Hôm nay,  

Chiều 24 Tháng 12

19/12/202500:00:00(Xem: 950)

Minh họa Đinh Trường Chinh
Minh họa Đinh Trường Chinh

Ông từ người Papua New Guinea đón cha xứ mới người Việt Nam trước cổng nhà xứ. Dáng người ông từ khoảng chừng 30, khuôn mặt PNG nâu nâu đậm nét đăm chiêu, ánh mắt ẩn hiện nét hồi tưởng. Khi nhìn thấy cha xứ mới đang kiên nhẫn đứng đợi dưới mái hiên nhà xứ, nụ cười xuất hiện trên môi ông từ để lộ hàm răng trắng đều thường thấy nơi người bản xứ. Nhưng nụ cười ấy vụt tắt khi ông mở cửa, mời cha xứ lên xe. Ông từ nhanh chóng quay về lại trạng thái khô khốc khi chiếc xe cũ lăn bánh nhọc nhằn trên con đường đá sỏi gập ghềnh. Sau vài câu trao đổi xã giao ngắn gọn, ông từ lại chìm vào trạng thái im lặng. Thời gian trôi qua, năm phút rồi mà vẫn không ai nói thêm một lời nào. Cuối cùng cha xứ lên tiếng,

— Tại sao cha xứ cũ lại rời nhiệm sở vậy hả ông từ?

Câu hỏi làm ông từ bất ngờ. Như được dịp thoát khỏi trạng thái trầm mặc, ông nói ngay,

— Thưa cha, Đức Tổng Giám mục quyết định cho ngài nghỉ một thời gian.

Cha xứ lờ mờ đoán còn điều gì đó chưa được nói ra,

— Tôi mới về nhà xứ sáng nay thôi. Tôi không hiểu có chuyện gì xảy ra ở giáo xứ vậy?

— Ủa, Đức Tổng không nói cho cha biết chuyện gì hay sao?

— Chuyện gì vậy?

— Thưa cha, ba người chết bất ngờ trong cùng một ngày ngay sau khi xe ủi đất húc sập cánh cửa nhà thờ. Ông lái xe ủi đất chết tại chỗ. Sau đó tới ông Trung úy cảnh sát, cuối cùng là ông chánh trương.

Cha xứ như tỉnh ngủ, mở to mắt, cảm giác bất an len lỏi trong tim, người ông gờn gợn nổi gai ốc,

— Không, tôi không biết gì cả. Tôi chỉ nghe Đức Tổng Giám mục nói giáo xứ có vấn đề. Tôi có hỏi, nhưng ngài dặn tôi lên văn phòng tòa Tổng gặp ngài, nói chuyện riêng.

Ông từ nhìn cha xứ, ánh mắt nghi hoặc. Cha xứ giải thích,

— Nhưng tôi muốn về nhà xứ sớm hơn để chuẩn bị lễ Giáng Sinh.

Xe dừng lại trước cửa nhà thờ của một ngôi thánh đường đơn sơ, mái lợp tranh, dựng trên bốn cột gỗ mộc mạc, nền đất trống trải, chu vi nhà thờ dài khoảng tám thước, ngang sáu thước. Cha xứ nhìn quanh, ngạc nhiên khi thấy nhà thờ không có dấu hiệu gì của mùa Giáng Sinh, mặc dù hôm nay đã là 24 tháng 12. Ngay trước nhà thờ, bên kia đường, ông nhận ra một hàng rào mái tôn chạy dài che kín nguyên một khu đất rộng. Ông từ chỉ tay theo theo hướng nhìn của cha xứ,

— Đó là nhà thờ cũ, thưa cha. Còn nhà thờ này được dựng mới đây mà thôi.

— Tại sao lại rào kín khu vực nhà thờ cũ như vậy?

— Thưa cha, khu đất này nguyên thủy là của ông chánh trương. Ông ấy không chỉ sở hữu miếng đất này mà còn cả hàng chục mẫu đất xung quanh trồng càfe. Trước đây, ông đồng ý với Đức Tổng Giám mục để xây nhà thờ trên đất của ông. Ngôi thánh đường có ba tháp vòm, rộng lớn. Phần còn lại thì đổ xi măng, biến thành sân giáo đường. Giáo dân tham dự lễ sáng chiều rất đông. Cha xứ tiên khởi chiều chiều còn ra sân chơi bóng với thanh niên, vui lắm!
Ông từ bỗng dưng trở nên đăm chiêu,

— Nhưng sau khi cha xứ tiên khởi hết nhiệm kỳ, Đức Tổng chuyển ngài sang xứ khác.       Giọng ông bỗng nhiên chùng xuống,

— Cha xứ thứ hai còn trẻ, bằng khoảng chừng tuổi con mà thôi, nhưng tính tình thì thôi ăn nói bạt mạng. Cha lại còn hay hút thuốc, uống bia, và ăn trầu luôn miệng. Khuôn viên nhà thờ bởi thế toàn là tàn thuốc và bã trầu. Cũng không ai hiểu tại sao cha xứ mới hay lên trang mạng xã hội chỉ trích các đấng bậc và giáo dân. Bởi thế, nhiều người không ưa, nhất là ông chánh trương.

