Trong Mắt Em, Tôi Thấy

5/26/202009:29:00(View: 4134)



tôi nhớ 

trong mắt em 

bầu trời xanh biếc miên man 

mặc dù cơn bão rớt đem lại mưa sụt sùi cùng gió lạnh 

tôi luôn thèm giấc ngủ 

miên man xanh biếc 

không bao giờ đến từ những viên thuốc an thần

·

tôi nhớ 

trong mắt em 

nắng hạ vàng lung linh soi bóng nước

tay dài nâng niu những cánh sen hồng 

ngày nhẩn nha qua chậm  

đêm nhẹ nhàng đến, vội vàng đi 

để lại hương thơm thịt da trong váy ngủ

·

tôi thấy 

trong mắt em 

espresso thơm lựng 

màu son môi ngưng đọng 

chiều chú nhật buồn bỏ ngỏ 

vô tâm vẩn vơ vớ vẩn và 

em cắn vào nỗi đau khi nắng tan nhạt nhòa bên khung cửa sổ  

·

tôi  thấy

trong mắt em 

trời chiều mang mang bạc màu xơ xác

ký ức xám tro chập chờn ngẩn ngơ lang bạt 

tháng năm vần xoay chìm nổi 

lênh đênh cuốn trôi theo dòng nước xoáy 

đến đâu?   

về đâu?



Quảng Tánh Trần Cầm

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
mưa ballad hay mưa trong tim / mưa cầm dương dìu dặt vắng chìm / rừng thu xa réo rắt lá hát / rồi lá rơi trên vuông chiều im
Ông liên tục email / Bà liên tục nhắn điện thoại / Anh liên tục đăng bài facebook / Chị liên tục gửi twitter / yêu cầu bỏ phiếu cho ông này làm tổng thống / Xin cảm phục sức tận tụy của người yêu Hoa Kỳ / Tôi cũng yêu quê, nhưng quê Việt.
Chuyện này nếu xảy đến, không ai có thể chận đứng, kể cả Đức Tăng Thống, Đức Giáo Hoàng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, Tổng thống Cộng hòa, Tổng thống Dân chủ.
Vô thường thay đổi liên miên / Càng đa đoan lắm càng phiền não thêm / Em về là lúc êm đềm / Những đêm trăng trắng cả thềm hoa ngâu
Không phải ông Trump có tài thuyết phục, chỉ tại thói quen thần tượng ngoại nhân. Không phải ông Trump có tài chia rẽ, tự dân tôi, không ai chịu thua ai, ai cũng hiểu biết, giỏi, khôn ngoan, thượng hạng và vô cùng tự ái.
Trúc ôm cửa, lá đỏ đầy sân / Chiều đi rồi, thềm trăng sáng dần / Sương tỏa chín tầng, ba canh ướt / Dế rân bốn vách, suốt đêm hàn
Không ai muốn thấy điều lẫn tránh / của mùa tai ương / cuộc sống không dễ dàng / thu hẹp đến độ không ngờ
Ta bụi bặm bầm xác dập thân / Nên thương câu thiên địa phong trần / Em hồng nhan còn ta bạt mạng / Ham mần thơ chí tử nên…đần
Ngoài kia chim cất tiếng / Ngoài kia lá rừng bay / Không gian ôm vũ trụ / Thơ ôm thơ trong tay
Tôi quen biết nhị vị thi sĩ Cao Mỵ Nhân (Hoa Kỳ) và Trịnh Cơ (Pháp Quốc) cũng đã được mấy năm, khởi đầu từ trên những diễn đàn Đường Thi xướng họa. Tôi rất quý mến và ngưỡng mộ họ, và tôi cũng biết, cả hai đều từng là quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, là anh kiệt và anh thư phục vụ nước nhà từ trước 1975 cho đến ngày tan đàn xẻ nghé.