Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Trần Yên Hòa 9

09/06/202015:14:00(Xem: 1198)


Ngó người

 

Ta chôn chân ở chốn này

Đã bao lâu những miệt mài đời ta

Nhìn lên mái tóc sương pha

Ngó mông lung cõi phù hoa rất gần


Buồn như mây buồn phân vân

Chôn chân giữa cõi hồng trần thế gian

Ơi ta lệ đẫm hai hàng

Lại dư nước mắt khóc tang thương và...


Khóc ta, những lúc này sao

Ngó thiên hạ vẫn xôn xao tiếng cười

Và ta cô quạnh giữa đời

Và ta ngóng cổ kêu hoài tiếc thương



Ta qua truông biết đoạn trường

Cơn vui lấp liếm nét buồn vô ngôn

Ôi vô ngôn với hữu ngôn

Làm sao sáng tỏ nguồn cơn em à


Em quay lưng với một ai

Ta quay lưng với những bài thơ đau

 

Thôi thì giọt rượu ngây ngây

Ta giong tay đón an bài riêng ta

Em ơi nước mắt chan hòa

Ta ơi, ơi những ngày xa đâu rồi.


Mù sương là tiếng cười vui

Mù sương ta giữa phố người vắng tanh.
 


***


Gởi một người đã xa


Em về chiều nay gió lộng
Một mình em trên bến sông
Ngày sinh nhật em trống vắng
Gió đưa em về mênh mông

Phải không ngày xưa em hả
Những năm những tháng trôi qua
Ngày này anh đều chúc tụng
Yêu em không hề phôi pha

Bỗng dưng em đi đâu mất
Ngày này một mình ên anh
Uống ly rượu cay tràn mắt
Đâu rồi em con chim xanh

Mười sáu năm trôi như mây
Trong trời xanh lồng lộng gió
Anh trở về ngang qua đây
Ngôi nhà em còn nơi đó

Anh muốn kêu một tiếng em
Đi qua đời anh thuở ấy
Bây giờ em có ấm êm?
Từ ngày qua cầu rút ván!

Ngày sinh nhật em anh nghĩ
Ngày này trong những năm xưa
Chúng ta thường ra quán nhớ
Ngồi kề kể chuyện...và mơ 



Anh nay không còn em nữa
Em trở về cõi mịt tăm
Anh vẫn trăm năm nghe ngóng
Cầu mong em mãi trăng rằm



***

Đi trên bờ hiên dĩ vãng


Bờ hiên dĩ vãng xanh rờn nhung nhớ mà đau như có gai đâm vào da thịt

một thời xưa ta ở nơi đâu

trong ngôi nhà ấu thơ có hàng chè tàu chiếc cổng xi măng con đường đất đá

trên bờ thành ấu thơ ta đã trèo lên ngồi vắt vẽo chân đánh đu hạnh phúc

 

Tuổi ấu thơ ta ở đó cuộn tròn một màu xanh ngắt

xanh màu xanh của hy vọng ngây thơ ngẫn ngơ nhìn cửa vào đời như một hoang tưởng

ta mang mang đi trong tiềm thức biệt mù không có em không có ai trên đồng cỏ non

 

Em còn xa vời trong dấu chim bay

 

Dĩ vãng đánh đu những ngày bình an những ngày học trò hoa bướm chắt chiu những giấc mơ không tới

như áo trắng quần xanh suốt đời mang áo mão chân đi hia bảy dặm bay lên

Em là nơi anh bay lên trong cuộc đời

em xanh ngắt em mù sương em vàng vọt

trong nỗi nhớ muôn trùng anh tụng ca loài hoa bất tử

ôi dĩ vãng mệt nhoài những ngày tháng em chưa đến vườn cỏ non anh còn mơn mởn nụ tầm xuân

 

Rồi anh bay lên vùng trời tương lai với hàng kẽm gai

hầm hố xiêu tán một đời trai

anh trở nên hạnh ngộ những phù ảo hoang đường

những vắng ngắt lạnh tanh tuổi ngọc

 

Ơi dĩ vãng ta chập chờn mây khói

bên hiên đời quạnh hiu

ta ngóng cổ trông em trở về

trông em trở về bên tường ấu thơ

 

Ngóng cổ ngóng cổ hoài mà đâu thấy chi mô 



***

Vườn sơ nguyên


Ta buông em như buông dao

Có còn chi mà níu giữ

Tiếng hát em vẫn ngọt ngào

Tọa thiền bên bờ lộng ngữ

 