Ông cha xứ ngắt lời,

— Sao lại có ông chánh trương xuất hiện ở đây vậy?

Ông từ ngập ngừng,

— Thưa cha, thì cũng bởi ông chánh hay ghé vào sòng bài dưới phố. Bởi thế có lần ngày lễ Chúa Nhật, cha xứ đang giảng về vụ cờ bạc trên cung thánh. Bữa đó có hơi men, ông chánh bất ngờ đứng dậy, phản đối, “Còn cha thì sao? Hút thuốc lá, uống bia rượu, ăn trầu đỏ hoét cả miệng!” Cha xứ giận quá, lớn tiếng trên cung thánh, “Đuổi thằng chánh ra khỏi nhà thờ ngay cho tôi!”

Mường tượng trong đầu hoạt cảnh cha xứ và ông chánh trương ngày hôm đó, cha xứ không nén nổi thắc mắc,

— Rồi ông chánh phản ứng ra sao?

— Thoạt tiên, ông ấy ngồi xuống. Nhưng sau cùng ông ấy cũng đứng dậy, đi thẳng ra ngoài. Sau đó ông bỏ, không đi lễ nữa. Khoảng mấy tháng sau, ông viết thư lên Tòa Tổng, đòi lại miếng đất. Đức Tổng thương lượng với ông chánh sẽ hoàn lại một số tiền tương xứng với giá thị trường. Nhưng ông chánh không chịu. Đức Tổng phải đích thân xuống nói chuyện với ông chánh và cả ông cha xứ nữa. Ngài đề nghị ông cha xứ xin lỗi ông chánh. Nhưng cha xứ từ chối. Trước mặt Đức Tổng và cha xứ, ông chánh đưa ra tờ giấy chủ quyền miếng đất. Ông nói với Đức Tổng hoặc là ông cha xứ phải xin lỗi ông chánh trong thánh lễ Chúa Nhật trước mặt mọi người. Hoặc là Đức Tổng phải trả lại miếng đất cho ông. Đức Tổng nhìn ông cha xứ chờ đợi. Nhưng ông cha xứ vẫn không nói một lời. Sau khoảng 5’ đợi chờ, ông chánh chào Đức Tổng Giám Mục, yên lặng bỏ đi thẳng một mạch!

Ông từ tiếp tục,

— Thưa cha, khoảng một tháng sau, sáng hôm đó, thánh lễ Chúa Nhật vừa tan, ông chánh xuất hiện trên khuôn viên nhà thờ. Theo sau là xe cảnh sát, do ông Trung úy đồn trưởng lái, rồi là xe ủi đất. Ngay trước mặt ông cha xứ, ông cảnh sát đọc án lệnh của tòa, nhà thờ phải giải tỏa, hoàn trả lại miếng đất cho chủ nhân. Án lệnh vừa đọc xong, trước mặt ông cha xứ và bao nhiêu giáo dân, xe ủi đất đề máy, đẩy thẳng tới húc sập cánh cửa gỗ nhà thờ. 

Ông từ cúi mặt xuống đất,

— Thật là bất ngờ, cửa nhà thờ vừa sập xuống, bụi cát bốc lên, chưa kịp tan, người ta thấy ông lái xe ủi đất từ từ gục xuống, mặt đập thẳng vào tay lái!
Ông cha xứ trợn mắt,

— Có thiệt vậy hay sao?

— Vâng! Ông lái xe ủi bị đột quỵ, gục ngã ngay trên ghế. Xe cảnh sát bật đèn sáng vội vàng mang vào bệnh viện cấp cứu. Nhưng bác sĩ trực nói tim ông ấy đã ngừng đập.

Ông từ tiếp tục,

— Tối hôm đó, ông chánh trương kêu nhức đầu, vô phòng ngủ sớm. Sáng hôm sau, không thấy ông chánh ăn sáng, người nhà mở cửa bước vào phòng, chỉ để thấy ông chánh nằm chết trên giường từ bao giờ.

— Còn ông Trung úy cảnh sát?

— Thưa cha, sau khi chở tài xế xe ủi đất vô bệnh viện, ông Trung úy lái xe về nhà. Không biết lỗi tại ai, xe cảnh sát đâm thẳng vào xe tải chở gỗ. Ông cảnh sát văng ra từ cửa sổ buồng lái, nằm gục mặt bên vệ đường.

Ông từ như muốn kết thúc câu chuyện,

— Mấy ngày sau, hàng rào tôn được dựng lên, che kín khuôn viên thánh đường. Riêng xe ủi đất vẫn còn nằm đó, ngay bên khung cửa nhà thờ bị húc sập.
— Sao Tòa Tổng không cho người xây lại khung cửa nhà thờ?

— Thưa cha, từ khi sự cố xảy ra, giáo dân không còn ai dám bước vào khuôn viên thánh đường nữa.

Ông từ nhỏ giọng,

— Có mấy bà đi lễ 5 giờ sáng, họ nói họ thấy ông lái xe ủi đất xuất hiện trên sân nhà thờ. Ông ấy vẫn lái xe ủi đẩy tới, húc sập cửa gỗ nhà thờ, rồi biến mất!

Ngước nhìn ông cha xứ, ông từ nói,

— Riêng ông cha xứ, từ buổi sáng Chúa Nhật ngày hôm đó, ông mất ngủ, phải uống thuốc ngủ liên tục. Tòa Tổng, chẳng đặng đừng, phải gửi ngài đi dưỡng bệnh vô thời hạn. Mới tháng trước, chúng con nhận được Tòa Tổng báo sẽ có cha xứ người Việt Nam về thay thế.

Ông cha xứ hít một hơi thật sâu. Lòng ông bỗng nặng trĩu. Mường tượng tới giây phút ông tài xế lái xe ủi đất đột quỵ chết ngay tại khung cửa nhà thờ, ông Trung úy cảnh sát, ông chánh trương cùng chết trong một ngày, tự nhiên người ông nổi gai ốc. Nhìn qua hàng rào tôn, cha xứ ớn lạnh, tưởng tượng cảnh xe ủi đất húc sập cửa nhà thờ sáng Chúa Nhật ngày hôm đó! Ông thở dài, ông biết ông sẽ phải đối đầu nhiều chướng ngại, ở một vùng đất nặng nề quá khứ vẫn chưa tới hồi kết.

Ông từ cất tiếng nói,

— Thưa cha, cha cho con mấy phút để xưng tội được không?

Cha xứ nhìn đồng hồ, hơn 6 giờ chiều rồi, ông cảm thấy đói bụng, ông nghĩ tới một tô mì Hảo Hảo nóng, ông một thoáng lưỡng lự. Nhưng nhìn nhà thờ mái tranh đơn sơ và khuôn mặt thành khẩn của ông từ, cha xứ cuối cùng gật đầu. Ông từ liền quỳ xuống ngay trên nền đất, tay làm dấu,

— Thưa cha, một năm rồi con không xưng tội.

Người thanh niên tuổi 30 ngừng lại, giọng bỗng nghẹn ngào,

— Thưa cha, con là con của ông chánh trương! Bố con hồi đó đánh bạc nợ bạc triệu. Sòng bài xiết nợ, đòi mua miếng đất nhà thờ bởi vị trí thuận tiện. Túng quẫn quá, bố con làm liều.

Những giọt nước mắt bỗng dưng rớt xuống nền đất cát nở tung những cánh hoa,

— Con quyết định rồi, con sẽ làm giấy tờ ký tặng miếng đất cho Tòa Tổng. Con nhờ cha trình lên Đức Tổng Giám Mục chuyện này khi gặp ngài.

Người thanh niên tuổi 30 ngước mắt lên nhìn ông cha xứ, khuôn mặt vẫn còn đang lăn dài những hạt nước mắt,

— Hôm nay, đúng một năm ngày bố con mất. Con xin cha làm lễ giỗ cầu nguyện cho linh hồn bố con.

Nắng chiều xích đạo vẫn chói chang đốt nâu nâu thịt da. Nắng chiếu nghiêng nghiêng xuyên qua mái tranh ngôi thánh đường, dừng lại trên mái tóc đen xoăn ốc bản xứ. Nắng tô sáng những đóa hoa nước mắt nở tung trên nền đất nhà thờ mái tranh. Nắng tô đậm mầu tím hòa giải dây stô-loa linh mục ngồi tòa. Nắng cung kính trên một khoảng đất thánh thiêng nghi thức hòa giải giữa trời và người. Nắng kim cương những hạt nước mắt lăn dài trên hai gò má thanh niên. Thoang thoảng đan xen tia nắng trời giọng trầm nho nhỏ của vị ngồi tòa, “Bố con làm lỗi chứ không phải con.” Nắng yên lặng nhìn linh mục đại diện Trời cao lắng nghe lời kinh hòa giải của người con ông chánh trương.

Nhìn cha xứ cẩn thận lấy ra áo lễ, chén thánh, sách lễ, người thanh niên ngạc nhiên,

— Ủa cha, cha làm gì vậy?

— Anh vừa xin tôi làm lễ cầu nguyện cho linh hồn bố anh. Bây giờ không làm thì bao giờ mới làm đây?

Người thanh niên rạng rỡ nụ cười trên khuôn mặt một thời khô khốc,

— Cha, nhưng cha chưa cho con việc đền tội.

— À, đúng rồi! Việc đền tội đó hả? Thứ nhất, anh lần hạt 10 kinh Mân Côi. Việc đền tội thứ hai, ông từ gọi giáo dân sáng mai tới đây dọn dẹp nhà thờ, dựng hang đá cho giáo xứ. Sáng mai, 25, nhà thờ mình sẽ tổ chức lễ Giáng Sinh.

Ông từ gật đầu, nhưng thật nhanh, hỏi ngay,

— Dạ, vâng! À, thưa cha, sau thánh lễ mình có mở tiệc hay không?

Cha xứ người Việt ngần ngại,

— Giáo dân mình có đủ sức chung vốn mở tiệc mumu pig[1] hay không?

Ông từ Papua New Guinea nói ngay,

— Ồ, được mà cha. Ở đây ai cũng có đất trồng càfe hết, tới mấy mẫu lận. Họ dư sức mà. Chưa kể, con xin phép góp ý, cha mục vụ ở PNG hai năm rồi, cha biết mà, tiệc Giáng Sinh mà không có mumu pig thì đâu phải là tiệc. Riêng con, con xin góp vào tiệc 5 con heo.

Cha xứ mới cười,

— Tới 5 con heo lận?

— Vâng, 5 con!

Ông từ ngần ngừ,

— Cha, cha cho con thưa với cha một chuyện.

— Chuyện gì vậy?

— Có người giáo dân làm việc cho sòng bài trên phố nói cho con biết, sòng bài cho tiền mấy bà đi lễ sáng sớm ngày hôm đó. Riêng bố con, ông ấy bịnh tim lâu rồi.

 Chỉ mấy phút sau, thánh lễ giỗ một năm cho ông chánh trương bắt đầu. Ông từ, giáo dân duy nhất tham dự thánh lễ vừa hát, vừa giúp lễ, vừa đọc sách Thánh, vừa rung chuông.

Buổi chiều 24 tháng 12 thánh thiêng của ngôi nhà thờ nền đất mái tranh đang chầm chậm trôi qua.
Noel 2024, Papua New Guinea
 
Afternoon of December 24
 
The parish caretaker from Papua New Guinea stood at the rectory gate, waiting to greet the new Vietnamese parish priest. The caretaker looked about thirty, with a deep brown face etched in a thoughtful expression and eyes that hinted at memories. When he saw the new priest patiently waiting under the rectory’s porch, a smile appeared on his face, revealing the white, even teeth characteristic of the local people. However, his smile quickly faded as he opened the car door and gestured for the priest to get in. He returned to a stoic expression as the old car rattled along the rough gravel road. After a few brief exchanges, they fell into silence. Five minutes passed, and no one spoke further, until finally, the priest broke the silence:


“Why did the previous parish priest leave?” he asked.

The caretaker looked surprised, as though the question snapped him out of a trance. “The archbishop decided he should take some time off,” he replied quickly.

The priest sensed there was more to the story. “I only arrived at the rectory this morning, so I’m not familiar with what happened in the parish.”

“Didn’t the archbishop tell you anything about it?” asked the caretaker.

“What do you mean?” the priest asked, curiosity rising.

“Three people died on the same day after a bulldozer knocked down the church door,” the caretaker explained. “The driver of the bulldozer died on the spot. Next was the lieutenant from the police force, and lastly, the parish chairman.”

The priest’s eyes widened, feeling a chill as goosebumps pricked his skin. “No, I didn’t know any of that. The archbishop only mentioned that the parish was facing some issues. I tried to ask, but he told me to come to his office for a private discussion.”

The caretaker glanced at the priest with a hint of suspicion. The priest explained, “But I wanted to get to the rectory early to prepare for Christmas.”

The car stopped in front of a modest church with a thatched roof supported by four simple wooden posts and a bare earth floor. It was roughly eight meters long and six meters wide. The priest looked around, surprised that there was no sign of Christmas decorations, even though it was already December 24. Across the street from the church, he noticed a long tin fence enclosing a large plot of land. The caretaker pointed toward it.

“That’s the old church, Father. This one here was only built recently.”

“Why is the old church area fenced off?” asked the priest.

“Well, that plot originally belonged to the parish chairman,” the caretaker began. “He didn’t just own that land but several hectares of coffee plantations nearby. Initially, he agreed to let the archdiocese build a church on his land, a large church with three domes. The courtyard was cemented and served as the church’s gathering area. People used to come for morning and evening Mass, and the first parish priest would even join the youth for ruby in the yard each evening. Those were joyful times!”

The caretaker’s expression turned contemplative. “But when the first priest’s term ended, the archbishop transferred him. The second priest, young, maybe about your age, was quite a character. He smoked, drank beer, and constantly chewed betel nut, so the church grounds were littered with cigarette butts and betel nut stains. No one really understood why he was always on social media, criticizing church officials and the congregation. This naturally rubbed people the wrong way, especially the parish chairman.”

The priest interjected, “Why was the chairman even involved?”

The caretaker hesitated. “Well, the chairman liked to visit the gambling dens in town. Once, during a Sunday Mass, the priest preached about the dangers of gambling from the altar. The chairman, who had had a bit to drink, stood up in protest, ‘What about you, Father? Smoking, drinking, and chewing betel nut till your mouth is all red!’ The priest, outraged, yelled from the altar, ‘Throw that man out of my church!’“

Imagining the scene, the priest couldn’t contain his curiosity. “And what did the chairman do?”

“At first, he just sat down. But finally, he got up and walked straight out. He never returned to Mass after that. A few months later, he wrote to the archdiocese, demanding his land back. The archbishop tried to negotiate, offering him a fair price for the land, but he refused. The archbishop came personally to speak with both the priest and the chairman, suggesting the priest apologize to the chairman. The priest, however, refused. In front of the archbishop, the chairman presented his land deed and demanded that either the priest apologize publicly at Sunday Mass, or the archbishop give him back his land. The archbishop looked at the priest, waiting, but the priest stayed silent. After waiting five minutes, the chairman bid the archbishop goodbye and walked away.”

The caretaker continued, “About a month later, that Sunday, just after Mass ended, the chairman appeared on church grounds, followed by a police car driven by the station lieutenant, and then a bulldozer. Right in front of the priest, the officer read out a court order, declaring that the church was to be dismantled and the land returned to its rightful owner. The order was barely read when, with the priest and all the parishioners watching, the bulldozer’s engine roared to life and pushed forward, knocking down the wooden church door.”

The caretaker bowed his head to the ground. “It was shocking. As soon as the door fell, dust rose, and before it even settled, everyone saw the bulldozer driver slump forward, his face falling against the steering wheel.”

The priest’s eyes widened. “Did that really happen?”

“Yes! The bulldozer driver suffered a sudden stroke and collapsed right there in his seat. The police car’s lights flashed, and he was rushed to the hospital, but the doctor said his heart had already stopped.”

The caretaker continued, “That evening, the parish chairman complained of a headache and went to bed early. The next morning, when he didn’t come down for breakfast, his family found him dead in his bed.”

“What about the police lieutenant?”

“Father, after taking the bulldozer driver to the hospital, the lieutenant drove home. Somehow, either through misfortune or error, the police car collided head-on with a truck carrying logs. The officer was thrown out of the car window and lay lifeless at the side of the road.”

The caretaker seemed as if he was concluding the story. “A few days later, a metal fence was erected around the church grounds, completely concealing the area. Yet, the bulldozer still sits there, right by the collapsed church door.”

“Why didn’t the Archdiocese send someone to rebuild the church door?”

“Father, since the incident, no parishioners dare step foot inside the church grounds.”

The caretaker lowered his voice. “Some ladies attending the 5 am mass said they saw the bulldozer driver appear in the churchyard. They saw him still operating the bulldozer, pushing it forward to crash into the church’s wooden door before disappearing.”

Looking at the priest, the caretaker continued, “As for the former pastor, since that Sunday morning, he’s suffered insomnia and has had to rely on sleeping pills. Eventually, the Archdiocese, seeing no alternative, sent him away for indefinite medical leave. Just last month, we were informed that a new pastor from Vietnam would replace him.”

The pastor took a deep breath, feeling a heaviness settle within him. Imagining the driver’s sudden death at the church door, the police lieutenant, and the parish trustee all dying on the same day gave him chills. Gazing through the metal fence, he could almost picture the bulldozer crashing through the church door that Sunday morning. He sighed, sensing the challenges he’d face in a land steeped in unresolved histories.

The caretaker spoke up, “Father, could you give me a few minutes to confess?”

The pastor checked his watch; it was already past 6 p.m., and he felt a pang of hunger, imagining a steaming bowl of noodles. After a moment’s hesitation, glancing at the humble, thatched-roof church and the caretaker’s earnest face, he nodded. The caretaker knelt on the ground, made the sign of the cross, and began, “Father, it’s been a year since my last confession.”

The young man at the age of 30, paused, his voice breaking. “Father, I am the parish trustee’s son. Back then, my father gambled away millions. The gambling house wanted the church land because it was in a prime location. Desperate, he took a reckless risk.”

Tears fell to the dusty ground, blossoming like tiny flowers in the dirt.

“I’ve decided, I’ll sign the deed to donate the land to the Archdiocese. Father, could you present this matter to the Archbishop on my behalf?”

The young man looked up at the pastor, his face streaked with tears. “Today marks one year since my father’s passing. I’d like to ask you to celebrate a memorial mass for his soul.”

The intense equatorial sun cast a golden glow, highlighting his curly dark hair and illuminating the tear-blossomed ground. Sunlight enriched the purple stole of reconciliation around the priest’s shoulders, and shone reverently on this holy ground where reconciliation between heaven and earth was taking place. Diamond-like tears rolled down the young man’s cheeks as he heard the priest’s quiet words, “It was your father’s mistake, not yours.” In that moment, the sunlight seemed to pause, listening to the priest represent Heaven and receive this prayer of forgiveness from the parish trustee’s son.
Noticing the priest carefully taking out his vestments, chalice, and missal, the young man was surprised, “Father, what are you doing?”

“You just asked me to pray for your father’s soul. If not now, then when?”

The young man’s face lit up, a smile breaking through years of pain. “But Father, you haven’t given me my penance.”

“Ah, that’s right! Your penance: first, pray a decade of the Rosary. For the second penance, I want you, as caretaker, to call the parishioners here tomorrow morning to tidy up the church and set up the Christmas crib for the parish. Tomorrow, the 25th, we’ll celebrate Christmas.”

The caretaker nodded but quickly added, “Yes, Father! Oh, and after mass, can we have a mumu pig[2] feast?”

The Vietnamese priest hesitated. “Do our parishioners have the resources to pool together for a mumu pig feast?”

The caretaker, a Papua New Guinean, quickly reassured him, “Oh, definitely, Father! Everyone here owns coffee farms, several acres each, so they’re more than capable. Besides, if I may, Father, you know the Christmas feast in PNG isn’t a true celebration without a mumu pig. I’ll personally contribute five pigs.”

The priest smiled. “Five pigs?”

“Yes, five.”

The caretaker paused. “Father, may I speak frankly?”

“What is it?”

“A parishioner who works for the casino in town mentioned to me that the house gave money to those women who attended early morning mass that day... As for my father, he’d had a heart condition for a long time.”

Minutes later, the memorial mass began for the parish trustee, marking one year since his passing. The caretaker, the only parishioner present, served as cantor, altar server, lector, and bell ringer.

As the sacred evening of December 24 slowly passed, the church with its thatched roof and earthen floor seemed to breathe with quiet reverence.

Christmas 2024, Papua New Guinea

                [1] Người Papau New Guinea rất quý heo. Tiệc mừng nào cũng phải có đặc sản thịt heo mumu pig, được gói trong lá chuối nướng trên đá thật nóng, để ở trong hố nguyên một đêm.

            [2] Papua New Guineans hold pigs in high regard. Every celebration must feature the local delicacy, mumu pig, pork wrapped in banana leaves and cooked on hot stones, buried in a pit overnight.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hồi năm sáu tuổi tôi vẫn hay theo chúng bạn ra chơi trước đình làng Thanh Thủy. Nơi đó có mấy cây sanh cổ thụ rất lớn luôn tỏa bóng râm mát mẻ cả đoạn đường bến chạy qua làng. Bên kia con đường bến là hồ Vọng Nguyệt, một cái hồ trông như vuông vức, rộng chừng nửa mẫu tây, dân địa phương vẫn quen gọi là hồ làng...
Phải chi khách đến thăm vườn hồng hơn trăm giống quý đủ màu sắc của ông Chu hằng ngày là khách mua hoa thì chắc thu nhập của gia đình ông đỡ hơn. Ông nghèo, nhưng cái máu nghệ sĩ của ông lại mạnh mẽ hơn chuyện tiền bạc, lại gặp bà vợ hết mực chiều chồng, nên cứ nghe đâu có giống hồng lạ là bằng mọi cách phải có cho bằng được. Năm ba ký gạo đắp đổi hằng ngày đã khó, mà có những giống người ta đổi cả tấn lúa ông cũng lắc đầu.
Không nhớ từ bao giờ đã không còn ngồi xuống bàn trà, tay bốc miếng mứt hạt sen bỏ vô miệng, vị ngọt tươm ra không quá gắt như ăn miếng mứt bí, vị ngọt nhẹ, thanh, kích thích vị giác bởi hương sen quyện ngọt điệu đà, tới khi nhai cái hạt sen đã ấm ấm trong miệng nên không còn cứng cũng không quá mềm như khoai lang luộc. Độ dẻo của hạt sen khi đã sên mứt rất mê hoặc và cũng đâu có gì vội để nuốt đi cho mau, cứ ngậm mà nghe hương vị đất trời tinh khiết của hương sen xông lên khoang mũi làm cho người thưởng thức lâng lâng cảm giác xuân đã về. Có thể nói món gì có hạt sen góp mặt cũng ngon như món vịt tiềm có nhân bên trong là thịt bằm, nấm mèo, táo tàu, gia vị nhiều thứ, nhưng những hạt sen luôn khêu gợi những đôi đũa gắp vì hấp dẫn và ngon lạ miệng. Nhưng đã nhiều năm không ăn mứt hạt sen sao vẫn nhớ khá rõ hương vị độc đáo của hạt sen trong món ngọt ăn chơi ngày tết, hay món mặn ăn tiệc đều ngon.
Cậu Hà người Bắc di cư năm 1954, cậu di cư có một thân một mình khi còn trẻ, nên cậu cũng không có nhiều phương tiện được học hành nhiều. Khi lớn lên ở miền Nam, lối chừng 19, 20 tuổi khoảng năm 1965-1966, cậu từ giã học đường đăng lính, cậu đi lính Việt Nam Cộng Hòa ngành Biệt Động Quân. Sau chuyển qua Thám Báo. Cậu đóng quân như ở miền đồng ruộng, lúc bấy giờ còn loáng thoáng xa xa, ít dân cư, tiếp giáp một bên Đồng Ông Cộ, miệt Gò Vấp, Gia Định.
Chị nhớ lại, vào một buổi sáng ngày cuối tháng 1 năm 1973, khi Chị đi lấy bản tin ở bên Macv về cho AP, chị thấy sao hôm nay văn phòng đông thế. Ký giả của AP và cả của NBC News bên cạnh cũng chạy qua chạy lại, Chị nghe ông chánh văn phòng nói: Viêt Nam sắp ngưng bắn rồi, sắp hòa bình rồi…” Văn phòng Associated Press xôn xao, từ ông chánh văn phòng đến các ký giả, nhân viên của AP đều hứng khởi với cái tin “Nóng bỏng” này. Chị thấy các phóng viên của các hãng thông tấn, hãng truyền hình ngoại quốc chạy hối hả sang nhau và chạy qua cả đài phát thanh Quân Đội Việt Nam để cập nhật tin tức viết bài…
Chị đi bằng xe hàng. Là dân Đà Lạt gốc Huế nên chị gọi xe đò là “xe hàng”. Đi xe hàng, tức là xe đò, là xe chở người và cả hàng chứ không chở riêng hàng. Tiếng Việt hay như vậy đó! Đến Gò Công rồi đi xe lam vào Đồng Nguơn. Ấp Đồng Nguơn. Không phải đây là lần đầu tiên chị được thấy cảnh đồng quê. Đồng quê miền nam hầu như đâu đâu cũng giống nhau. Nhưng có đi nhiều mới thấy mỗi nơi có một chút khác. Phải thế không? Hay chính là cảm giác của chị mỗi lần một khác?
Tôi ước mơ có một ngày nào đó, khi thanh bình thật sự trở về trên nước VN, khi chính thể CS hoàn toàn tan rã, khi con người công chính trở lại làm nền tảng trong xã hội mới, chúng ta sẽ trở về, những ngưới bạn từ thời xa xưa, cùng nhau làm lại một bữa tiệc Tất Niên, mời vong linh các thầy, các bạn, các anh em đồng đội đã chết trong khói lửa chinh chiến, trong các biến cố tang thương của đất nước, trong các trại tù, trên biển…cùng nhập tiệc. Kẻ đang sống cùng người thiên cổ bên cạnh nhau hoài niệm đến một miền thùy dương ngọt ngào nhân tính, một ngôi trường thân yêu giàu truyền thống giáo dục và y đức, một thành phố mến yêu thơ mộng. Để nghe những người quá cố tâm sự về cái chết oan khiên của mình. Được như vậy, hương hồn các vị đó sẽ sớm được siêu thoát và vĩnh viễn an nghỉ chốn nghìn thu. Và chúng ta đây giảm khắc khoải đau thương…
Tôi đã có bốn cái Tết trong trại Panatnikhom và Sikiew, Thailand. Tết đầu tiên thật nhiều kỷ niệm và bất ngờ, vì lúc đó chúng tôi vừa nhập trại trong khi còn hơn một tuần nữa là Tết. Tôi và ba cô bạn đi chung chưa kịp gửi thư cho thân nhân ở nước ngoài để ca bài ca “xin tiền”. Ai lo bận bịu đón Tết thì lo, còn chúng tôi thì lo đi mượn tiền để mua vài vật dụng cần thiết như tấm trải nhựa, tre nứa, dây nilon để làm “nhà” (phải “an cư” mới “lập nghiệp” tỵ nạn được chớ).Khoảng một tuần trước Tết, có một nhóm mấy thanh niên đến thăm vì nghe nói chúng tôi là dân Gò Vấp, nên muốn nhận “đồng hương đồng khói”. Họ là những người trẻ như chúng tôi, nên câu chuyện mau chóng trở nên thân mật và rôm rả
Hỏi thăm ông Hai bán hoa lay-ơn gốc Bình Kiến, nhiều người ngơ ngác hỏi nhau. Tôi lại rảo qua thêm mấy vòng chợ hoa, cũng vừa đi tìm ông Hai, cũng vừa ngắm hoa và ngắm những chậu bonsai bày bán cuối năm, cũng tìm lại mình của gần 20 năm trước, năm nào cũng cứ vào những ngày này, tôi theo ba tôi hóng gió đón sương không hề chợp mắt cùng gian hàng cây kiểng rất bề thế của ba ở đây.
Có lẽ những rộn ràng, hân hoan nhất trong năm không phải là "ba ngày tết", mà là những ngày cận tết. Bắt đầu vào ngày 23 tháng chạp, tối đưa ông Táo về trời. Tất cả mọi sinh hoạt đều hướng về việc chuẩn bị để đón một mùa xuân mới, chào đón nguyên đán và mấy ngày xuân trước mặt. Lúc nhỏ là mùi vải thơm của bộ đồ mới, mùi gạo nếp ngâm cho nồi bánh và hương thơm ngào ngạt cho sàng phơi mứt dừa, mứt bí, mứt gừng ngoài sân. Những đêm ngủ gà ngủ gật ngồi canh bên nồi bánh tét cùng với má, với gia đình xúm quanh. Mùi bếp lửa, mùi khói hương, mùi áo mới lan tỏa của tuổi thơ ngan ngát những ngày xa...
Người ta được nuôi lớn không chỉ bằng thức ăn, mà còn ở lời ru, tiếng hát, và những câu chuyện kể. Chú bé cháu của bà thích được bà ôm vác, gối đầu lên vai bà. Có khi bà mở nhạc từ chiếc nôi cho chú nghe thay cho lời hát, chiếc nôi chú bé đã nằm khi mới lọt lòng mẹ. Có khi bà hát. Bà không ru à ơi, nhưng âm điệu dân gian len vào trong từng lời hát. Chú bé mãi rồi ghiền nghe giọng hát của bà.
Lóng rày tôi hay tẩn mẩn viết về những hồi tưởng tuổi thơ, nhất là những côn trùng ngày xa xưa đó như chuồn chuồn, bươm bướm, ve sầu, dế mèn…Nhiều lúc ngồi nghĩ lẩn thẩn: tại sao vậy? Chắc đó là tâm trạng của người tuổi sắp hết đếm số, tiếc nuối những khi còn cắp sách tới trường. Cắp sách tới trường không phải là chuyện vui nhưng tuổi học trò thì vui thật. Lúc nào, khi nào, chỗ nào cũng toàn thấy chuyện vui chơi. Bạn chơi là người nhưng nhiều lúc là những côn trùng quanh quẩn bên người. Một ông bạn mới gặp nhướng mắt hỏi tôi viết về những bạn chơi nhiều hơn hai chân nhưng chưa thấy nhắc tới bạn của ông ấy. Đó là bọ ngựa. Ông này thuộc loại rắn mắt. Tôi không chung tuổi thơ với ông nhưng chắc ông cũng thuộc loại phá làng phá xóm. Ông kể chuyện ăn me chua trước mấy ông lính thổi kèn trong hàng ngũ khiến mấy ông thợ kèn này chảy nước miếng thổi không được. Tôi thuộc loại hiền nên không có bạn không hiền như bọ ngựa. Ông ta thì khoái bọ ngựa.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.