Hôm nay,  

Khóc một chút rồi thôi

07/03/202410:08:00(Xem: 2531)
Truyện

ao-dai

Lily nằm ủ rũ trên giường khi tôi bước vào phòng, nó rên lên:
    – Mẹ, con buồn muốn chết luôn.
    – Nỗi buồn không làm mình chết đâu con.
    – Con sẽ tìm đến cái chết, con nhảy cầu Golden Gate.
    – Mẹ sẽ đưa con đi San Francisco, lên cầu Golden Gate. Biển dưới đó lạnh lắm con.
    Tim, mối tình đầu của Lily vừa chia tay, anh ta đã có người yêu khác. Lily đang thất tình đang đau khổ. Tim làm việc ngành tài chính ngân hàng, chàng trai có công việc tốt, đẹp trai, lịch sự đỏm dáng, luôn khéo ăn nói làm vừa lòng mọi người. Lần đầu tiên khi Lily đưa Tim về nhà giới thiệu tôi đã thấy không yên tâm với anh chàng dáng vẻ hào hoa bay bướm này, Lily của tôi tuy hai mươi mấy tuổi đời mà vẫn ngây thơ trung thực lắm, làm sao có cái nhìn tinh đời bằng tôi. Quen  biết và yêu nhau 3 năm nhưng Tim chưa bao giờ bàn tới chuyện đi đến hôn nhân. Tôi không tin là Tim yêu Lily nhiều như Lily đã yêu Tim.
    Đúng thế, Tim bỗng dần dần lơi là Lily, anh ta phản bội muốn bỏ rơi Lily nhưng lại kiếm cớ đổ vạ tại Lily làm cho anh ta phải…đau đớn chia tay. Kiểu vừa đánh trống vừa ăn cướp. Tôi hiểu điều đó nhưng Lily không hiểu. Tim  chia tay Lily vì…ghen. Khi Tim và Lily trong một bữa tiệc, bỗng có một chàng trai là bạn học cũ thời trung học nhận ra Lily nên đã đến chào hỏi chuyện trò, Lily và bạn đều mừng vui giây phút hội ngộ bất ngờ này. Tim nói đã cảm thấy bị “bỏ rơi” và “tổn thương”. Lý do lãng xẹt vậy mà Lily cũng tin và tự trách mình đã làm hư hỏng một chuyện tình.
    Tôi ngồi xuống giường bên cạnh con gái và dịu dàng:
    – Mẹ biết con rất yêu Tim, mong ước được là vợ Tim. Nhưng vì bất cứ lý do nào đó, không lấy được người mình yêu cũng đừng đau khổ bởi vì lấy được người mình yêu chưa chắc đã sung sướng hạnh phúc. Nghe con nói muốn nhảy cầu Golden Gate tìm cái chết dù con chỉ thốt ra trong lúc buồn chán, mẹ sẽ cho con nghe câu chuyện này.
    – Cũng là chuyện thất tình nhảy cầu chết hả mẹ?
    – Ừ,   Mẹ biết chuyện này khi còn ở Việt Nam, ở xóm mẹ, Tài là một chàng trai học dở con nhà nghèo, chỉ được cái mã đẹp trai, tán gái giỏi, sau 1975 Tài đi thanh niên xung phong về không có việc làm, Tài theo vài người bạn đi buôn bán chợ trời đồ cũ ở chợ Tân Bình, Tài quen Nhạn cô gái bán sạp quần áo trong chợ, cô Nhạn con nhà khá giả, tuổi mới lớn, xinh xắn hiền lành, đã yêu “sét đánh” Tài phong trần trong chiếc áo thanh niên xung phong bạc màu nắng gió nông trường dù khác biệt học vấn và gia cảnh, cha mẹ Tài đã mất, Tài đang sống chung  cùng mấy chị em trong căn nhà xập xệ của cha mẹ để lại. Cha mẹ Nhạn không chịu gả con gái cho Tài, họ quyết liệt ngăn cản. Cô Nhạn đau khổ và thất vọng một buổi chiều đã lang thang ra cầu chữ Y nhảy xuống sông tự tử…
    Lily nhỏm người dậy, chăm chú lắng nghe:
    – Cô Nhạn liều chết để bảo vệ tình yêu của mình. Cầu chữ Y có lớn có đẹp như cầu Golden Gate không mẹ?
    – Đi chết mà cũng chọn nơi đẹp hả con? Cầu lớn hay nhỏ, cầu đẹp hay xấu nhảy xuống sông sâu đều chết như nhau. Nhưng may mắn là cô Nhạn được người ta cứu vớt. Thế là sau cú chết hụt của con gái, cha mẹ Nhạn đành phải chấp nhận cho Nhạn lấy Tài còn hơn là sẽ có ngày vĩnh viễn mất con. Nhà gái bỏ tiền ra cưới hỏi cho đẹp mặt chứ nhà trai không cha không mẹ không cả bạc tiền.
    Cô tiểu thư nhà ba tầng lầu khu chợ Tân Bình về làm dâu xóm nghèo, ngày ngày Tài chở vợ đến chợ Tân Bình tiếp tục bán sạp quần áo cho mẹ để kiếm tiền còn Tài mãi mới xin được làm công nhân nhà máy X nhờ thuộc diện ưu tiên đã hoàn thành nghĩa vụ Thanh niên xung phong. Khi Nhạn sinh con, cô phải ở nhà chăm con không đi bán hàng chợ Tân Bình nữa, cũng là lúc gia đình lục đục, Tài dần dần lộ diện người chồng vũ phu, luôn chửi mắng và hành hung vợ. Nhạn cắn răng chịu đựng, tình yêu này, hôn nhân này chính Nhạn đã lao vào cho bằng được nên không dám thở than cùng cha mẹ.
    Mẹ Nhạn mỗi lần đến thăm con cháu, nghe hàng xóm nhỏ to bà biết chuyện, thương con thương cháu lại cho tiền. Có tiền Nhạn ít bị chồng đánh, khi hết tiền cô vợ tội nghiệp lại bị những trận đòn to trận đòn nhỏ. Hàng xóm đã cầu cứu cha xứ xóm đạo đến tận nhà khuyên nhủ Tài nhưng cũng chẳng thể bảo vệ hay cứu được cô.
    Lily ngạc nhiên:
    – Anh Tài yêu cô Nhạn lắm mà, sao anh ta thay đổi nhanh thế?
    – Cô Nhạn yêu Tài chân tình nhưng Tài không yêu Nhạn, chỉ muốn lợi dụng cô con gái nhà giàu.. Cũng như con và Tim, con yêu Tim chân tình nhưng Tim thì không, anh ta đã bỏ con vì có người khác nhưng cố tình đổ lỗi cho con làm lý do chia tay. Tim không phải là người đàn ông tốt.
    Lily im lặng nghe tôi nói tiếp:
    – Ngay cả những người thật lòng yêu nhau, khi đang hẹn hò người ta nâng niu yêu quý nhau lắm nhưng  khi đã thành chồng vợ thì khác, cuộc sống thực tế đời thường làm tan vỡ giấc mơ, làm người ta thất vọng nhau, chán ghét nhau. Không phải lấy được người minh yêu là ai cũng hạnh phúc tới răng long đầu bạc như người ta thường chúc nhau trong đám cưới.
    Lily giục tôi:
    – Mẹ kể tiếp đi, con thương cô Nhạn quá.
    – Mỗi lần cô Nhạn bị chồng đánh cô đã quỳ lạy van xin chồng tha hoặc chạy trốn sang nhà hàng xóm, nhưng sức chịu đựng có hạn. Khi đứa con 3 tuổi cô li dị người chồng tệ bạc vũ phu này. Tài trắng trợn ra giá nếu Nhạn muốn quyền nuôi con thì phải chi cho anh ta một số tiền lớn. Nhạn sẵn sàng bỏ của chạy lấy người, cha mẹ cô đã thí cho thằng rể bất nhân món tiền để con gái và cháu ngoại được yên thân. Hôm ra tòa li dị Tài đã gởi cho tòa lá đơn đồng ý giao con cho vợ nuôi tới khi khôn lớn. Thâm tâm Tài nào muốn nuôi con vừa tốn công vừa tốn tiền. Thế là anh ta phủi tay trách nhiệm và  có tiền bỏ túi.
