta quay lưng với những bài thơ đau

 

Thôi thì giọt rượu ngây ngây

Ta giong tay đón an bài riêng ta

Em ơi nước mắt chan hòa

Ta ơi, ơi những ngày xa đâu rồi.


Mù sương là tiếng cười vui

Mù sương ta giữa phố người vắng tanh.
 


***


Gởi một người đã xa


Em về chiều nay gió lộng
Một mình em trên bến sông
Ngày sinh nhật em trống vắng
Gió đưa em về mênh mông

Phải không ngày xưa em hả
Những năm những tháng trôi qua
Ngày này anh đều chúc tụng
Yêu em không hề phôi pha

Bỗng dưng em đi đâu mất
Ngày này một mình ên anh
Uống ly rượu cay tràn mắt
Đâu rồi em con chim xanh

Mười sáu năm trôi như mây
Trong trời xanh lồng lộng gió
Anh trở về ngang qua đây
Ngôi nhà em còn nơi đó

Anh muốn kêu một tiếng em
Đi qua đời anh thuở ấy
Bây giờ em có ấm êm?
Từ ngày qua cầu rút ván!

Ngày sinh nhật em anh nghĩ
Ngày này trong những năm xưa
Chúng ta thường ra quán nhớ
Ngồi kề kể chuyện...và mơ 



Anh nay không còn em nữa
Em trở về cõi mịt tăm
Anh vẫn trăm năm nghe ngóng
Cầu mong em mãi trăng rằm



***

Đi trên bờ hiên dĩ vãng


Bờ hiên dĩ vãng xanh rờn nhung nhớ mà đau như có gai đâm vào da thịt

một thời xưa ta ở nơi đâu

trong ngôi nhà ấu thơ có hàng chè tàu chiếc cổng xi măng con đường đất đá

trên bờ thành ấu thơ ta đã trèo lên ngồi vắt vẽo chân đánh đu hạnh phúc

 

Tuổi ấu thơ ta ở đó cuộn tròn một màu xanh ngắt

xanh màu xanh của hy vọng ngây thơ ngẫn ngơ nhìn cửa vào đời như một hoang tưởng

ta mang mang đi trong tiềm thức biệt mù không có em không có ai trên đồng cỏ non

 

Em còn xa vời trong dấu chim bay

 

Dĩ vãng đánh đu những ngày bình an những ngày học trò hoa bướm chắt chiu những giấc mơ không tới

như áo trắng quần xanh suốt đời mang áo mão chân đi hia bảy dặm bay lên

Em là nơi anh bay lên trong cuộc đời

em xanh ngắt em mù sương em vàng vọt

trong nỗi nhớ muôn trùng anh tụng ca loài hoa bất tử

ôi dĩ vãng mệt nhoài những ngày tháng em chưa đến vườn cỏ non anh còn mơn mởn nụ tầm xuân

 

Rồi anh bay lên vùng trời tương lai với hàng kẽm gai

hầm hố xiêu tán một đời trai

anh trở nên hạnh ngộ những phù ảo hoang đường

những vắng ngắt lạnh tanh tuổi ngọc

 

Ơi dĩ vãng ta chập chờn mây khói

bên hiên đời quạnh hiu

ta ngóng cổ trông em trở về

trông em trở về bên tường ấu thơ

 

Ngóng cổ ngóng cổ hoài mà đâu thấy chi mô 



***

Vườn sơ nguyên


Ta buông em như buông dao

Có còn chi mà níu giữ

Tiếng hát em vẫn ngọt ngào

Tọa thiền bên bờ lộng ngữ

 

Ta đến tàng kinh đọc sách

Trên không mây giăng đỉnh đầu

Gió ngất ngư lời hú gọi

Về đâu một cõi chân như

 

Vang trong ta lời kinh nguyện

Mùi hương tuệ giác ươm thiền

Ta là con sâu cái kiến

Phật ngàn tay nên rất thiêng

 

Kinh qua một mùa kinh điển

Trở về nơi chốn hư không

Vườn ai sum suê cây quả

Cúi đầu bên gối lệ nồng

 

Ta buông em như buông dao

May ra trở thành phật sống

May ra cho ta mơ mộng

Hết còn ngày tháng xanh xao

 

Buông dao ra là chấm hết

Một đời dao kiếm kề tay

Dĩ vãng mùa xưa cổ độ

Mình ta, ta biết ta hay



Trần Yên Hòa

(Anaheim, June 2020)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình