Hôm nay,  

Người Vợ Hoàn Hảo

26/07/202400:00:00(Xem: 6779)

3670
 
Cuối cùng, vợ tôi cũng đồng ý một cách vui vẻ cho tôi lấy vợ bé. Một hành động vượt ra ngoài quan niệm ái tình nghiêm túc của bà.

Vợ bé tên Hà, do vợ lớn đặt. Tên khai sinh của Hà là Đỗ thị 451. Vợ lớn nói, số này hên, cộng lại là 10. Hà lai Ái Nhỉ Lan. Ở lứa tuổi gần ba mươi, chưa lấy chồng, không có con, một thân hình phước đức cho bất kỳ người đàn ông nào, sáu mươi bảy tuổi, như tôi.

Không đám cưới. Khi vợ lớn mua Hà về với giá trọn gói gần sáu trăm ngàn đô la, một phần tư gia tài tiết kiệm của bà. Sau một chuyến đi xa thăm bạn, trở về. Bước vào nhà, gặp Hà, tôi sửng sốt như chú Cuội rơi đùng xuống mặt trăng, thấy chị Hằng. Dung nhan và vóc dáng của Hà đã làm tôi xây xẩm, nhưng câu nói của vợ tôi: “Đây là Hà, vợ hai của anh. Hà chào anh đi.” Làm trời vỡ ra từng mảnh, rơi xuống, chôn tôi như trồng cây, toàn thân cứng đơ, toàn cảnh bất động, chỉ còn hơi thở gấp rút cho kịp nhịp tim đang bơm xí xát.

Hà đẹp từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, từ trong ra ngoài. Tất cả các bộ phận trên thân thể đều tiếp cận một trăm phần trăm hoàn hảo. Nàng khiến tôi bừng bừng sức sống. Ông đang già này bỗng trẻ lại, tập thể dục, chạy bộ, cử tạ, ăn uống đều độ. Bề ngoài, cắt tóc ngắn, áo quần tươm tất, miệng cười tươi như chành thanh niên thơm ngát ái tình. Giờ đây, tôi chẳng những bớt chênh lệch với Hà mà còn xứng đôi với vợ lớn. Bà lúc nào cũng trẻ đẹp. Thể thao, chế độ thực phẩm, thời trang … tiết mục nào, bà cũng am tường và đứng vào hàng thượng hạng.

3677

Thỉnh thoảng nằm lăn lộn giữa hai bà vợ, tôi tự hào biết bao nhiêu. Thường thì mỗi vợ ở phòng riêng, mỗi tuần tôi ngủ với vợ lớn một đêm. Đêm đó chay tịnh. Tôi đấm bóp và ru vợ ngủ. Tay nghề sờ soạng, vuốt ve, nhấn thả, cuốn xoa, thuộc hàng cao thủ, nhất là khi tôi viết hai mươi bốn chữ cái trên thân thể bà theo kiểu tiếng Phạn, có thể nghe được âm khẻ du dương của cây đại hồ cầm gọi rắn trườn mình tìm về quá khứ. Nhờ vậy, đôi lần, bà bỏ ăn chay. Những lần như vậy, bà ăn gấp đôi bình thường. Tôi sẽ yêu vợ tôi cho đến cuối cuộc đời. Vợ tôi tên Dung.

Nhưng tôi cũng yêu Hà. Ai nói tình yêu không thể chia xẻ? Có lẽ những người nói đang có tình yêu giới hạn hoặc ít quá, không đủ cho một người dùng. Người tình này chưa đủ ấm no làm sao muốn chia cho ai khác? Trong trường hợp, ái tình dư thừa, ví dụ, người vợ đã đầy đủ, bỏ rác những dư thừa, không thấy uổng phí sao? Cho đến một hôm, cô ta nhận ra đã phế thải quá nhiều ái tình, hôm đó, hy vọng một người khác nhận được trợ cấp.

Mỗi đêm, tôi yêu cầu Hà mặc mỗi y phục các dân tộc khác nhau trước giờ lên giường. Khi thì Kimono, khi Xườn xám, khi bikini, khi quấn kín kiểu hồi giáo, khi không có gì như thời địa đàng, khi áo dài, khi đồ thể thao, kiểu nào, cở nào, Hà cũng đẹp và hấp dẫn, đẹp sang trọng, đẹp lộng lẫy, đẹp đơn sơ, đẹp trầm tĩnh, đẹp bạo động …. Tôi hoàn toàn hài lòng. Ngày sinh nhật, tôi và Hà cảm ơn vợ tôi thành thật và nồng nhiệt. Bà nói với Hà: “Nhờ em mà chị ngủ được ngon giấc.”

Hà hầu như không ngủ, ngoài những lúc ăn nằm với tôi. Nàng đảm đang hết tất cả những việc lớn nhỏ trong nhà, ngoài sân. Giữ gìn sạch sẽ và ngăn nắp. Nấu những món ăn Việt không ngon bằng vợ lớn, nhưng biết nấu hầu hết các thể loại món ăn thế giới. Càng về sau, vợ lớn càng ít nấu nướng, Hà đảm nhiệm luôn việc đi chợ online. Làm vườn, trồng hoa, cắt cỏ giỏi hơn tôi. Nàng không mệt. Không chảy mồ hôi. Không than thở. Cứ đều đều hoàn hảo làm đủ mọi việc theo thứ tự từ sớm đến khuya.

Hà chẳng những biết pha cà phê đủ hạng, lại biết pha rượu không thua gì các quày rượu nổi tiếng ở New York, Paris. Lạ lùng, nàng hát rất hay, còn biết giả giọng hát của các ca sĩ nỗi danh từ quá khứ cho đến đương đại, kể cả Louis Armstrong. Những phụ nữ như nàng càng ngày càng xuất hiện rất nhiều. Những phụ nữ hoàn hảo càng lên giá cao. Rồi đàn ông hoàn hảo cũng bắt đầu lên quảng cáo.


3671
Vợ tôi chưa bao giờ hỏi chuyện riêng tư của tôi với Hà, rồi một hôm bà nói:

-       “Anh ngủ với Hà có khác với em không?”
-       “Em dịu dàng và tình cảm hơn. Hà nhiệt tình, anh có cảm giác như cô phục vụ. Cái đều đều hoàn hảo đôi lúc gây cảm giác sợ.”
-       “Em xin lỗi. Biết anh ham thích chơi bời, nhưng em không thể dối. Những khi nằm bất động, em biết lòng anh giận hờn. Những khi lẩn tránh, em biết anh nổi điên. Không hiểu sao, những năm về sau này, em mất đi thích thú. Không phải vì anh mà vì thứ gì đó ngăn chận trong ngực em. Em biết, anh yêu em, hiểu biết và chiều chuộng em. Mỗi khi thấy anh tự xử lý, em thật hối hận. Tha lỗi cho em.
-       “Thôi, những chuyện đó qua rồi. Hà đã giải quyết ham muốn của anh. Anh cũng lo âu vết nứt đó càng ngày càng lớn, sẽ làm sụp đổ lời hứa của chúng ta. Nhưng em, em đã hàn gắn vết thương. Anh cảm ơn em mới đúng.”
-       “Thôi mình đừng nói chuyện này nữa. Anh vào gọi Hà đi shopping. Hôm nay đừng nấu ăn chiều.”

Rồi hai tuần trước, đêm thứ Hai, Hà và tôi đang yêu nhau say đắm như thường lệ. Những lúc xuất hồn bay lao đao muốn xỉu giữa không gian, níu cứng thời gian, Hà thường hay gọi, “anh ơi” rồi thở hắt ra. Đêm nay cũng không ngoại lệ. Tôi vừa bay lên xoay vòng, sắp bất tỉnh trên đỉnh Phú Sĩ, Hà kêu lên “anh…” rồi tắt thở. Nàng chết chưa kịp nói tiếng “ơi”.

Tôi bật đèn lên khám xét. Hà chết thật rồi. Gọi vợ lớn dậy, báo cho bà biết. Vợ tôi thức cho đến sáng lên online làm thủ tục báo tử điền gửi nhiều loại giấy tờ linh tinh. Tôi ngồi một bên, uống cà phê và chuyện trò nhát gừng. Chúng tôi không buồn lắm. Riêng tôi thấy tiếc cho Hà, đồng thời lại cảm thấy phấn khởi. “Em sẽ lấy vợ khác cho anh phải không?”

Vẫn là phong cách của làm việc trầm tĩnh tính toán của vợ tôi. Bà không trình bày, giải thích gì nhiều. Trong thái độ im lặng đó, tôi biết bà đang tìm cho tôi cô vợ khác.

Hôm nay lễ kỷ niệm 40 năm hôn nhân, chúng tôi đi ra biển suốt ngày, ăn mừng với gió, muối, còng, cá, bia và rượu pha. Mấy hôm nay bị tôi làm phiền, bà mất ngủ, bây giờ dưới bóng dù, gió mát hiu hiu, vợ tôi ngủ thật say, thật hiền hậu, thật đẹp khi ánh nắng theo mặt trời nghiêng dần, nắng bò lên bàn chân em, mò dần lên đầu gối, rồi từ tốn cưỡi lên mông. Nắng đi đến đâu, nơi đó da em rực rỡ, biến tuổi tác thành những sợi lông măng mỏng và ngắn, nhưng khiêu khích chói chang giữa những hạt cát bám vào em không chịu thả tay. Anh phủi nhẹ những hạt cát, chúng rơi và có lẽ đang tìm cách leo lên lại.

Chiều tối, xe mới về đến nhà. Mang trái cây và thực phẩm mua dọc đường sắp xếp vào tủ lạnh. “Đêm nay, anh ngủ trong phòng của anh nha.” “Em mệt sao?” “Không, nhưng anh không cần qua phòng em.”Tôi cố không tỏ vẻ gì khác lạ, không thở mạnh, nhìn vợ đi một mạch vào phòng đóng cửa, không nhìn lui.

Đi vào phòng riêng với ý định tắm một cái cho hạ hỏa. Không thể hiểu, em à, đêm nay kỷ niệm ái tình mà.

3679
Một lần nữa, tôi giật mình, chết đơ. Vợ tôi đang nằm trên giường. Trong áo ngủ lụa trắng, nàng đẹp thật hoàn hảo. Trẻ như đêm đám cưới thuở xưa. Sửng, tôi sửng sốt. Câm, tôi câm nín. Nghĩ, tôi không nghĩ gì. Nàng ngồi dậy nói:

-       “Em tên Lụa. Happy anniversary. Chị lớn nói em làm vợ bé của anh. Em đã được nâng cấp lập trình Kama Sutra phiên bản mới nhất. Bảo đảm hơn hết là lập trình tự hồi sinh để tránh tai nạn bị đứt mạch bất ngờ hoặc bộ não tự hủy hoại như trường hợp chị Hà. Anh đi tắm rồi thay đồ lên giường. Từ nay, em sẽ phục vụ anh.”
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nào cũng vậy, không khí mùa Giáng sinh đến sớm nhất với mọi người là qua nhạc Noel. Ngoài đường phố, các nơi còn chưa trang trí, làm đẹp bên trong, bên ngoài thì nhiều quán cà phê, siêu thị, trung tâm thương mại… đã bắt đầu rộn ràng phát dòng nhạc vui tươi ấy.
Nói rõ, tôi không phải là một nhà văn hay một nhà báo gì cả. Tôi chỉ là một “nhà gõ”. Tôi chỉ gõ laptop mà thôi. Tôi gõ chùa, không vì tiền (gõ chùa) nhưng gõ cho vui, để tự mình trau dồi thêm kiến thức, để tự học hỏi, để tự mình giải khuây, để khỏi nghĩ quẩn, để khỏi bị bệnh Alzeihmer, để thoát ly và cũng để giảm bớt stress trong cuộc sống, v.v...
Tôi gọi cha tôi là cha. Không là bố, là ba, là tía, là thầy, hay là cậu. Tôi gọi mẹ tôi là mẹ, không là má, là mạ, là măng, hay là u. Tôi “quê một cục” vì tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê khô cằn. Sau này tôi thấy từ “cha” sao thân thương quá, vừa nhẹ nhàng vừa âu yếm, vừa thật thà lại vừa thiết tha.
Tôi từng bị ám ảnh không biết sau khi mình chết đi thì mọi việc sẽ như thế nào. Và thế là vào một đêm, tôi quyết định giả chết.
Khi em đưa cái Thẻ Kiểm Tra, mình chưa đọc tên đã biết ngay là em. Nhưng mình cứ làm tỉnh ngồi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa. Em thì tình thiệt không biết mình. Nhớ hồi nhỏ hai đứa cũng quyến luyến nhau, dầu chưa tới mười tuổi.
Ông thích lái xe chạy ra khỏi thành phố. Với ông, thành phố đồng nghĩa với tù hãm. Nếu được ngồi ghế trước trên chiếc xe đò chạy đường xa, cỡ bự, hơn 60 ghế, để nhìn trời cao đất rộng thì càng tốt. Tha hồ mở mắt.
Tiếng cười của bọn con trai ngoài hành lang rộ lên, hưởng ứng những lời bàn tán, trêu chọc, cố tình cho lọt vào phòng học.
Mừng Lễ Chúa Sinh Ra Đời (Christmas) là một biến cố trọng đại nhất hàng năm và mang ý nghĩa thiêng liêng nhất, đối với tất cả những người quốc gia trên thế giới theo Kitô Giáo hay theo Đạo Tin Lành
"Đảo Hoang" là một chương trong Bướm Vàng/Butterfly Yellow của nhà văn Mỹ gốc Việt Lại Thanh Hà, từng đoạt giải thưởng National Book và giải Newbery-Danh dự, thể loại Thiếu niên, với tác phẩm thơ xuôi Inside Out & Back Again / Trong Ra Ngoài & Ngược Trở Lại - mới đây đã được nhà xuất bản HarperCollins xuất bản một cuốn tiểu thuyết mới nhan đề Butterfly Yellow / Bướm Vàng (284 trang, giá bán $17.99) và đã được giới phê bình văn học của tờ nhật báo New York Times gọi đây là một tác phẩm "đẹp nhức nhối." (Searingly beautiful.)
Saigon 1958, Duy Thanh là người cùng bạn hữu khai sinh ra tạp chí Sáng Tạo. Chàng hoạ sĩ bắc kỳ di cư kết hôn với tiểu thư nam kỳ Trúc Liên, người đẹp nổi tiếng của phòng tranh Alliance Francaise thời ấy.
Có những tấm ảnh không chỉ làm thay đổi số phận của một con người, mà còn góp phần làm thay đổi cả một giai đoạn lịch sử. Hai tấm ảnh nổi tiếng trong chiến tranh Việt Nam đã là điều đó, tấm tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên Việt cộng Bảy Lốp, và tấm cô bé gái bị cháy vì bom napalm Phan Thị Kim Phúc, chẳng hạn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.