    Lily bất mãn:
    – Con ghét anh Tài.
    – Hôm tòa án xử xong, cô Nhạn đã đến cầu chữ Y lang thang đúng nơi mà mấy năm trước cô đã đến.
    – Trời ơi, Sao cô Nhạn dại khờ thế? cô Nhạn lại muốn nhảy cầu tự tử vì  chia tay chồng hả mẹ?
    – Cô đến đây để rùng mình nhìn xuống sông sâu, để thấy mình năm ấy đã dại dột nhưng may mắn thoát chết và hôm nay cô cũng đã may mắn “thoát chết” lần nữa, là đã loại người chồng vũ phu hèn hạ ra khỏi cuộc đời cô, người mà cô từng yêu đắm đuối, từng muốn chết vì hắn. Cô Nhạn ăn mừng đấy con ơi.
    Tôi trìu mến nắm tay con gái, thủ thỉ tiếp:
    – Nghe xong chuyện này con hãy bình tâm đi. Thời gian sẽ xoa dịu những mất mát, những niềm đau. Mẹ biết hiện nay con đang đau buồn vì chia tay Tim nên thốt ra những lời tuyệt vọng. Nếu con muốn, mẹ sẽ cùng con đến San Francisco, cùng con đứng trên cầu Golden Gate, mẹ không tin  con sẽ nhày cầu cũng như mẹ không đời nào để con nhảy cầu đâu, nhưng mẹ sẽ để con đứng trên cầu và khóc, khóc tiễn một tình yêu, khóc đã từ bỏ được người tình  phản bội quay lưng.
    Lily khép mắt, nó đang lắng nghe tôi nói:
    – Khóc một lần rồi thôi nhé, đừng dư nước mắt khóc cho một tình yêu chẳng ra gì . Mẹ sẽ đi cùng con trên cầu Golden Gate có bao người, bao xe cộ đang xuôi ngược, nhịp sống mãnh liệt hết ngày này đến ngày kia không bao giờ ngừng nghỉ. Tình yêu cũng thế, người này phụ ta nhưng có người khác sẽ yêu ta. Khi con đi từ bờ cầu Golden Gate bên này xuống chân cầu bên kia sẽ có một chân trời mới  đang đợi chờ con đấy.
    – Mẹ ơi, con hiểu rồi.
    Lily mỉm cười đáp và hai dòng nước mắt đang lăn dài trên má…
 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

(Jan. 2, 2024)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thời đó với chúng tôi, lũ trẻ con vùng ven đô, những cơn mưa mùa hè đồng nghĩa với những niềm vui, đơn sơ mà hạnh phúc. Cứ hễ trời gầm gừ, cả lũ lại réo nhau, chuẩn bị nhào ra ngoài khi những hạt mưa đầu tiên vừa chạm mặt đất. Quang luôn là người đầu tiên đến kéo tôi đi tắm mưa, có hôm tôi ngủ quên trên gác, Quang phải chạy lên đánh thức tôi dậy kẻo tôi lỡ cuộc vui!
Tôi nhớ là những rung chuyển của đoàn xe điện ngầm mới làm cho cái cổ áo sơ mi hồ bột của tôi cọ xát nhẹ vào cổ. Cái cổ áo thì cứng đơ, y hệt tôi vậy. Bị kẹt cứng trong bộ quần áo mới nguyên, tôi cảm thấy thật khổ sở, tuyệt vọng vì đổ mồ hôi nhiều như thế...
Năm đó, khi đất nước bước vào giai đoạn đói khổ ghê gớm chưa từng thấy, một thời kỳ khốn nạn nhất trong mọi thời kỳ vì những người cộng sản lên nắm chính quyền; họ chỉ được dạy căm thù và giết chóc, chẳng có một chút kiến thức nào về kinh tế để lèo lái đất nước, rủi thay họ lại là phe chiến thắng trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn...
Nếu thầy Hạo Nhiên Nghiêm Toản được ví như một người mẹ trìu mến, thân ái của chúng tôi, thì thầy Lê Hữu Mục là một người cha, khoan hòa, nhưng kỷ luật nghiêm minh, ông đúng là một “nghiêm đường” của lớp học chúng tôi...
Những ngày nghỉ cuối năm nằm nhà buồn tênh, cái buồn như thấm vào từng tế bào, đi ra đi vào căn nhà lạnh lẽo vắng tanh. Đã mười mấy năm nay, cha con quấn quýt thủ thỉ với nhau, giờ con gái đủ lớn và bắt đầu đi làm thêm sau giờ học...
Dù sao, chuyện mặc quân phục Nhảy Dù cũng là một bắt buộc, nhất là trong những họp mặt có nhiều anh em Nhảy Dù tham dự. Huống hồ đây lại là một kỷ niệm khó quên của Chiến Thắng An Lộc vào hè 1972, khi nguyên cả 2 Lữ Đoàn Nhảy Dù được tung vào trận chiến, để cùng với các lực lượng cơ hữu của sư đoàn 5 Bộ Binh, Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù, Liên Đoàn 3 Biệt Động Quân, Trung Đoàn 33 thuộc sư Đoàn 21 và Trung Đoàn 15 của Sư Đoàn 18, các đơn vị Thiết Giáp và Pháo Binh, các phi đoàn thuộc Sư Đoàn 3 Không Quân, đã anh dũng chiến đấu, quyết chí bảo vệ một phần đất của tổ quốc, chận đứng sự tấn công của phía địch gồm 4 sư đoàn Bộ Binh, các trung đoàn pháo, thiết giáp, phòng không, đặc công, với tổng số lên đến cả 50 ngàn quân.
Trưa vàng, cỏ biếc, trời xanh / Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa...
Đôi khi sự tranh luận, cãi cọ nhau về “Thần” nằm trong những thái cực của cực đoan để tạo nên những chuyện nực cười không lối thoát, không có kết luận, đầu voi đuôi chuột, đánh nhau bể đầu, vô bổ, chỉ vì muốn lấy cái hiểu biết hữu hạn của con người mà bàn tới cái vô hạn của Trời Đất... -- Một bài tạp bút đặc sắc của nhà văn Nguyễn Giụ Hùng viết về chuyện thờ phượng dân gian, đặc biệt tục cúng bái, thờ Thần của người dân Việt Nam, bắt nguồn từ tín ngưỡng phồn thực vốn bám rễ rất sâu xa trong lòng dân tộc. Việt Báo trân trọng mời đọc.
Mẩu đăng tìm bạn bốn phương trên báo làm bà Phượng cảm động và ngưỡng mộ: “ Người đàn ông cô đơn mỗi tuần mang hoa đến mộ phần của vợ, 70 tuổi, nhà cửa ổn định, tài chính vững vàng, tinh thần thảnh thơi, bao dung vị tha. Muốn tìm một phụ nữ 65 tuổi trở xuống để cùng nhau tìm niềm vui cuối đời.”
Jenny bước những bước chân vô định trong sân trường University of Alberta. Kết thúc kỳ thi final ai cũng thấy nhẹ nhàng, thoải mái, như trút được gánh nặng ngàn cân sau những ngày miệt mài học hành suốt ngày đêm...
Không hẹn ước, chẳng đợi chờ nhưng hạ vẫn về; không mong cầu, đâu thệ nguyện mà cây lá lại biếc xanh. Bốn mùa luân chuyển, hết xuân sắc muôn hoa, hạ biếc cỏ cây, thu vàng trời đất, đông trắng tuyết trinh. Dòng đời trôi như nước sông nguồn suối, dòng đời chưa từng ngưng nghỉ dù một khoảnh khắc. Người cũng tất bật đến đi, dù muốn hay không vẫn phải thế thôi!...
Đúng tối ngày Mùng Một Tết, nhận được thư anh tôi mừng lắm, vội trả lời ngay. Anh có nhắc với tôi về Hà Nội, và đặc biệt về phố Triệu Việt Vương, nơi tôi và anh đã từng là hàng xóm... Hà Nội bây giờ đã nghìn trùng xa cách...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.