Ta đến tàng kinh đọc sách

Trên không mây giăng đỉnh đầu

Gió ngất ngư lời hú gọi

Về đâu một cõi chân như

 

Vang trong ta lời kinh nguyện

Mùi hương tuệ giác ươm thiền

Ta là con sâu cái kiến

Phật ngàn tay nên rất thiêng

 

Kinh qua một mùa kinh điển

Trở về nơi chốn hư không

Vườn ai sum suê cây quả

Cúi đầu bên gối lệ nồng

 

Ta buông em như buông dao

May ra trở thành phật sống

May ra cho ta mơ mộng

Hết còn ngày tháng xanh xao

 

Buông dao ra là chấm hết

Một đời dao kiếm kề tay

Dĩ vãng mùa xưa cổ độ

Mình ta, ta biết ta hay



Trần Yên Hòa

(Anaheim, June 2020)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ô, các anh chị em, / thuở xa xưa, đã có lần, / phải chăng các người / đã từng giống tôi, / trước khi được làm nhân loại? / Phải chăng các người / đã tự nguyện / hiến thân ít nhất một lần, / rồi không bao giờ / dâng hiến lần nữa?
chiều nay / nơi chốn này anh gặp lại em / đóa hoa tulips em / rực rỡ trong màu áo vàng thanh khiết mảnh mai như hạt mưa bụi chiều đông / và dường như nụ cười trên môi em / có chút gì hao gầy, se sắt.
uy nghiêm chuông mõ ngân vang / dõng mãnh lời kinh dát đá vàng / người đến mím môi cười oan nghiệt / kẻ đi nghiên mực diễn ngàn trang.
Có thể chúng ta ghiền cà phê, không ghiền quê hương. Cả hai đều đắng. Một bên có thể pha đường. Một bên cần pha máu. Đứt tay đã đau. Huống gì bứt ruột xé gan.
--- từ biệt nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021) Đêm lặng lẽ, chờ năm uẩn tan theo nghiệp, bạn về đâu kêu giữa trời nghiêng cánh nhạn nguyện qua bờ dứt thảm sầu. Mở trang kinh, đọc lời Phật vô lượng khổ ngàn kiếp xưa chờ nến tàn theo lửa tắt nguyện chúng sinh khắp qua bờ
̶ ̶ ̶ ấu trùng sâu trong cuộc hóa thân làm bướm / một sáng cây liễu rủ trước sân tươm từng giọt / từng giọt sương mai lả chả trên tóc trên trán / hai má man mác ửng hồng buổi hừng đông / nhẹ nhàng nàng chấp cánh bay về phía mặt trời / lãng đãng ngút ngàn trên nền mây ám khói / rồi mất hút trong cuộc thử nghiệm xã hội thô bạo
Mồng Hai ngửa bàn tay ra hứng / Tuyết trắng như đường giữa kẽ tay / Nếm vị thời gian nghe chút mặn / Mặn ngọt chia chung nỗi vơi đầy.
Có phải em về theo nắng / bay vào khuya giấc chiêm bao / thức dậy chờ đêm tóc rũ / mấy thuở thức với trăng sao / Có phải anh từ trăm kiếp / về tìm em bạc mái đầu / dặm ngàn mưa khuya còn thức / chim buồn nghiêng cánh về đâu / Có phải tình nhân về gọi / ẩn lời cổ ngữ ngàn năm / chép vào dòng thơ nước mắt / hát theo lạc khúc cổ cầm
Ồ bé ngoan, anh biết dù bé có làu bàu vài tiếng với mẹ khi bị phá giấc ngủ nhưng rồi bé cũng mau mắn rửa mặt, đeo đèn lên đầu, tay xách bị, tay xách cây dùi sắt được ba trang bị rất tốt, và chạy ù về hướng ấy/ Đây, vườn hoa em: núi rác khổng lồ ở ngoại ô tập trung tất cả cặn bã của thành phố đông dân nhất nước/ Người phố thị dạo chơi vườn hoa xuân trăm sắc thì nơi đây em có rác rến muôn nghìn màu
ngước mặt nhìn trời, mùa xuân vuốt tóc/ từ chốn thinh không, rụng xuống dòng thơ / ẩn hiện đâu đây vài chữ hững hờ / buồn đọng lại bờ sông con nước đục / nghe trong gió vang tiếng cười xanh lục / đôi mắt liêu trai tù ngục cuồng si / một vẫy tay, một lời nói thầm thì / góc tối nhỏ, cạn ly, đời trăm mối